Thử bàn về nghề viết văn

By DƯƠNG HƯỚNG

Thử bàn về nghề viết văn
Lưu Quốc Hoà


Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó từ rất lâu rồi một câu chuyện cười. Đại khái thế này: Có một anh bạn tâm sự với một anh bạn về hai mơ ước lớn nhất của cuộc đời: Hoặc là trở thành một Nhà Văn hoặc trở thành một người giàu có. Anh ta cần lời khuyên của bạn.

Bạn anh ta không lưỡng lự mà khuyên: Hãy đi buôn hay đại khái là làm cái gì đó để nhanh giàu có.
Anh bạn kia liền xuống tàu và đi ra nước ngoài làm nghề kinh doanh. Một thời gian khá dài. Anh ta đã trở thành đại gia và quay về cố quốc. Hai người gặp nhau . Lần này anh đai gia lại hỏi ý kiến bạn: "Có nên theo nghề Văn không" và bạn anh ta cười mà bảo rằng: " Nên chứ...Bây giờ tha hồ viết vì dẫu có thế nào anh cũng không chết đói"
Việc chọn nghề là một định hướng là một thuộc tính của con người. Ai định hướng đúng biết rõ mình là ai bao giờ cũng có một kết quả tốt đẹp và ngược lại. Nghề Văn và nói chung là nghề giấy mực. Cái định hướng ấy càng cần nghiêm túc vì khi anh đã là một "nhà" thì trách nhiệm chủ thể của anh rất lớn. Anh phải là người của công chúng và chuị trách nhiệm với thiên chức của mình. Ai thực tài thì "anh hoa phát tiết" ai không đủ tài chắc chắn sẽ bị chính anh tự đào thải anh...
Tôi tự ví mình là cái anh đại gia của đầu bài viết đã kể. Nhưng là loại "Đại gia rởm". Không giàu có nhưng cũng đủ ăn để không phải là kẻ ăn xin khi viết văn không ra tấm ra miếng. Không dám dựng "Nhà" mà tá túc trong cái lều bương tre nứa lá để thực hiện cái mơ ước vừa cao sang vừa hão huyền mà ông trời đã khoác vào thân Cũng như bao bạn bè viết lách lắm lúc tôi cũng hâm chập gàn rở hẹp hòi bủn xỉn...Cũng là thằng người trong những thằng người. Nói chung tôi là thằng mà đám đàn bà vẫn chửi lén sau lưng: "Cái loại đàn ông hạng bét nhung nhăng như nghé đang vực...Chỉ được cái mồm quàng quạc nhưng "nhát" bỏ mẹ...Cái loại đĩ mồm".
Thôi mà! Ngàn lậy các mợ! Thời này lắm thằng đàn ông khốn khổ khốn nạn vì "vợ cả vợ hai - hai vợ đều là vợ cả" . Thời cụ Tam qua lâu rồi. Cái thân đàn ông mà nằm giữa hai con sư tử cái thì còn đâu là lục phủ lòng mề. Ngứa miệng em cũng khuyên thật các bác: Chớ có "vui chơi ra sản phẩm" là hỏng hết bánh kẹo. Hôm nay em lại thưa chuyện cùng các bác về nghề viết cơ. Bàn cái này "đã" hơn bởi có được trang văn hay là ước mơ cháy bỏng của mỗi người sáng tạo Văn chương.
Tôi xin kể một chuyện sau: Một lần đến sổ 175 Giảng Võ để xin NXB Lao động cấp phép cho tác phẩm. Tôi gặp Nhà Văn Tạ Bảo. Một ông biên tập cho bao bạn Văn cả nước . Trước khi kiến diện cứ nghĩ ông ta cầu kỳ kệnh dệnh với bụng to râu vểnh có khi lại còn cả khinh người . Hỏi thăm cô thường trực cô ấy tả: Cứ nhìn thấy ai nhôm nhoam lồi thồi nhất trong cái nhà này là đúng Tạ Bảo. Tưởng đùa mà hóa thât. Tạ Bảo áo quần "không thèm là". Bụng thì thót đến xương sống lại "Sơvin" cái thắt lưng lính chặt như ếch bị buộc rơm ngang bụng . Miệng nói nhanh hơn chân đi một câu "mày" hai câu "tao" như quen nhau ăn mằm với nhau đã lâu lắm rồi
Biết tài hèn sức mọn. Tôi cứ lóng ngóng thẹn thò như thằng con trai vừa thôi tắm chuồng bị ép ngủ chung với cô vợ tảo hôn.. Tôi gạ Tạ Bảo đi ăn đặc sản. Ông ta phẩy tay: "Đặc với loãng cái con khỉ! Làm vại bia hơi lạc luộc vỉa hè vừa rẻ vừa mát. Viết lách "loãng" chẳng xong cứ đòi "đặc" thì vợ con hết nhờ có ngày nó đuổi vào trại mồ côi mà ở"...Thế đấy! Những Anh tài thật sự họ giản dị đến vô cùng và lòng lành đến vô cùng. Được nửa vại. Tạ Bảo mặt đã đỏ tấng đỏ tang. Ông ta nhìn sói vào mặt và hỏi tôi như giám khảo trắc nghiệm một thí sinh:
- Chú mày quê Hà Nam. Tao đố chú mày ở đất ấy có cuốn tiểu thuyết nào sống xuyên thế kỷ
Tôi lúng búng như ngậm hạt thị. Nghênh cái mặt đần độn ra bề nghĩ ngơi. Chờ lâu Tạ Bảo cáu tiết đập bàn: "Là Nguyễn Dữ. là "truyền kỳ mạn lục" nghe chưa"...
Tôi cười ngếu ngáo như thằng dở hơi. Tạ Bảo lại bồi tiếp:
- Thế Nhà Văn nào của Hà Nam biến cái Dân gian thành Bác học...Hả...Hử .?
Lại càng tắc tịt. Tôi biết ngồi trước cây đa cây đề cần phải biết thân phận. Chi bằng ngậm miệng ăn tiền là thượng sách. Nhìn cái mặt đần thối của tôi. Tạ Bảo thương hại mà quay sang giảng giải:
- Ta nói chú mày nghe này! Cái hay của tiểu thuyết Nguyễn Dữ là khắc hoạ tính cách và thân phận hai nhân vật Chàng Trương và Nàng Thiết. Cái đau đớn là sự xung đột của hai lòng tốt của hai lòng yêu thánh thiện đến trời đất còn mủi lòng thế mà vì chiến tranh họ phải cách mặt rồi sinh ra gen tuông nghi kị. Gen tuông đã giết chết tình yêu. Ngộ nhận đã giết chết tình yêu. Nguyễn Dữ sử dụng tài tình mô típ phân thân. Nghệ thuật dẫn chuyện vô tư nhẹ nhàng mà cuốn hút. Tác giả không giao giảng không nói hộ nói thay nhân vật. Bản thân từng chữ từng dòng văn đã "ý tại ngôn ngoại rồi" Tác giả không một lời lên án trực diện chiến tranh nhưng ai cũng nhận ra: Tất cả những bi thương oan khuất kia là do chiến tranh đem lại làm người đọc căm giận chiến tranh lên án sự ngộ nhận trong tình yêu. Cả cuốn chuyện chẳng thấy có cảnh ái ân giường chiếu chẳng có lời tán tỉnh ong ve mà đọc không thấy chán...Có đâu như các "nhà" bây giờ. Động một tý là phải có ôm có ấp có đùi có vế có chửa với nạo thai có đê mê và dậm giật...Làm gì có môtíp "ngày là chú đêm lú thành anh"...Đâu có lắm chương lắm hồi sách đâu dày và nặng như viên gạch xỉ. Ngày ấy cái thời tiền sử Văn chương đâu đã có "hỗ trợ tác phẩm" đâu đã có hàm thụ tại chức văn chương với những ông bằng này bằng nọ đem triềng thiên hạ. Lại càng chưa có Đại học Viết Văn Nguyễn Du thế mà vẫn bật lên một tác giả uyên bác đáng nể. Ta bây giờ đàn đàn lũ lũ các ông "thạc" ông "tiến" mà văn lại lùi...Chả hiểu ra làm sao cả.
