Hội ngộ rồi chia ly...

By DƯƠNG HƯỚNG

  Hội ngộ rồi chia ly...


Kính Viếng hương hồn nhạc sĩ Ngọc Xuân

HỘI NGỘ...

 

Trong cuộc đời của mỗi người ai đếm được mình có bao nhiêu lần hội ngộ. Có những cuộc gặp gỡ thoáng chốc vụt đến vụt đi. Có những cuộc gặp gỡ được ví như duyên phận để từ đó người ta sống bên nhau trọn đời trọn kiếp. Nhưng cũng có những cuộc hội ngộ dẫu ngắn ngủi mà vẫn để lại trong lòng người ta những kỉ niệm sâu sắc khó quên. Sự gặp gỡ giữa chúng tôi với nhạc sĩ Ngọc Xuân là một cuộc hội ngộ như thế.

Hai chục ngày dự trại sáng tác tại xứ sở ngàn thông ngàn hoa chính là cơ may để cho mười lăm thành viên của đoàn văn nghệ sĩ Quảng Ninh gặp gỡ trao đổi và sáng tác. Trong đoàn chỉ có duy nhất một nhạc sĩ người mà tôi gọi là chú Ngọc Xuân. Ba ngày sau khi đặt chân đến Đà Lạt chú Ngọc Xuân bảo tôi:

More...