Sẵn đà. Tạ Bảo lại quay sang chủ đề khác:
- Ông Nam Cao thì cả nước Nam này ai chẳng biết văn tài. Ông ấy đã làm đau đầu buốt óc bao sỹ tử với những đề thi đại học. Bao nhà nguyên cứu phê bình đã nên ông cả bà lớn trong nghề cũng vì ăn lộc ông Nam Cao. Ấy vậy mà có một chi tiết khá độc đáo ít ai đề cập đó là công lao sáng tạo trong văn Nam Cao : Ông đã biến đã nâng những giá trị Dân gian thành giá trị Bác Học. Nghe Nam Cao triết luận mới bổ chửng ra: " Làm nhục người là diệu kế để người sinh ra đê tiện" trong "Tư cách Mõ" hay : Nguyên nhân của sự cãi nhau giữa hai vợ chồng là người nọ cứ tưởng vì người kia mà mình phải khổ. Họ đâu biết rằng cả hai người cùng đang khổ" trong "Giăng sáng"...Nhiều lắm. Chẳng cần ai phải viết chữ nghiêng. In đậm đóng khung kẻ viền nhưng nó nhẹ nhàng thấm vào lòng người đọc. Bật lên một thông điệp cho đời sống...Thường thì những văn tài sáng giá họ ít câu khách bằng nhục dục bằng ái tình "lung tung xoè" trên trang viết. Cụ Nguyễn Khuyến cũng chúa hài hước và thâm thuý khi hạ bút mấy câu "chửi":
...Đầu làng Ngang có một chỗ lội
Có Miếu ông Cuội cao vòi vọi
Đàn bà đến đó vén quần lên
Chỗ thì đến háng chỗ đến gối
Ông Cuội ngồi trên khanh khách cười:
"Cái gì trông giống búi con cúi"
Đàn bà khép nép đứng lên thưa
"Con trót hở hang xin xá tội"
"Không không ngươi chẳng tội tình chi
Chỉ tội làm Ông cứng con Buội
Về bảo con gái cả làng này
Ra đây ông cho giống ông Cuội"
Làng Ngang từ đó đẻ ra Người
Đẻ rặt ra một bọn nói dối....
Đấy là cuộc trò chuyện mà tôi nhớ mãi sau khi bước chân ra khỏi nhà XB Lao Động. Tạ Bảo đã cho tôi một bài học khá để đời mà mỗi khi cầm bút sáng tác vẫn phải lấy đó là lời dặn làm lòng: Hãy nghiêm túc trong sáng tác. Văn là Người và thân phận Người. Văn tải đạo chứ không phải tuyên truyền cho nghị quyết. Mọi sự a dua a tòng là kẻ thù của văn chương. Muôn thưở Văn chương là tự nhiên và hồn nhiên Nếu văn chương bị áp đặt thì nó sẽ chết ngay sau hồi vỗ tay vừa dứt. ngay cả lãnh đạo Văn Chương. Tốt nhất là không lãnh đạo gì cả. Độc giả quần chúng là người lãnh đạo cao nhất. Chính độc giả và thời gian sẽ chọn lọc vàng thau. Cái khẩu hiệu rất to tên tường nhiều khi bẽ bàng phù phiếm khi lòng người không yên ổn...Lòng tin bị áp đặt là việc bắt cóc bỏ đĩa. Lòng yêu nước và trách nhiệm công dân của người cầm bút là đừng tự dối lòng mình. Đừng bắt độc giả phải tin chính cái điều người viết chưa tin. Đấy là thứ văn đạo tặc và phỉnh nịnh làm hạ thấp nhân cách người cầm bút. Thằng ăn mày nó chỉ hèn về hoàn cảnh nhưng thằng viết văn mà hèn nó còn hèn hơn kẻ ăn mày ngoài chợ đời vì bản thân anh ý thức rõ về cái hèn mà vẫn cứ hèn. Anh rủ người khác hèn theo...Tệ lắm. Tệ vô cùng trời cao đất dày ạ !
Lại nói đến cái tài văn: Tôi nói mà không ngượng mồm là : Văn chương hoàn toàn không phải cần cù mà có. Cần cù chỉ có thể dụng võ ở cơ bắp . Văn chương càng cần cù càng hỏng. Càng tốn cơm giời hại nước sông! Anh nào kêu oai oái là hoang mang khi ngồi trước giấy bút là anh ấy không có tài. Người lính hoang mang trước trận đánh là người lính thiếu quả cảm. Thiếu quả cảm thì có khi bắn nhầm đồng đội hoặc có bị bắt "kiên quyết không khai hầm bí mật dưới gốc mít" anh chẳng làm nên tích sự gì Cái danh hão mà anh lẵng nhẵng đeo bám là thứ tội nợ cho mình cho vợ con gia đình mình rồi sau là táp vào đời sống xã hội
Có anh kêu vắt ruột vắt gan mà viết. Tôi lại thấy không phải thế! Chẳng qua các bác kêu lên cho oai cho thiên hạ hãi bác mà tôn vinh nghề Văn. Văn chương là thứ không phải "rặn" hay "són" mà hay. Càng như thế càng "kiết"...Chẳng qua cơm áo lợi quyền nó cương toả mà "ám thị" ta. Làm ta mất cái hồn nhiên trong sáng tạo. Giống kẻ phải đi vào con đường làng đã hẹp lại trồng lắm bồ kết nhua nhủa những gai. Vung tay hơi quá một tý là vướng...Nếu theo nghề Văn mà thế thì cực lắm! Sang tiểu cũng chẳng viết được thứ gì. Bàn là bàn vậy thôi! Bản lĩnh người cầm bút là tiếng nói không cùng! Ai chọn cái gì và không chọn cái gì là quyền tự do mà quyền tự do bao giờ cũng đối kháng với sự áp đặt vô lối.
Kinh nghiệm bản thân của người cầm tập tọng văn chương cho tôi thấy một điều máu thịt là: Khi anh viết anh phải đối diện với chính lương tâm anh Không vì cái gì cả. không bị áp đặt gì cả. Thoải mái về tâm lý khi cầm bút là thăng hoa và ngược lại. Tất cả những tác phẩm thành công của tôi đã từng có mặt trên các báo sang trọng là tác phẩm viết ào ạt trong một lượng thời gian ngắn ngủi sau những vật lộn mưu sinh. Thường là một đêm xong một truyện ngắn. Đêm sau là chính tả và sửa lỗi. Kéo dài vài ba đêm thể nào cũng đem bán cân. Đọc lên như cơm nguội chan tương oi chán kinh khủng. Ban ngày đi đường là quan sát. Làm sẵn cái cốt. Ban đêm bên bàn viết là phết hồ vữa sau đó vôi ve và xuất xưởng...
Một điều không thể thiếu trong nghề viết là lý luận Văn học. Không có lý luận văn học là viết ăn may. Nó sống xít và ngô nghê . Nó ngang phè và kệch rệch. Cái vốn đọc là cứu cánh cho văn. Đọc mười và viết 1 2 còn được chứ không đọc hùng hục lao vào viết là viết cùn. Là soi bóng mình trên vách mà tự khen. Tự thủ dâm tinh thần là ta ...Nhớn quá.
Đường đi còn xa ngái. Văn chương là thứ không cùng. Chẳng ai một sớm một chiều nên người sáng giá. Chỉ biết rằng:Ta phải sống tốt trước khi viết hay Phải yêu vợ con gia đình trước tiên rồi mới yêu được xã hội. Lòng phải lành tâm phải sáng mới thăng hoa cảm xúc. Thế mới gọi Nhà Văn là người sáng tạo cho giá trị: Chân - Thiện - Mỹ

More...

Ký Sự Thị trấn Bô-xít tại Lâm Đồng

By DƯƠNG HƯỚNG

Ký sự Thị Trấn Bô-Xít Tại Lâm Đồng

Sunday 15. March 2009 19:25:44
Lý Nam Bình
Theo quốc lộ 20 từ Sài Gòn về Đà Lạt đến Bảo Lộc ngay tại ngã 3 Lộc Sơn quẹo trái 15 cây số nữa sẽ đến thị trấn Bảo Lâm. Nơi đây là tổng hành dinh điều hành khai thác Bô Xít ở Lâm Đồng. Đến trung tâm thị trấn ngay chỗ chợ Bảo Lâm theo mũi tên chỉ dẫn quẹo trái vào 200m sẽ đến khu điều hành khai thác Bô Xít. Nơi đây bao gồm nhà ở của các chuyên gia Trung Quốc và các quan chức của tập Đoàn Than-Khoáng sản Việt Nam. Còn mỏ Bô Xít thì cách đó chừng 5 km. Cả một vùng trên 100 mẫu đã được san bằng nằm giữa 3 khu vực: Thị trấn Lộc Thắng- xã Lộc Phú và xã B Lá. Hai xã này đều thuộc huyện Bảo Lâm
Khác với sự dè dặt trên ĐăkNông tại Bảo Lâm người ta thoải mái nói về Bô Xít hơn. Từ quốc lộ 20 có bảng chỉ dẫn đường vào vùng khai thác mỏ và nơi điều hành khai thác. Và an ninh cũng có phần lỏng lẻo hơn ĐăkNông nhiều.