HOÀNG ĐẾ VÀ KẺ SỸ

By DƯƠNG HƯỚNG

Hoàng đế và kẻ sĩ
Nguyễn Thế Quang
 

  Trong mọi thời đại Hoàng đế và kẻ sĩ có mối quan hệ đặc biệt. Đó là mối quan hệ giữa người cầm quyền và người trí thức có nhân cách và tài năng. Khi Hoàng đế là minh quân thì thu phục được nhiều kẻ sĩ khi Hoàng đế là hôn quân thì chỉ có bọn xu nịnh bất tài trục lợi bên mình còn kẻ sĩ bị gạt ra ngoài thậm chí có khi bị giết hại. Lịch sử bao triều đại đã chứng minh điều đó. Mối quan hệ giữa Hoàng đế Quang Trung Nguyễn Huệ và La Sơn Phu tử Nguyễn Thiếp của thế kỷ XVIII là cuộc hội ngộ lớn mang đến nhiều lợi ích cho quốc gia và có ý nghĩa cho muôn đời. Nguyễn Huệ và Nguyễn Thiếp đều sống trong bối cảnh triều Lê suy tàn chúa Trịnh lộng hành chúa Nguyễn mới nổi dậy. Sau gần 300 năm hết nội chiến Lê Mạc đến Trịnh Nguyễn phân tranh đời sống nhân dân vô cùng khốn khổ. Trong bối cảnh đó Nguyễn Huệ cùng anh là Nguyễn Nhạc dựng cờ khởi nghĩa Nguyễn Thiếp cáo quan về ở ẩn.   Trừ xong chúa Trịnh Nguyễn Huệ lo toan nghiệp lớn. Biết được Nguyễn Thiếp tuy chỉ đậu Hương giải (cử nhân) nhưng là người có "đạo học sâu xa" Nguyễn Huệ quyết mời cho được Cụ cộng tác cùng mình. Lần thứ nhất với tư cách An Nam Đại Nguyên suý Nguyễn Huệ sai hai đình thần mang vàng năm nén lụa màu hai tấm mời La Sơn Phu tử ra giúp để "không những riêng nước tôi may mắn mà mười hai thừa tuyên ở Bắc cũng rất được may"(1). Dù lễ hậu dù được tôn là bậc Y Chu Nguyễn Thiếp không ra cộng tác và trả lại lễ vật. Thư Nguyễn Huệ đề niên hiệu Thái Đức năm thứ 9 tháng 12 ngày 18 thư Nguyễn Thiếp trả lời đề niên hiệu Cảnh Hưng thứ 48 tháng giêng ngày 9 (1787). Cụ vẫn là tôi của nhà Lê không theo Tây Sơn.
Ngày 10/8 năm ấy với tư cách là Đại nguyên suý Tổng quốc Chính Bình vương Nguyễn Huệ viết thư "riêng sai hai viên thân tín (viên lưu thủ Danh phương hầu Nguyễn Văn Phương và viên Binh bộ thị lang Giác Lý hầu Lê Tài) mang lễ vật đến chực đón" "mong Phu tử nghĩ đến thiên hạ với sinh dân đi ra để cho quả đức có thầy mà thờ cho đời này có người mà cậy"(2). Nguyễn Thiếp không ra trả lại lễ vật và mong "được ở yên cho trọn vẹn" mà "làm một người cố vấn dự bị"(3). Biết cụ từ chối nhưng Nguyễn Huệ không nản mà càng trọng càng quyết mời bằng được. Mười một ngày sau Tổng quốc Chính Bình vương lại sai quan Hình bộ thượng thư Thuyên quang hầu Hồ Công Thuyên mang thư đến tận núi Bùi Phong mời. Trong thư Nguyễn Huệ tự nhận mình là anh "chỉ trơ trọi là một tụi ấp trưởng nổi lên ở phương Tây may mà đánh được tụi yếu dứt được kẻ hèn gây dựng lên nghiệp bá chưa chắc đã phải là bậc chân nhân" lúc khởi binh đến nay "chưa chắc đã khỏi làm việc bất nghĩa giết kẻ vô tội để lấy được đất nước" "đạo trị dân đại để có nhiều điều làm cứng cỏi và phiền nhiễu". Tổng quốc chính Bình vương "mong Phu tử soi xét đến tấm lòng thành vụt đứng dậy mà đổi bụng lấy lòng vì Nghiên Thuấn quân dân ra mà dạy bảo giúp đỡ. Quả đức xin im nghe lời dạy bảo khiến cho quả đức thoả được lòng ao ước tìm thầy và đời nay được nhờ khuôn phép của kẻ tiến giáo" (4). Thật là khiêm tốn chân thành mà kiên trì hết mực.
Thế nhưng kẻ sĩ Nguyễn Thiếp vẫn không ra!
Tháng 3 năm Thái Đức thứ 11 (1788) ra Thăng Long giết Vũ Văn Nhậm Nguyễn Huệ có mời Nguyễn Thiếp đến hội kiến ở Phù Thạch. Cuộc hội kiến ấy diễn ra như thế nào chưa có tài liệu nào chắc chắn. Chỉ biết rằng sau đó Nguyễn Huệ đã nhờ Cụ tìm đất đóng đô. Trong thư ngày 3/9 năm ấy Nguyễn Huệ viết "quả cung đã ba lần mời triệu Tiên sinh vì mong Tiên sinh cùng nhau lo việc Tiên sinh gắng nghĩ giúp cho". Không hiểu sau đó Nguyễn Thiếp có ra giúp không và giúp đến mức độ nào ta không rõ. Chỉ biết rằng thời Quang Trung đã có thành đất và lầu rồng ở chân núi Kỳ lân.
Như vậy ba lần mời một lần gặp nhiều lần thư từ Nguyễn Huệ thì thiết tha mà Nguyễn Thiếp chưa thật mặn mà. Xét riêng sự thiết tha của Tổng quốc chính bình vương thì thật là hiếm và đáng quý. Một sự kiện lớn đã xẩy ra: Hai mươi chín vạn quân Thanh xâm lược Việt . Trong tình thế tổ quốc lâm nguy tư tưởng tình cảm tài năng của Hoàng đế và kẻ sĩ được bộc lộ mạnh mẽ đầy đủ. Lúc này với tư cách là Hoàng đế nặng gánh non sông trên vai Nguyễn Huệ cấp tốc tiến quân ra Bắc. Người vẫn nhớ vẫn hiểu và tin ở tài năng của La Sơn Phu Tử tin Phu Tử sẽ giúp mình và chỉ mời Phu Tử đến hỏi kế đánh giặc. Còn Nguyễn Thiếp nếu trước đây còn chần chừ chưa đưa hết trí mình thì lần này khi nền độc lập của dân tộc bị xâm phạm đã sẵn sàng bàn việc nước cùng Quang Trung. Nội dung cuộc hội kiến này không ai được biết nhưng chắc chắn là bàn kế sách đánh quân Thanh. Chỉ biết được Quang Trung đã dừng tại Nghệ An chiêu mộ quân lính hơn một vạn người dân xứ Nghệ đã gia nhập đoàn quân Tây Sơn. Xuân Kỷ Dậu (1789) Quang Trung đã đại thắng quân Thanh lập nên chiến công chói lọi của dân tộc. Thắng giặc Hoàng đế Quang Trung gửi thư cho Nguyễn Thiếp: "Trẫm ba lần xa giá Bắc Thành tiên sinh chịu ra bàn chuyện thiên hạ. Người xưa bảo rằng "Một lời nói mà dấy nổi cơ đồ" lời tiên sinh hẳn có thế thật" (Hoàng Xuân Hãn - Sđd trang 575). Lời khen đó chứng tỏ La Sơn Phu Tử đã có những ý kiến hết sức quý báu góp phần quan trọng để Nguyễn Huệ đánh tan quân Thanh. Qua đó ta thấy Hoàng đế Quang Trung rất coi trọng kẻ sĩ biết nghe lời kẻ sĩ và đánh giá cao công lao của kẻ sĩ. Còn La Sơn Phu Tử thì khi tổ quốc lâm nguy đã vượt qua thiên kiến mà đem tài năng phục vụ tổ quốc. Khi mà người nắm trọng trách quốc gia và kẻ sĩ gắn bó với nhau sẽ có hành động đúng mang lại lợi ích lớn cho dân tộc. Hoàng đế Quang Trung còn ban cho La Sơn Phu Tử được hưởng thuế ở xã Nguyệt Ao để làm lộc dưỡng lão. Thế nhưng kẻ sĩ nghèo La Sơn Phu Tử không nhận. Tháng 9 Quang Trung năm thứ 2 (1789) La Sơn Phu Tử gửi thư cho Hoàng đế Quang Trung: "Gần đây tiện thần khí huyết suy hao bệnh tật thường phát. Không làm nên việc gì mà chỉ ăn không lộc ấy thì xưa nay lấy thế làm đáng thẹn. Nguyên của được đội ơn ban cho nay tiện thần dám xin trả lại để sung vào công dụng". (Hoàng Xuân Hãn - Sđd trang 581).