Người Trung Quốc bao gồm các chuyên gia và công nhân tràn ngập thị trấn Lộc Thắng. Các hàng quán phục vụ người Trung Quốc mọc lên rất nhiều bằng các bảng hiệu song ngữ Việt - Tàu. Theo một cán bộ phòng Lao Động thương binh tại thị xã Bảo Lộc thì hiện nay có khoảng 500 người Trung Quốc gồm các chuyên gia và công nhân đang phục vụ mỏ và cho biết khi nhà máy đi vào hoạt động sẽ có hơn 6000 người Trung Quốc phục vụ tại đây.

Các chuyên gia Trung Quốc thì ở ngoài thị trấn Lộc Thắng trong khu cao cấp biệt lập nằm ven thị trấn trên một hồ nước thơ mộng. Cuối tuần khu này vắng vẻ do họ về Sài Gòn hay lên Đà Lạt ăn chơi. Họ đi lại bằng xe biển số xanh 49B do tỉnh Lâm Đồng cung cấp. Còn công nhân Trung Quốc thì ở ngay tại khu mỏ. Từ thị trấn Lộc Thắng đi 5 Cây số về hướng ĐăkNông đến ngã 3 Cát Quế họ sống trong những ngôi nhà thấp lè tè lợp tôn màu xanh. Hiện có khoảng 8 dãy nhà dành cho công nhân ở. Chúng tôi gặp chị Hương đang lo nấu ăn cho 1 dãy nhà gồm 45 công nhân Trung Quốc cho biết: " Hiện có khoảng 300 công nhân Trung Quốc ở đây mỗi dãy nhà họ thuê 2 người nấu ăn lương mỗi người là 150 000 VND. Theo chị Hương thì cách ăn uống của công nhân Trung Quốc khác lạ buổi sáng ăn cháo trắng với cá khô kho mặn và họ sống rất hà tiện. Họ giao 700 ngàn đồng (cỡ 40 Mỹ Kim) cho chị Hương bảo phải đi chợ nấu ăn cho 45 người. Không riêng gì nhóm chị Hương mà người nấu cho các nhóm khác đều kêu ca. Người dân thị trấn Lộc Thắng cho hay mỗi sáng sớm và chiều tối hàng tốp công nhân Trung Quốc kéo nhau đi dạo và vào các hàng quán. Một điều dễ nhận là họ mua cái gì cũng trả giá từ cục xà phòng hộp kem dù giá bán lẻ in ngay ngoài vỏ hộp nhưng họ cũng trả thấp hơn một phân nữa.

Anh Hoàng Văn Xướng một công nhân lao động phổ thông 20 tuổi ở ngay thị trấn Lộc Thắng cho hay hiện có rất nhiều người dân địa phương và người miền Bắc vào làm công nhân tại mỏ. Giá tiền công là 90 ngàn cho một ngày làm việc. Đó là công giá sau khi qua các tay cò trung gian nếu làm trực tiếp cho các người thầu Trung Quốc thì giá được trả là 150 ngàn VND . Công việc chính của các công nhân Việt Nam là đào móng và các việc lặt vặt khác. Mỗi ngày có khoảng 300 người Việt nam làm việc nơi đây.

Anh Nguyễn Văn Quốc 25 tuổi người Đà Nẵng kỹ sư tốt nghiệp Đại Học Bách Khoa Đà Nẵng làm việc tại đây được 3 tháng cho biết anh đang làm việc chung với nhóm chuyên gia Trung Quốc và có 4 5 thông dịch viên. Công việc của anh là hướng dẫn công nhân Việt nam đào các móng. Mỗi trụ móng 1mét vuông nhưng chiều sâu đến 13 5 mét. Khu nhà máy rộng đến 60 hecta chỉ làm đúng kích cỡ do các chuyên gia Trung Quốc chỉ dẫn sau đó họ đem nhà máy của họ qua đây lắp vào các trụ móng đào sẵn. Anh Quốc cũng cho biết lương kỹ sư của anh là 6 triệu đồng 1 tháng thấp hơn lương công nhân Trung Quốc là 10 triệu đồng. Công nhân Trung Quốc họ đến từ các vùng miền núi nông thôn không có học hành gì. Anh Quốc dẫn chúng tôi vào sâu trong vùng mỏ. Đi đâu cũng thấy bảng chỉ dẫn bằng 2 thứ tiếng: Việt- Hoa.