Điều đó nói lên nhân cách cao đẹp của Nguyễn Thiếp và có thể thấy Cụ không muốn tiếp tục cộng tác cùng Quang Trung. Nguyễn Huệ không tự ái mà tiếp tục chinh phục Cụ nên gửi thư phúc đáp. Trong thư Nguyễn Huệ đã bày tỏ lòng mình: "Vì Trẫm không biết lấy gì để tỏ tình đãi hiền nên đã ban một xã để làm lễ ưu lão. Ấy là Trẫm bởi lòng rất thành thật. "Cuối thư Hoàng thượng khéo léo gợi ý: "Ví dù tiên sinh muốn bỏ qua không nhận lên núi ẩn thì thường dân sẽ ra làm sao? Tiên sinh nên nghĩ lại điều đó"(5). Lời thư chân thành tha thiết đầy sự tôn trọng. Chính điều này đã chinh phục được La Sơn Phu Tử. Tiên sinh đồng ý nhận bổng lộc có nghĩa là đồng ý cộng tác với Quang Trung. Mới hay kẻ sĩ chỉ thực sự đến với người cầm quyền khi biết được người đó có tâm đức lớn còn người cầm quyền muốn kẻ sĩ thực sự cộng tác với mình thì phải biết quý người tài chân thành cầu tài và độ lượng. Từ đây quan hệ giữa Hoàng đế Quang Trung và kẻ sĩ La Sơn Phu Tử bước sang một trang mới. La Sơn Phu Tử trực tiếp bàn chính sự với Quang Trung.
Ngày 11/1 Quang Trung năm thứ 2 (1789) cụ dâng biểu tâu trình một số việc:
- Nêu cao tư tưởng "dân là gốc nước" Phu Tử chỉ rõ tình trạng lạm thu và trưng binh ở Nghệ An "về trước chỉ chịu suất binh chứ không phải nộp tiền gạo. Nay thì binh lương đều phải suất số lính ngày một tăng bội. Kẻ cày cấy ít kẻ đợi ăn nhiều".
- Chỉ rõ sự cồng kềnh của bộ máy hành chính "Một xứ 12 huyện(6) mà chia làm ba bốn trấn. Trấn này trấn nọ không cùng nhau thống nhiếp. Quan càng nhiều thì dân càng bị nhiễu...".
- Cuối bản biểu Cụ đề nghị: "Cúi mong Hoàng Thượng chọn trong các bầy tôi lấy một viên thanh cần nhân dũng để làm chánh trấn một viên sẵn có văn học để làm hiệp tá ủy cho tùy tiện mà làm. Tụi điêu toa thì trừ đi người lương thiện thì giúp đỡ" (Hoàng Xuân Hãn - Sđd trang 586). Qua những điều tấu trình trên ta thấy Nguyễn Thiếp trung thực hết lòng vì việc công muốn làm những điều tốt cho triều đại Quang Trung. Còn Hoàng đế Quang Trung nghe lời nói thẳng chỉ rõ sai sót mà chịu nghe bị "dạy khôn" mà không tự ái không giận oán trái lại càng quý mến kẻ sĩ tài ba. Đó là một vị Hoàng Thượng có tầm hiểu biết rộng và thực tâm muốn làm tốt hơn trọng trách của mình. Biết rằng thư từ không thể nói hết hiểu hết học hết Hoàng đế lại viết chiếu mời cụ vào Phú Xuân để hội kiến. Sau khi khẳng định "mấy phen bàn bạc bày vẽ rất hợp ý Trẫm" Hoàng đế Quang Trung mong "Tiên sinh vụt đứng dậy bằng lòng tới đây chúng ta sẽ có nhiều điều bàn nghị"(7). Quang Trung còn sức cho trấn quan chuẩn bị kiệu phu lính đưa cụ vào Phú Xuân chu đáo. Lần hội kiến này rất quan trọng. La Sơn Phu Tử làm bài tấu vào ngày 10/8 năm Quang Trung thứ 4 (1791) đề xuất những ý kiến về quân đức nhân tâm và học pháp.
- Về Quân đức: Tiên sinh chỉ rõ "Vua dốc một lòng tu đức ấy là gốc vạn sự".
Đề cao tài năng của Nguyễn Huệ "Thượng đức tính chất cao minh nghị luận lỗi lạc liệu việc lượng người hơn người ta" nhưng vẫn góp ý nghiêm túc: "Nếu lấy sự học vấn mà tăng thêm tài thì thật là một đấng ở trước đời Thang Vũ". Khuyên Hoàng đế nên học thêm thật là lời khuyên xưa nay chưa thấy. Cứng cỏi không sợ chết tin ở mình tin ở Hoàng đế Quang Trung tiên sinh mới dám nói như vậy.
- Về nhân tâm: Tiên sinh nhắc lại tư tưởng của thánh hiền: "Dân là gốc nước gốc vững nước mới yên"; Cụ tiếp tục nói rõ hiện tình của đời sống dân chúng phải nộp tiền của quá nhiều" một người cày trăm kẻ ăn của hết lực kiệt". Cụ nhận xét về triều đại Quang Trung "Nhà nước thì uy vũ có thừa mà ân trạch chưa ban ra khắp. Tiếng sầu oán dậy đường sá". Thật là tiếng nói cứng cỏi của một kẻ sĩ sẵn sàng hy sinh cả sự sống của mình hết sức thiết tha cho sự sống của muôn dân và sự thịnh vượng của triều đại. Dám nói như vậy vì Cụ tin Hoàng đế Quang Trung sẽ hiểu cụ.
- Về học pháp: La Sơn Phu Tử nhận xét: "Nước Việt ta từ khi lập quốc đến bây giờ chính học mất đã lâu. Người ta chỉ tranh nhau đua học việc lập từ chương cầu công lợi" vì thế dẫn đến cảnh "chúa tầm thường tôi nịnh hót. Quốc phá gia vong. Những tội kia đều ở đó mà ra". Cụ đề xuất việc học cần mở rộng chỉ rõ nội dung học mục đích học "học cho rộng rồi ước lược cho gọn theo điều học biết mà làm". Đó là cái nhìn rất sáng suốt. (những chữ trong" "trích ở Hoàng Xuân Hãn - Sđd trang 590 592). Qua lời tấu trình trên ta thấy được tri thức uyên bác sâu sắc và tiến bộ của La Sơn Phu Tử và cả cốt cách cứng cỏi cùng tình cảm lớn mà Tiên sinh đã dành cho triều đại Quang Trung và đất nước. Qua lời tấu trình đó ta càng hiểu thêm Hoàng đế Quang Trung thực sự tôn trọng kẻ sĩ nghe lời nói thẳng để làm tốt việc chăm dân. Tiếc rằng sau đó Hoàng đế đột ngột băng hà bao nhiêu điều muốn làm cần làm mà không làm được. Quang Toản còn non trẻ triều thần chia rẽ tranh giành quyền lợi làm mất lòng dân nên nhanh chóng sụp đổ. "Cổ kim vị kiến thiên niên quốc" (Nguyễn Du) - Xưa nay chưa thấy triều đại nào đứng vững nghìn năm triều đại Quang Trung tồn tại quá ngắn ngủi nhưng đã để lại những trang sử chói lọi cho dân tộc. Mối quan hệ giữa Nguyễn Huệ và Nguyễn Thiếp là mối quan hệ giữa Hoàng đế và kẻ sĩ giữa người cầm quyền và trí thức. Nguyễn Huệ đã làm một tấm gương lớn của người gánh vác trọng trách quốc gia biết nhìn người tài biết trọng người tài biết nghe người tài để làm lợi cho đất nước nhân dân. Nguyễn Thiếp là người có tài năng lớn về nhiều mặt hết lòng yêu nước thương dân có lúc cố chấp nhưng cuối cùng vẫn hiểu được Nguyễn Huệ đem hết tâm trí của mình cùng Hoàng đế bảo vệ và xây dựng đất nước. Giá như Tiên sinh đến với Nguyễn Huệ sớm hơn thì tổ quốc và nhân dân được nhờ cậy thêm nhiều.
Mối quan hệ giữa Hoàng đế Quang Trung và kẻ sĩ La Sơn Phu Tử mãi mãi là bài học quý cho nhiều thế hệ. nguồn  http://nhavan.vn/article/Nhavanvoidoisong/873/