Một cán bộ làm việc tại văn phòng UBND huyện Bảo Lâm cho biết nhà máy đã khởi công gần 1 năm nay rồi nhưng công tác đào tạo đã chuẩn bị trước đây 4 năm. Học Đại Học 4 năm thì học ở Trung Quốc các sinh viên là con em địa phương thi đại học Bách Khoa Sài Gòn hay Bách Khoa Đà Nẵng bị rớt mà trên 10 điểm cho 3 môn thì được gởi đi học 4 năm ở Trung Quốc. Toàn bộ chi phí do phía Trung Quốc đài thọ. Khóa đầu tiên hơn 50 em đã học được 3 năm rồi. Còn học hệ Cao Đẳng thì học tại Hải Phòng công nhân học hệ Trung cấp thì học ở Bảo Lộc

Anh Nguyễn Tín người dân thị trấn Lộc Thắng cho biết thêm toàn bộ đợt đầu đi học là con của cán bộ huyện Bảo Lâm và thị xã Bảo Lộc còn dân thường muốn gởi con đi học thì phải tốn 25 triệu đồng lo lót. Các đợt sau thì rẻ hơn chỉ 20 triệu thôi anh cũng muốn gởi con anh đi học xuất ngoại cho biết nhưng con anh không chịu do sợ tốn kém gia đình.

Người dân Lộc Thắng thì đi đâu cũng bàn tán xôn xao về mỏ Bô Xít. Họ kể về những gia đình được nhận đền bù tiền giải tỏa để giao mặt bằng nhận trên 1 tỷ đồng nhưng ra thị trấn hay xuống thị xã mua nhà vẫn không đủ. Có người không chịu đi bị cưỡng chế sau đó tiền đền bù mất hơn 400 triệu trừ vào chi phí cưỡng chế. Có người tiếc vườn cà phê vườn chè quyết ôm cột nhà không đi bị xe múc vào múc bể đầu chết ngay tại chỗ mà còn bị kết tội là chống người thi hành công vụ. Cũng có nhiều người nhận ra là Bô Xít rất độc hại. Họ biết rõ là Trung Quốc đóng cửa các nhà máy Bô Xít của họ và qua đây khai thác Bô Xít của mình nhằm tránh độc hại cho dân họ còn dân mình thì lãnh hết hậu quả.

Từ ngã 3 Cát Quế ngay tâm điểm vùng mỏ tại Bảo Lâm đi khoảng 40 cây số nữa sẽ đến mỏ Bô Xít ở ĐăkNông . Dọc đường chúng tôi bắt gặp nhiều người dân tộc Châu Mạ sống đói khổ trong những căn nhà sàn xập xệ rách nát. Họ vẫn hồn nhiên trên những nương chè ngút màu xanh. Mùa này chè tươi được mua với giá 1000 đồng cho 1 kí lô. Những thung lũng mát màu xanh của thông chè cà phê có nguy cơ bị hủy diệt lần này không phải bởi chất độc màu da cam mà bởi những bụi đỏ và bùn đỏ của Bô Xít.

Rồi đây 20 năm nữa vùng hạ lưu sông Đồng Nai sông Sài Gòn và Hồ Trị An sẽ nhiễm độc và các cháu bé bại liệt què quặt ngây ngô chắc sẽ được công kênh qua Tàu để kiện Bắc Kinh chăng? Những người đang nhẫn tâm đặt bút ký đủ loại quyết định cho Trung Quốc vào khai thác Bô Xít tại Trung Nguyên liệu lúc đó có còn sống để thấy hậu quả việc họ làm không?

Lý Nam Bình
tường trình từ Bảo Lâm- Lâm Đồng.
Ngày 8 tháng 3 năm 2009

Nguồn
2157 từ viết bởi: luuquochoa

More...

Mười năm là khoảnh khắc

By DƯƠNG HƯỚNG

  • Tôi nhận được bài viết dưới đây do Nguyễn Hữu Viễn gửi. Xin trân trọng
  • giới thiệu cùng bạn đọc.
  • Nguyễn Hữu Viện 03/15 2009 | 15:27

    @ Thân gởi anh Dương Hướng và tất cả bạn đọc










    Mười năm là khoảnh khắc .. ..

    Trữ tình lãng mạng dòng sông Hồng

    Dấn thân sông Lô - Tổ Quốc trông

    Non Nước véo von xa tiếng địch

    Tiến quân Ca xung trận vọng đồng

  • More...

    Ấc mộng lệ chi tận tiềm thức

    By DƯƠNG HƯỚNG

    Ác mộng Lệ Chi tận tiềm thức




    Bản án bi thảm Lệ Chi Viên

    Chu di tam tộc bậc Thánh hiền

    Vết nhơ phong kiến còn lưu mãi

    Dựng lên vu tội lũ thần quyền

     

    More...

    Nguyễn Trãi trước giờ tru di

    By DƯƠNG HƯỚNG

    Nguyễn Trãi trước giờ tru di PDF. In Email
    Trần Mạnh Hảo   
    Thứ sáu 13 Tháng 3 2009 17:54