More...

Thùng lủng đáy

By DƯƠNG HƯỚNG

 

Truyện ngắn của Nguyễn Hiệp:

THÙNG LỦNG ĐÁY

Chưa khi nào Tết miền Nam lại lạnh lẽo như năm nay. Ông Thực pha thêm một bình nước ấm xịt lên quanh chậu mai lần nữa mới tạm yên lòng thả người ngồi phịch xuống chiếc ghế mây. Lẽ ra ngày đưa ông Táo về trời mai rớt vỏ trấu phân chi đằng này mãi hai lăm tháng chạp chút màu xanh trông đợi ấy mới nhu nhú lại nghèn nghẹn không rộ đều.
 

More...

Tiểu Thuyết "Thời của thánh thần"

By DƯƠNG HƯỚNG

Về một vài nhân vật

trong "Thời của Thánh Thần"

Nguyễn Duy Liễm

        Sau khi phát hành không lâu nhất là từ khi có lệnh thu hồi "Thời của thánh thần" được bạn đọc đón nhận như là một hiện tượng đột phá trong thể loại tiểu thuyết của nền văn học Việt Nam đương đại. Ý kiến nhận xét đánh giá tác phẩm hết sức phong phú kể cả những ý kiến trái chiều nhưng gần như không có một tờ báo hoặc tạp chí nào đăng tải...

           

More...

Dưới chân bài thơ

By DƯƠNG HƯỚNG

Trích thơ của Nguyễn Linh Khiếu viêt về Hạ Long
Dương Hướng xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Dưới chân bài thơ

...
7
miền Đông đêm nay ta năm bên biển Hạ Long

đầu óc bồng bềnh trong sương trong lau trắng hay trên sóng biếc xanh huyền thoại

thi nhân lãng đãng nửa đời người

dưới chân Núi Bài Thơ bùi ngùi tuôn nước mắt

nhà vua xưa có hiểu ta không

dưới chân Núi Bài Thơ bùi ngùi tuôn nước mắt

nhà thơ xưa có hiểu ta không

dưới chân Núi Bài Thơ bùi ngùi tuôn nước mắt

có hiểu ta không người trước

có hiểu ta không người sau

8.

thành phố Bài Thơ đang trở nên giầu có không ai ngăn được

đang trở nên khốn khó không ai ngăn được

đang trở nên thanh lịch không ai ngăn được

đang trở nên nhố nhăng không ai ngăn được

đang trở nên lộng lẫy

đang trở nên Hà Lầm

đang trở nên quê mùa

đang trở nên đô hội

bụi than bay chiều hoang mang xứ sở

ôi cố hương cố hương xa xăm

đêm đêm biển cào vào miền thăm thẳm của ta nức nở

9.

ngủ lại đêm nay dưới chân Bài Thơ

nghe tiếng biển lõng bõng ngoài kia một thiên đường nhan sắc

nghe thất thểu những bước chân tha hương dong dóng hy vọng

nghe tiếng ai thanh vắng đục đá đề thơ

gương mặt ai sau một ngày lam lũ sau một đêm yên ngủ rạng rỡ như hoa

Hạ Long thành phố Bài Thơ nơi ẩn chứa những tâm tư nấn ná

ta là thi nhân lãng đãng nửa đời người

đêm nay tâm cảm rậm rịch những bước chân xứ sở.



* Núi Bài Thơ - Tên một dãy núi nổi tiếng ở Hòn Gai - Quảng Ninh

* Anh hùng Lao động Than - Quang Ninh - Nguyễn Đức Vụ


More...

Buồn vui làng xã

By DƯƠNG HƯỚNG

Buồn vui làng xã
Ký sự (phần 2) của Lưu Quốc Hòa

Buồn vui làng xã
Phần 2- (Tiên sư cái bệnh đái tháo ra đường )

Thế là mọi việc lại qua đi như bao chuyện tày đình ở đất này vẫn diễn ra và sau đó lại chìm vào yên lặng. Có nghĩa là con mẹ T kia chẳng ai làm gì được nó. Sẵn đà thắng lợi nó lại làm tiếp những việc nó thích làm. Nó lại lấn đất nó lại khi cương khi nhu nó lại cười tanh tách và bắn tin: Có khối ông nọ bà kia bảo lãnh có tiền là lên trời hay xuống biển thì tuỳ thích. Thằng nào con nào mà ho he là nó cho đấu gấu "làm việc".

Nó coi luật pháp là muỗi đốt vào cột đình bằng gỗ lim...Nó đe lần trước tụt "bán phần" lần sau tụt hết luôn mà vỗ mà đập cho nó "sướng". Nó bảo tôi một câu xanh dờn lá mạ : Hổ tao còn không sợ báo là cái nước mẹ gì. Mày xem báo chí tỉnh này toàn ca ngợi toàn diễn văn toàn hoan hô hoan hiếc Đi thăm đi thiếc có thằng chó nào dám hé răng nói cái gì.
Vợ tôi đi Đại hội về. Mụ chiềng phẩm vật khoe tôi vừa được đại hội thưởng cho thành tích đặt vòng tránh thai và nuôi con khoẻ dạy con ngoan. Mụ sướng mụ phởn rơn với cảnh mấy ông nhà báo nhà đài nhà truyền hình cứ nhè mụ mà lia nòng đại bác vào rồi chớp đùng đùng. Tôi bấm bụng cười thầm: Thành tích cái của khỉ đàn bà gần hết xuân còn ai đẻ đái nữa. Có ngậm sâm cũng chẳng tích sự gì...Lên bà nội bà ngoại rồi còn nuôi con khoẻ dạy con ngoan. Mấy đứa con tôi hùm ăn không hết thịt lo gì không khoẻ. Thưởng mới chả phạt có mỗi cái khăn rửa mặt bánh xà phòng một cái sổ tay mỏng tèo có đấu giá chắc chưa quá 15 ngàn bạc. ấy vậy mà thích lắm. "Miếng giữa làng sàng xó bếp mà". Lẩn mẩn tôi lại nghĩ đến thằng bạn đại gia của tôi nó "phụng dưỡng" mấy mẹ anh hùng đã ngoài 90 xuân đang ung thư đang đái đường đang cao áp huyết lúc nào cũng để sẵn đồng hồ ở đầu giường chờ phút cụ đi. Thế mà kêu là "phụng dưỡng suốt đời" Kinh quá! Nó đang cần cái danh để leo lên ...Không ai có quyền phỉ báng vào lòng từ thiện. Phạm vào điều ấy là đồ bất lương. Nhưng lòng từ thiện bây giờ kể ra cũng lắm chuyện phải bàn. Làm báo mà không thính nhạy chuyện này mà la lên cổ xuý có khi lại là điều phản cảm...Làm báo viết văn mà "té nước theo mưa" là tự hạ nhục mình chứ chẳng chơi. Tôi hỏi mình: Bấy lâu nay có phải cái thằng tôi không sống thật với chính mình là kẻ a dua a tòng để bốc thơm bao điều phù phiếm.
Thấy tôi ngồi bên vi tính mặt như trâu nghênh. Mụ vợ tôi biết ngay là tôi đang có chuyện. Tay tôi vỗ như mưa trên bàn phím là lúc tôi đang làm phóng sự. Gõ mổ cò nhẩn nha là đang viết truyện ngắn tiểu thuyết. Đủng đỉnh gõ một tay là làm thơ...Mụ đoán ngay tôi đang ám ảnh bới chuyện "tụt quần" Mụ sán lại can gián: "Thôi anh ạ kệ nó sáng nay ngồi ở hội trường em vẫn nghe "vô tuyến truyền mồm"nên biết hết cả rồi. Khoá này em trúng chấp hành. Anh không giữ miệng là mất hết uy tín của em"
Tôi bổ vào mặt "bất động sản không có quyền nhượng bán" một câu: " Còn cái hội Phụ nữ nhà cô nữa! Có tín đâu mà đòi uy. Tôi biết tỏng cái trò ma bùn. Trên rót về quỹ hỗ trợ phụ nữ vay vốn sản xuất các cô bàn nhau ách lại mấy tháng để cho mấy thằng thầu khoán công trình vay lãi rồi chia nhau. May mà nó không "bùng" nên các cô chưa hầu toà. Liệu cái thần hồn đấy tôi còn bận không có thì giờ tiền bạc để tiếp tế thăm nuôi cô đâu..Nói trước không có lại bảo tôi bạc tình với vợ"...
Tiền bạc ai mà chẳng thích. Chỉ có kẻ tâm thần phân liệt mới không thích tiền nhưng chính đồng tiền nó làm khổ hại nhiều quan làng quan xã quan tỉnh thời buổi này quá đi mất. Nhìn mà hãi vã mồ hôi. Cái án tù 8 năm cho một ông làm TBXH trong xã khai khống không báo giảm những người đã chết trong diện chính sáh để ăn chia. Tiền thờ cúng liệt sỹ cũng bị chiếm dụng để vào "oke" vào nhà hàng đặc sản để đến nỗi một dây cán bộ phải thân bại danh liệt kẻ ngồi bóc lịch kẻ miễn nhiệm kẻ lo quá xuất huyết não mà đột tử vẫn là cái gương tầy liếp ở xã tôi. Thế mới biết con người trượt dốc còn nhanh gấp ngàn lần leo dốc. Thế mới biết cái mông cái vú đám ca ve nhà hàng đã làm khuynh đảo bao nhiêu số phận quan trường. Đập bể hạnh phúc nhân phẩm bao thằng đàn ông có vẻ mặt đầy cao đạo nói như thánh phán đi đâu cũng phô cái trán bóng nhẫy như phết mỡ mà khoe bằng cấp công lao năng lực.
Chẳng phải tôi là kẻ "trâu buộc gét trâu ăn" mà cay nghiệt. Tôi đã bước ra ngoài vòng cương toả của vật chất gái mú lợi quyền để làm báo viết văn. Cái tâm đắc nhất là không đánh mất mình đánh mất gia đình mình. Đêm ngủ ngon ngày làm việc khoẻ. Cái ấy "sướng" lắm. Khốn nạn nhất của thằng đàn ông là sống hai mặt với chính mình và với gia đình nhà mình. Tôi cũng chẳng thông minh khôn khéo nhưng thiên hạ khó lừa tôi vào tròng lắm. Tôi phải tự vỗ ngực là thằng ma mãnh trong những phi vụ trà dư tửu hậu. Thiên hạ cứ nghĩ tôi là thằng Nhà văn nên đĩ thoã. Bao phen khoá miệng tôi bằng những thú vui tiền và gái nhưng tôi thoát hiểm và quật lại bao đòn ngoạn mục.Kẻ cắp gặp bà già. Tôi cứ vác mặt ngều ngễu ra đường mà chẳng thằng nào làm gì nổi. Đời nó dạy khôn tôi: Tham thì thâm. Nhân nào quả ấy.
Con cái ra ở riêng hết. Nhà có hai vợ chồng. Bà xã nhà tôi buồn tình nên bao chuyện buôn dưa lê với đám nạ dòng bị tôi khai thác triệt để. Đây là câu chuyện mụ ta kể mà tôi tin là có thật như mặt trời mọc ở đằng đông.
"...Dạo này em thấy cái N nó gày rạc như ve. Em hỏi nó bảo : "Tao đói ăn." Em lại bảo: Chồng mày làm quan hái ra tiền đâu như lão"của khỉ" nhà tao. Mài đũng quần suốt đêm mà mhòm vào vi tính hút thuốc lào khan sòng sọc hôm nào thức quá khuya thì có gói mỳ tôm tẩm bổ" ...Nó buồn bã bảo: Có chồng làm quan thời buổi này khổ lắm mày ạ. Nó nói dối như Cuội. Bước khỏi nhà là gái là lẩu là nhà hàng. Là mánh lới là nịnh bợ. Lão "giời vật" nhà tao lúc nào cũng nhắn tin như tình báo rồi tủm tỉm cười như ma làm. Lắm hôm nằm với tao còn quay mặt vào vách đọc tin nhắn tâm trí ở đâu đâu. Tao hỏi lão bảo: Mạng nó nhắn tin khuyến mại. Tao thì biết đếch gì di động mà lần. Cứ tin là thật. Mãi cũng sinh nghi. Tao bí mật đi học cách mở tin nhắn của mấy đứa choai choai. Một đêm chờ lão ngủ say tao mở di động thì ôi thôi toàn tin nhắn của bọn ca ve. Đứa thì hẹn mai gặp đứa thì nhắc móm nợ còn tồn đọng qua mấy lần "chơi chịu". Có một tin nhắn của con bé tên là HN. Nó bảo nó nhớ lão nhà tao không ngủ được.Nó nhớ những lúc "gạch ngói"lão nhà tao liếm láp nó ướt hết cả người. Nó nhắc lão đến kỳ nộp học mà chưa có tiền nó muốn đổi cái điện thoại có máy ảnh "năm chấm" chứ không muốn dùng cái NOKIA cũ. Tao như kẻ mất hồn. Cả đêm không ngủ nổi. Cứ định lôi cổ lão ấy dậy mà "cọ" vào mặt nhưng cố nén để "bắt tận tay day tận mặt" cho bọn dâm phu gian phụ kia hết cãi. Đầu tiên là tao hỏi lương hàng tháng. Lão sầu não đưa ra cái đơn thuốc đái đường. Lão bảo đã đến giai đoạn "tuýp 2" sắp nguy kịch rồi.Chết đến nơi rồi. Bệnh này là hỏng cái phần đàn ông nên khoản chăn gối với phụ nữ đàn bà là chúa thờ ơ. Tiền đổ vào thuốc hết còn đâu mà đưa... Lão chửi tao là cái đồ khốn nạn là đồ giặc cái chỉ thiết tiền chứ không thiết cái mạng thằng chồng...Cay lắm mày ạ nhưng đành nuốt bồ hòn làm ngọt để mà theo dõi. Thế rồi tao cũng tóm được quả tang nó dẫn nhau vào nhà nghỉ. Nó hết cãi. Tao thuê tắc xi hẳn hoi bắt đi xét nghiệm đái đường trên bệnh viện Nội tiết. Lão phải thú nhận cái bệnh án kia là lão dùng tiền mua để lừa tao. Cao thủ thật. Thằng Cuội phải giọi lão bằng cụ tổ. Thế ra bệnh án bác sỹ giấy xét nghiệm bây giờ cũng không tin được thì còn sống làm sao hở giời.
Khổ thế đấy! Hội nghị nào cái thằng cha"quan xã" ấy cũng ngồi chiếu nhất để được giới thiệu chức danh để bàn dân thiên hạ cung kính thưa gửi trong đó có cả "Hội người cao tuổi"...Đau quá! Tôi thấy ngực mình nặng như đá đè. Có lẽ nào chúng ta phải kính cẩn trước bao giá trị ảo đang tồn tại trên cõi đời này. Đâu là miếu là đền đâu là đống mối vô vi. Câu hỏi ấy lẽ nào muôn thưở bị treo lơ lửng...Chốn công đường vẫn treo cái biển dạy cái đạo làm quan. Nó nhắc nhở các chức sắc mỗi ngày. Nhưng than ôi! Đã không "chính" còn đâu là "liêm". Đã không "liêm" thì sao còn "vô tư" được nữa. "công bộc" với "đày tớ" đang thích bệnh "đái tháo ra đường"
Giờ lại kể đến chuyện của tôi
Chẳng nói hay làm gì. Tôi có thằng con trai cũng là loại phá gia chi tử Làm nghề buôn bán và sửa chữa điện thoại di động. Nó đánh lô đánh đề xóc đĩa cũng khá bạo liệt. Hôm nọ tý tởn khoe tôi: Thằng cha (tôi vừa kể) có cái điện thoại bi rơi hỏng màn hình đem đến cửa hàng nó chữa. Lớ ngớ thế nào nó tóm được cái thẻ nhớ. Cha này quay được hơn chục kiểu chơi bời dâm đãng của chính mình trong nhà nghỉ. Tôi lấy ra cho vào ổ đọc thẻ tò mò xem. Thôi rồi là những trò "ma bùn" của một con đực con cái quần thảo nhau. Giời ạ! Đến nước này là cùng. No ăn dửng mỡ là thế. Thằng ông mãnh nó bàn với tôi là "Cóp" lại để khống chế trả thù cái lần bị phạt hành chính vì đánh bạc. Tôi giả vờ đồng tình rồi mắt trước mắt sau "Delate" cẩn thận hơn vào thùng rác "Phomát" tống khứ cái của nợ ấy đi. Nó tiếc ngẩn tò te. Tôi bảo với nó: "Con ạ! Chúng ta vì tiền mà truy bức tàn hại nhau quá nhiều rồi! Không nên làm cái trò tống tiền hèn hạ ấy nữa! Nó tiểu nhân và bợm bãi lắm chết không nhắm mắt nổi đâu. Thằng nào gieo gì gặt nấy đời có luật nhân quả. nó chẳng để lọt lưới ai đâu"...Chợt nhớ mấy Pô ảnh chụp bữa nọ. Tôi cũng cho vào máy và "phomát" như muốn "phomát" bao cảnh buồn nhân thế và mong niền vui dù rất xa vời mong manh nhưng nhất định sẽ tới.
Càng đi tôi càng biết một điều là đời sống dân mình còn khổ lắm nhếch nhác và so dụi lắm. Trên cánh đồng Liêm Túc (Thanh Liêm) còn bao người mặc áo vá cuốc ruộng cào ruộng không có tiền thuê máy móc. Ngày 30 tết còn vô khối nhà hương lạnh khói tàn trên bàn thờ chỏng trơ vài nải chuối cạnh lác. Bao gia đình thiếu ăn thiếu mặc. Bao công nhân bị cai chủ bóc lột sức lao động ở mỏ đá có cả những cúp phạt của cai chủ loại "cường hào ác bá" đời mới. Quanh năm họ vui thú hội hè đình đám được mấy lần. Họ chịu cảnh rau già cá ươn mỗi buổi chợ. Họ vẫn sống trong guồng quay của công nghệp hoá hiện đại hoá. Họ như cái bóng mờ bên những vật thể vung vinh tiền bạc.
Không ai có thể phủ nhận những điều tốt đẹp nhân ái vẫn còn tồn tại trong cõi người dâu bể. Làng xóm vẫn đùm bọc nhau vượt qua cái khó cái nghèo. Có những ông quan thanh liêm không cần đồng tiền bất chính. Làm việc bằng cái tâm cái đức. Lối sống gấp hưởng thụ gấp không táp được vào họ. Có như vậy mới còn niềm tin mà sống. Cũng như cánh nhà văn nhà báo không có con mắt xanh trước cuộc đời còn đâu mà tìm cảm hứng sáng tạo.
Tôi thấy có lỗi với vợ vì trót coi thường cái món thưởng cỏn con của hội phụ nữ. Cứ để mụ ta chiêm ngưỡng và tối nay tôi nhất định bỏ viết lách ngồi chờ Ty vi có hình ảnh vợ đang nhận phần thưởng. Sẽ vỗ tay thật to...Phẩm vật nhỏ nhưng vỗ tay to cũng nâng thêm giá trị...