    Trên đường pháp trường con dâu ta trở dạ
    Tiếng cháu thét chào đời như tiếng nghìn chim lợn báo tang
    Đội ơn vua ban tã lót
    Để cháu khỏi bị chém trần truồng trên thớt!
    Ôi con đường ba họ ta đến nơi thọ hình
    Sao dài hơn đường mười năm Lam Sơn phò Thái Tổ
    Ông Cao Xanh bỏ kinh thành về rừng xưa ở
    Nơi vua lấy đất làm ngai tình huynh đệ làm long bào
    Nơi ta mót dần xã tắc cho vua như mót lúa
    Chừng như ta đã đi con đường này từ Ải Bắc
    Tiễn cha già hay đưa tiễn đời ta?
    Đêm mưa đá mưa tròng ngươi mưa xuống nghìn con mắt
    Ôi xã tắc
    Con đường nào cũng dẫn đến pháp trường
    Bàn tay chỉ đường nào cũng bàn tay đao phủ
    Thân tùng bách há phải thân mùng tơi
    Mây trắng xưa ơi
    Sao giờ toàn những đám mây mưng mủ?
    Ta thương xã tắc không mất về tay giặc
    Lại mất về tay bọn nịnh thần
    Triều đình ai cũng là Lê Sát
    Mắt thiên tử như Nam Hải đố ai lấp đầy giai nhân?
    Luân thường đem gác gác bếp
    Chỉ ba ông đầu rau nhìn thấy dân
    Ôi Hàn Tín Bành Việt Phàn Khoái
    Gió trung thần đang hú gọi hồn đi
    Dưới vòm trời Lã Hậu
    Mưa tru di đỏ rực gió lăng trì...
    Vẫn biết vân cẩu bày trò sinh diệt chơi
    Lịch sử cợt đùa sai đúng
    Sao cứ quặn lòng nhìn đám trẻ lôi thôi
    Đội ơn vua không trói chúng
    Tội chết chém còn được vua ban đao phủ cõng
    Giá chỉ mình ta chui qua lỗ nẻ giữa đất dày trời cao?
    Ừ mây mù vừa làm cỏ sạch trăng sao
    Chợt gió dữ tru di mây trời từng đám
    Mặt trời văng ra như đầu thánh hiền bị trảm
    Sao phép nước dùng dao chém đại thần
    Để chém trẻ sơ sinh?
    Mai sau lấy gì chém sông núi?
    Đầu người đang rụng quanh ta
    Máu là nước lũ Hồng Hà dời non
    Hồn ta là đứa trẻ con
    Đi vào cõi chết vẫn còn ngu ngơ
    Nỗi oan không chết bao giờ
    Ta còn bị chém dọc bờ thế nhân...


    Sài Gòn tháng 9-1993

    Nguồn: nhavan.vn

    More...

    Lời cảm ơn

    By DƯƠNG HƯỚNG

    L Ờ I   C Ả M   Ơ N

    PHẠM ĐÌNH TRỌNG
    Tôi viết THƯ NGỎ CỦA MỘT CON DÂN NƯỚC VIỆT GỬI THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ trong tâm trạng bất an và sự thôi thúc không thể không viết. Lòng yêu nước và trách nhiệm công dân thôi thúc tôi.

    Thật đáng buồn là cả hai nơi tôi chính thức gửi Bức thư ngỏ bằng văn bản theo đường chuyển phát nhanh của bưu điện là Thủ tướng Chính phủ và Chủ tịch hội Nhà Văn Việt Nam thì đến nay gần hai tuần đã qua vẫn im lặng! Hòan toàn im lặng!

     Ba ngày sau gửi Bức thư ngỏ theo đường chuyển phát nhanh lên Thủ tướng tôi mới gửi Bức thư đó theo đường email cho một trang báo mạng và ba trang website. Lại thêm một nỗi buồn nữa là trang website của hội Nhà Văn Việt Nam vanvn.net nhận được bức thư đó cũng im lặng! Lại hòan tòan im lặng!

    Thật may là Bức thư viết bằng năm tháng cuộc đời chiến đấu của tôi cho Tổ quốc viết bằng dòng máu Lạc Hồng trong tim tôi viết bằng mồ hôi máu và nước mắt của đồng đội và nhân dân tôi đã được một tờ báo mạng nổi tiếng thế giới và hai trang website của hai nhà văn bầu bạn thân thiết của tôi một ở Hà Nội trang website trannhuong.com và một ở thành phố Hồ Chí Minh trang website daohieu.com nhanh chóng đưa lên mạng tòan cầu. Lập tức Bức thư ngỏ được nhiều trang báo mạng nhiều trang web và blog cá nhân tải về.

    Cũng lập tức điện thọai của tôi suốt hơn tuần qua liên tiếp nhận được hàng trăm cuộc gọi tin nhắn bộc lộ nỗi xúc động tán thành chia sẻ với vấn đề Bức thư ngỏ đề cập. Có người gọi điện giọng còn nghèn nghẹn run lên vì xúc động! Có người không tin rằng bức thư do một người có thật viết nên gọi điện kiểm tra! Có người sửng sốt không ngờ sự thật đáng buồn đến thế! Có người lo ngại cảnh báo cho tôi biết những rắc rối có thể xảy ra nhắc tôi rằng cả điện thọai cũng có thể bị vào black list tất cả voice message đều bị ghi lại theo dõi! Rất nhiều người động viên tôi bằng sự khẳng định sẽ đứng bên tôi. Có người là bạn lính từ thời chiến tranh. Có người là bạn văn quen biết thân thiết từ vài chục năm nay. Có người tôi chưa biết mặt biết tên chưa hề được gặp. Có cụ ông ngòai tám mươi tuổi là bộ đội Cụ Hồ thời kháng chiến chống Pháp. Có chị là nội trợ ở Nam Định. Có rất nhiều bạn trẻ đang còn đi học. Người từ Hải Phòng Quảng Ninh Hà Nội thành phố Hồ Chí Minh Nam Định Hà Nam Khánh Hòa Cần Thơ Cà Mau. Có cả những người từ những nơi xa xôi trên thế giới Mĩ Anh Pháp Úc . . . Tất cả đều nồng nhiệt đồng cảm ủng hộ tán thành Bức thư ngỏ.