16 giờ chiều ngày 11/2/ 2009


Buồn vui làng xã
Lưu Quốc Hòa
phần3
Trong cõi Người ai cũng có một miền quê để mà thương mến. Người ta vẫn nhắc nhau cái đạo làm người "con không chê bố mẹ khó chó không chê nhà chủ nghèo". Hai phần trước của ký sự tôi toàn nói điều không tốt của làng xã. Nó đúng mười mươi đấy nhưng thực tình viết song gác tay lên trán mà nghĩ sao thấy lòng trắc ẩn không yên. Liệu ai đọc được có chửi tôi là cái thằng "bỏ làng". Vạch áo cho người xem lưng cái lưng của người nhà quê đầy rôm sảy và đen đúa. Cái lưng ấy đã cõng địu bao nhọc nhằn khổ ải qua mấy cuộc chiến tranh. Tôi nhớ một câu tổng kết chiến tranh của một học giả. Ông ta nói hình như thế này: "Tất cả các cuộc chiến tranh rồi sẽ qua đi với kết cục là một bên thắng trận và một bên bại trận nhưng nhân dân hai bên đều là kẻ thất bại"...Khoan hãy nói chuyện vu đàm nhuốm màu chính trị. Cho tôi tưởng vọng và bái vọng biết bao con người đang nằm ở đài liệt sỹ. Đang nằm ở rải rác các nghĩa địa trong toàn xã

More...

HÃY CẢNH GIÁC...

By DƯƠNG HƯỚNG

 Hãy cảnh giác với ông bạn láng giềng "tử tế"

Đặng Văn Sinh
 1/Gà chết toi Trung Quốc

 

More...

Buồn vui làng xã

By DƯƠNG HƯỚNG

 Buồn vui làng xã
Ký sự: Lưu Quốc Hoà

              Hôm ấy tôi đi chợ thay cho vợ. Con đường làng mà tôi vẫn đi ngày mấy lượt ấy sao hôm nay có gì hơi là lạ. Thỉnh thoảng lại thấy một số người làng xúm xụm thầm thào. Tôi nghĩ bụng: Chắc đêm qua Công an lại sờ gáy một ổ cờ bạc hay lại có bà cô ông mãnh nào vừa xét nghiệm thấy HIV hoặc giả thằng nào vừa trúng đề trúng lô...Ôi thôi nhiều chuyện lắm. Cái làng có chưa đầy 300 hộ và gần 600 nhân mạng này lắm chuyện thời sự  và xôm trò lắm. Nó chẳng còn bình yên như những năm trước đây. Điều dễ nhận biết nhất là ánh mắt nhìn nhau hằm hè và cảnh giác bởi nhà ai cũng có vô khối chuyện thâm cung bí sử để vo nén trong 4 bức tường không muốn cho ai chia sẻ hay nhòm ngó...Tôi trấn an mình như thế để hoàn thành phần việc vợ giao...Cô vợ tôi hôm nay đi đại hội Phụ nữ xã từ sáng sớm đã dậy vôi ve bỏ túi sách cái áo dài chắc đến hội trường mới đổi lốt.

              Lang thang chè rượu. Tầm 9 giờ mới về. Định bụng hôm nay vắng người viết lách tha hồ thuận lợi...Ấy là tôi nghĩ như thế.

                        Lạ chưa! Chuyện động trời gì đây. Con đường vào làng ken cứng cả những người là người. Họ nêm vòng trong vòng ngoài như kiểu đi xem hát xẩm chợ. Có tiếng một phụ nữ khau khau khan khan gào thét:

-Tao chửi đấy! Tao tọng vào mồm chúng mày cái  ấy cái nọ đấy xem làm gì tao nào! Tiền tao có phải là lá đa đâu tao bỏ cho chúng mày ăn nhậu chơi gái ăn rồi lại quệt mỏ à! Ăn hiếp bắt nạt tao à...Ới làng nước ơi! ới giời cao đất dày ơi...

          Cái máu nghề nghiệp thúc dục. Tôi lặng lẽ bật nguồn cái máy ảnh kỹ thuật số trong túi quần vật bất ly thân của nghề làm văn làm báo. Vừa hay có một đoàn 4 chiếc xe máy với 8 Công an cầm dùi cui đỗ khựng. Tôi nghĩ bụng: Con mẹ T quả này gặp hạn rồi! Bố láo bố lếu quá thể. Ai lại chửi cán bộ xã lèm lèm. Mà mấy lão xã nhà ta sao hiền thối ra thế để nó cho ăn bao nhiêu của ngon vật lạ! Trói gô nó vào chứ để như thế còn gì là thể diện ...Công an chính nghạch đây rồi! Chết cha rồi ! đi chăn kiến bóc lịch như chơi...

          Mụ ta càng gào lên xoe xoẻ. Vòng người kéo đến mỗi lúc mỗi đông vì vững bụng có công an ở đấy bố đứa nào còn dở thói côn đồ dao buá.

Bỗng dưng vòng người vỡ toá toà loa mà chạy mà cười mà ô hô ê hê...Mà sao bọn đàn ông có tiếng là can trường quả cảm lại chạy trước để bọn đàn bà liễu yếu đào tơ ré lên mà cười...Thấy mấy lão cạnh nhà tôi co cẳng chẳng hiểu ra ngô ra khoai gì tôi cũng hoảng mà theo đuôi...Ừ có chạy ông cũng ngoái lại xem cái gì mà kinh thế không biết và tôi ngoái lại thì giời ơi là đất hỡi! Con mẹ T đang tụt quần. Nó mặc cái quần ngủ màu huyết dụ cái xịp lòng tôm nó nằm ngửa tền hện trên nền đường vừa cưởi vừa giẫy đành đạch vừa rủa xả...Thì ra nó "nâng cấp" kiểu đấu tranh. Tưởng gì chứ cái ấy bọn tôi coi nhạt toẹt. Mấy lão bạn tôi cứ ra vẻ làm khách. Thế mà ngày thường vẫn lén hối lộ bia để đòi tôi mở mạng xem trò "nhấp nhổm. com"

          Sẵn có máy ảnh trong tay tôi bấm liền mấy kiểu. Cái máy tôi loại xịn "tám chấm" nên "nét" kinh khủng...Tôi cười thầm: Thế là được "chiêu đãi miễn phí"

Tôi lẳng lặng rút lui với cái chiến lợi phẩm của mình

          Đi một đoạn có một vài nhà chấp pháp phóng xe chặn lại. Họ dằn mặt tôi đe doạ: "Nộp ngay mấy kiểu ảnh ông vừa chụp cho chính quyền". Bọn họ biết tôi là thằng làm báo viết văn nhưng cứ nhơn nhơn vô lối mà đòi.

Tôi cũng là thằng không vừa phanh kít xe lại "lơ vê" mặt lên mấy gấu trả lời:

-Tôi có cái quyền của tôi! Bắt nạt thằng này chắc! Còn khuya nhé! Sao không ra mà "làm việc" cái đứa tụt quần đi...Biết tôi rắn mặt bọn họ quay lại đấu dụi:

  • - Hay ho gì mà ông chụp! Chúng ta là chỗ thân quen ông làm như thế hỏi còn ra cái thể thống gì .

Thế là tôi vỡ lẽ! Họ sợ tôi đăng báo ghi ảnh có mặt họ trong cái khung cảnh rất "Sex" kia. Tại sao họ lại sợ một con đàn bà nó có cái gì gớm ghiếc đâu. Pháp luật quy định rành rành là nó đang chống người thi hành công vụ. Bắt nó nhẹ như rút điếu thuốc lá khỏi bao. Họ sợ xấu mặt nên mới chặn tôi lại như thế...