    Tôi chân thành cảm ơn sự đồng cảm chia sẻ nồng nhiệt cao quí đó. Đặc biệt tôi chân thành cảm ơn nhà văn Trần Hòai Dương đã chia sẻ với tôi nhiều trăn trở đã khích lệ tôi rất nhiều. Cảm ơn cháu Trần Lê Quỳnh ở đài BBC Luân đôn Cảm ơn nhà văn Trần Nhương ở Hà Nội nhà văn Đào Hiếu ở thành phố Hồ Chí Minh đã mau lẹ đưa Bức thư ngỏ lên mạng. Nhà văn Trần Nhương còn có bài viết rất xúc động "Nước mắt rơi trên bàn phím" ghi lại tình cảm các nhà văn dành cho Bức thư  ngỏ. Cảm ơn các báo điện tử các trang web blog cá nhân cảm ơn nhà văn Dương Hướng ở Quảng Ninh nhà văn Lưu Quốc Hòa ở Hà Nam họa sĩ nhà phê bình mĩ thuật Đặng Trường Lưu và tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang kĩ sư Nguyễn Đức Tỏan ở Hà Nội đã có nhiều hình thức nhân bản Bức thư ngỏ. Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo nhà thơ Trần Quốc Minh luật sư Nguyễn Minh Tâm đã có sáng tác kịp thời đồng cảm với Bức thư ngỏ. Cảm ơn nhà văn Hòang Minh Tường nhà văn Dương Duy Ngữ nhà văn Tô Đức Chiêu nhà văn Thái Bá Tân nhà văn Nhật Tuấn nhà thơ Thái Thăng Long nhà văn Nguyễn Quang Thân nhà văn Nguyễn Khắc Trường nhà văn Trần Huy Quang họa sĩ Phạm Việt nhà báo Lê Phú Khải nhà văn Đắc Trung nhà giáo Nguyễn Thượng Long . . . và rất nhiều người tôi chưa kịp biết tên chỉ có số điện thọai lưu trong điện thọai di động của tôi. Sự đồng cảm chia sẻ đó chính là sự lên tiếng của lòng yêu nước của ý thức dân tộc.

    Đúng như nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo đã viết trong bài thơ "Gửi bạn đồng môn Phạm Đình Trọng": Tưởng câm hết rồi không nói được - Bỗng từ tim óc phọt lên lời - Chuông vàng cất kín chăng tơ nhện - Trọng đã gõ rền tiếng "Nước ơi!". Tôi chỉ là người gõ quả chuông vàng yêu nước trong đáy lòng tôi và được sự cộng hưởng từ những quả chuông vàng khác.

    Những ngày chiến tranh khốc liệt. Nửa triệu quân Mĩ đổ vào miền Nam nước ta. Trên trời bom B52 rơi như vãi mạ. Dưới đất dồn dập những cuộc hành quân "Tìm - Diệt" của những sư đòan quân Mĩ. Quân Mĩ rải kín đất Quảng Trị. Xe tăng Mĩ bò kín đất Bình Dương. Quân Nam Hàn càn quét dọc dải đất khu Năm. Trực thăng bay rợp trời đổ quân xuống Plây Me Ia Đrăng. Sau cuộc đảo chính của Non Lon lật đổ Xi ha nuc ngày 18. 3. 1970 ở Phnôm pênh con đường hậu cần tiếp tế cho Tây Nguyên qua ngả Campuchia bị cắt. Có đợt lính Tây Nguyên chúng tôi cả tuần không có một hạt gạo. Rồi những ngày Hà Nội bị đánh bom. Ở Tây Nguyên chiếc máy thu thanh bán dẫn Orionton của tôi đang nghe bản tin thời sự của đài Tiếng nói Việt Nam bỗng câm bặt không còn sóng nữa! Những ngày nguy nan đó vàng mắt vì đói trọc đầu vì sốt rét mù trời bom đạn nhưng tôi vẫn bình tâm vững tin vào ngày chiến thắng. Quyết tâm đánh thắng giặc Mĩ xâm lược thật sự là ý chí sắt đá từ trên xuống dưới. Vì thế mà tin! Vì thế mà trong lòng bình an!

    Nhưng những năm tháng hòa bình vừa qua lại có quá nhiều điều làm cho tôi thấy bất an! Có quá nhiều điều nói vậy mà không phải vậy! Có quá nhiều ngôn từ mang nội hàm tốt đẹp bỗng trở thành trống rỗng! Hành xử ở vĩ mô làm cho tôi thấy không thể vô tâm gửi lòng tin được nữa! Cả đến gia bảo thiêng liêng cũng bị mang ra đổi chác thì làm sao còn có thể gửi lòng tin! Đất đai lãnh thổ là gia bảo của tổ tiên để lại cũng bị mất mát vơi hụt còn nỗi đau nỗi thất vọng nào lớn hơn!

    Hàng vạn chiến sĩ và đồng bào ta đã ngã xuống trong cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở biên giới phía Bắc. Kỉ niệm tròn ba mươi năm cuộc chiến tranh đẫm máu để bảo vệ bờ cõi mà cả hệ thống truyền thông khổng lồ của nhà nước không có một lời tri ân những người đã ngã xuống! Vì sao vậy? Chỉ có thể giải thích rằng chúng ta không dám nhắc đến cuộc chiến tranh oan nghiệt đó vì sợ làm phật lòng nước lớn đã động binh gây nên cuộc chiến! Sợ đến nỗi trong một tập truyện mỏng của nhà xuất bản cấp địa phương Đà Nẵng vừa in xong có một truyện  ngắn viết về cuộc chiến tranh đó: ". . . ở chiến trường này tôi còn thấy rõ người dân hai bên biên giới liền một khúc ruột chung một tiếng nói mà sao lại phải tàn sát lẫn nhau khủng khiếp như vậy hở giời . . . Ai đó ở tận xa thăm thẳm xua lính và dân binh sang bên này cướp hiếp đốt sạch phá sạch chứ người Mông người Dao bên ấy cũng chỉ như đàn cừu bày ngựa bị lùa đi họ nào có muốn!" Truyện ngắn dám phê phán cuộc chiến là vô lí oan nghiệt nên tập truyện chưa kịp phát hành đã bị thu hồi! Trong  khi quân triều đình bên kia biên giới tràn sang tàn sát dân ta rồi họ trở về viết sách làm phim ca ngợi sự tàn sát đó thì nhà xuất bản cấp quốc gia của ta dịch và in cuốn sách đó phát hành ra cả nước cho dân ta đọc! Thế là độc lập dân tộc của ta cũng mất rồi!