          Chuyện gì thì cũng có đầu có đuôi. Tôi kể chuyện này cho độc giả khỏi nghi ngờ là tôi hư cấu

Mụ T vùng tôi có tiếng là giàu có. Nó giàu bằng cách gì kệ nó nhưng đã giàu lại khôn. Nó biết bịt mồm bưng miệng khối ông cả bà lớn. Những buổi tiệc tùng nó đã lôi một số quan xã quan làng vào tròng. Nó cho ăn thịt chín rồi mời luôn thịt sống ngay tại nhà hàng. Nó chụp ảnh ghi âm nhà báo còn phải nể. Với cái nghiệp vụ ma mãnh ấy bao kẻ làng xã tôi bị vòng cương toả rở khóc rở mếu. Sẵn tiền nó thuê xe tải chở vật liệu lấn đất bất cứ chỗ nào nó thích. Khi quan trên hạch tội quản lý đất đai. Mấy ông có chức có quyền cứ như người ngậm hột thị lúng ba lúng búng. Bị thúc ép quá mấy vị ký lệnh sử phạt hành chính nó cứ nhơn nhơn. Nó trắng trợn thách thức...Và cái nước cùng là nó tụt quần ăn vạ.

-Làm cán bộ thời này khó lắm mày ạ cứ như cá trạch nằm trong giỏ cua...Thằng bạn "quan xã" một thời chăn trâu cắt cỏ bạn thân của tôi thở dài thườn thưỡn nó bảo thế.

Tôi bảo nó:

  • - Bọn mày cũng hư lắm cơ! Miếng thịt nó bịt cái mồm! Tao thấy mấy thằng răng cải mả tóc muối tiêu có "đắp" vàng vào người cũng nhận ra cái tướng "chân đất mắt toét" của làng xã nhà quê có tý chức dân bầu cũng rửng mỡ ăn chơi đục khoét. Chúng mày có lên cung trăng ở được đâu mà làm bao chuyện linh tinh mai kia chết ai đưa ma chúng mày.

Nó cười méo miệng chua chát:

  • - Nhỏ to gì cũng là quan quan nhỏ phải luỵ quan to quan to lại luỵ quan to nữa. Nịnh nhau bằng mồm sao được. Phải có lễ vật mới xong! Muốn có lễ vật thì phải đục khoét. Cái vòng luẩn quẩn nó nằm ở chỗ ấy. Rồi thuận miệng nó ẩm ử ngâm nga: Ban ngày quan lớn như thần / Ban đêm quan lớn tần mần như ma.

TP Phủ Lý 10 h 30 p đêm 10/2 2009

Lưu Quốc Hoà

                   

More...

Thư pleku

By DƯƠNG HƯỚNG

 

Thưa các nhà văn nhà thơ các anh chị và các bạn.

          Nhân dịp kỷ niệm 80 năm thành lập và đón chào thành phố lên đô thị loại hai thành phố Pleiku đặt hàng cho Hội Văn học Nghệ thuật Gia Lai xuất bản một tập văn thơ viết về Pleiku từ xưa đến nay. Tôi là một thành viên thực hiện chính. Thời gian rất gấp ngày 25/4 phải có sách để 30/4 làm lễ. Cuốn sách sẽ được in rất đẹp sang trọng và thành phố trả nhuận bút cũng sẽ tương xứng với công sức tác giả.

          Trước đây thành phố cũng đã in một cuốn tuyển thơ Pleiku nhưng vì nhiều lý do nó đã không được như mong muốn. Cuốn lần này sẽ chỉ do chúng tôi chịu trách nhiệm nội dung và chất lượng nghệ thuật cũng như kỹ mỹ thuật trình bày và in ấn. Vì thế tin rằng nó sẽ sang và đẹp tương xứng với văn chương của chúng ta.

          Chúng tôi tha thiết mong được các nhà văn nhà thơ các anh chị và các bạn có các tác phẩm về Pleiku gồm: truyện ngắn bút ký ghi chép tùy bút thơ hãy gửi cho chúng tôi gửi càng sớm càng tốt trước ngày 15/3 để chúng tôi tập hợp và in ấn. Khi gửi xin cho biết luôn địa chỉ để chúng tôi tiện gửi sách biếu và nhuận bút. Ngoài ra nếu thấy ở đâu có những tác phẩm về Pleiku cũng xin gửi hoặc giới thiệu cho chúng tôi chúng tôi vô cùng biết ơn. Các tác phẩm về Pleiku không giới hạn thời gian có thể là mới viết hoặc là viết cách đây... 80 năm càng quý. Cũng như thế nếu các anh chị thấy có những tấm ảnh Pleiku ngày xưa xin giới thiệu cho chúng tôi bằng file hoặc đường link chúng tôi xin đa tạ.

          Xin trân trọng cám ơn và chúc sức khỏe các nhà văn nhà thơ các anh chị và các bạn và mong được hồi âm.

          Và cũng mong được các anh chị nếu có thể bằng các mối liên hệ của mình chuyển tiếp thư này giúp tôi để chúng ta có được một cuốn sách về Pleiku thật ưng ý. Một lần nữa xin cám ơn và chúc sức khỏe các anh chị.

                                                                             VĂN CÔNG HÙNG

Xin liên hệ với tôi bằng các địa chỉ sau:

ĐT 0903508358

Emai:

vanconghungnt@yahoo.com.vn

vanconghungbvh@gmail.com

vannghegl@dng.vnn.vn

Gửi bằng đường Bưu điện: Văn Công Hùng Hội Văn học Nghệ thuật Gia Lai- xin ghi ngoài bì: Bài cho tuyển tập Pleiku.

 

More...

Cũng là biểu diễn thôi

By DƯƠNG HƯỚNG

Đọc bài "Mèo khen mèo dài đuôi" của Nguyễn Quang Vinh tôi xin phép tác giả được rước về nhà mình phần cuối của bài viết và xin lấy nguyên một câu trong bài làm cái tít nhỏ:
"Cũng là biểu diễn thôi"
Chúng tôi bắt đầu lên đường gặp gỡ hỏi chuyện thật kĩ 5 người hùng đã cứu dân. Anh Luyện chủ thuyền nói một câu rất ấn tượng: Khi tui quyết định quẳng thằng Phong con trai tui xuống sông cứu bà con tôi đã nghĩ có thể con trai tui cũng chết. Thằng Phong thì nói: Chết răng được con có kinh nghiệm mà. Ba buộc dây vào người con nếu con hề hấn chi thì kéo lên.

More...