    Người của nước lớn phương Bắc kia lừng lững vào khai thác bô xít ở Tây Nguyên nước ta bỏ qua ý nguyện dân ta bỏ qua lợi ích quốc gia của ta bỏ qua cả trình tự thủ tục pháp lí của nhà nước ta! Thế là độc lập dân tộc của ta đã mất thật rồi!

    Nỗi đau mất đất đai nỗi nhục mất độc lập dân tộc thôi thúc tôi phải viết và tôi chân thành cảm ơn những tấm lòng đồng cảm chia sẻ với tôi.

    PHẠM ĐÌNH TRỌNG

    More...

    Định nghĩa vợ

    By DƯƠNG HƯỚNG

     Thơ vui
    Định nghĩa vợ 
    Hôm nay ngày 8/3
    Không biết định nghĩa vợ là gì đây?
    Vợ là quả ớt chín cây
    Đỏ tươi ngoài vỏ mà cay trong lòng
    Vợ là một đóa hoa hồng
    Vợ là sư tử Hà Đông trong nhà
    Vợ là nắng gắt mưa sa
    Vợ là giông tố phong ba bão bùng
     

    More...

    Bàn về nhân cách của nhà văn

    By DƯƠNG HƯỚNG

    Bàn về nhân cách của nhà văn

     

    Giáo sư Hồ Ngọc Đại: Nhân loại hạnh phúc vì có nhà văn

    "Về bản chất nhà văn thời nào cũng thế thôi. Thời nào cũng thế lúc nào cũng thế chế độ nào cũng thế bản chất của họ là cao cả. Không có nhà văn của tầng lớp này tầng lớp khác đâu. Đã là nhà văn thì đó là hình tượng đẹp của nhân loại. Nhà văn là một thành tựu một kết tinh một biểu tượng của nhân loại" Giáo sư Hồ Ngọc Đại chia sẻ.


    - Thưa giáo sư Hồ Ngọc Đại nhân cách con người và nhân cách của một nhà văn có gì khác biệt?


    More...

    Nước mắt rơi trên bàn phím

    By DƯƠNG HƯỚNG

    Nước mắt rơi trên bàn phím
    Trần Nhương
     

      Trưa 6-3-2009 bốn nhà văn chúng tôi đang sáng tác tại nhà sáng tác Đại Lải gồm Tô Đức Chiêu Dương Duy Ngữ Trần Nhương và Hoàng Minh Tường. Tôi thông báo với các bạn vừa nhận lá thư ngỏ gửi Thủ tướng Chính phủ của nhà văn Phạm Đình Trọng và tôi đã cho lên mạng trannhuong.com của mình. Các bạn nóng ruột muốn đọc ngay. Chúng tôi mang laptop lên gần phòng giám đốc nhà sáng tác để vào mạng vì ở đó có wifi.
      Tôi vào mạng và bốn người xúm lại. Hoàng Minh Tường tinh mắt nhất dành lấy việc đọc thư. Giọng Tường vang lên lần theo những dòng tâm huyết của Phạm Đình Trọng. Bỗng giọng Tường nghẹn lại anh nấc lên và nước mắt lã chã rơi trên bàn phím laptop. Bốn chúng tôi lặng đi. Bốn thằng lính đã qua chiến tranh bốn đảng viên có thâm niên tuổi đảng không ít lòng thắt lại trước những sự thực nguy cơ khôn lường của đất nước.
      Tôi Tô Đức Chiêu Dương Duy Ngữ là đồng đội và cùng học Nguyễn Du khóa I với Phạm Đình Trọng. Lâu nay biết bạn mình trăn trở đã nêu lên nhiều ý kiến với lãnh đạo. Nhưng phải nói lá thư ngỏ này Phạm Đình Trọng đã tỏ rõ tấm lòng trong sáng dũng cảm của một đảng viên một nhà văn một cựu chiến binh. Anh đã làm đúng nguyên tắc khi phát biểu anh gửi thư cho Bí thư chi bộ nơi mình sinh hoạt cho ông Chủ tịch Hội nhà văn nơi anh là thành viên cho Thủ tướng và cơ quan báo chí từ ngay ngày 3-3-2009. 
      Trước khi chúng tôi đọc thư Trọng tôi nhận được nhiều cú điện thoại trong đó có nhà văn Thái Bá Tân gọi đến cám ơn tôi đã cho lá thư lên mạng. Một lúc nhà văn Nhật Tuấn từ Sài Gòn điện ra cũng cám ơn tôi. Anh nói tớ đọc mà phát khóc lên Nhương ạ.
      Ôi những tấm long kẻ sĩ những tấm lòng con dân nước Việt vẫn trầm tích lòng yêu nước thiết tha. Tôi tin vào lòng dân nước Việt không bao giờ chịu khuất trước những thế lực xâm lăng và cuồng bạo...
                                                        Đại Lải sáng 7-3-2009  

    More...