Những ý kiến về truyện ngắn Đường chân trời"

By DƯƠNG HƯỚNG

Nhân truyện ngắn "Đường chân trời" của Vũ thị Hạnh đang gây xôn xao những ý kiến khác nhau
tôi xin đưa ra hai ý kiến của tác giả Lưu Quốc Hòa ở tỉnh Hà Nam và tác giả Cẩm Phượng để các bạn tham khảo

Một truyện ngắn hay trước cái nhìn...

Lưu Quốc Hòa(Hà Nam)

*******************

Đã nửa tháng nay tôi không cập nhật Wb Dương Hướng vì lời cáo lỗi của Nhà Văn khi anh đang chuyên tâm sáng tác cho công trình của riêng mình mà không có điều kiện giao lưu cùng bạn Văn. Vì có nỗi niềm anh lại vừa quay lại trang và đăng tải một sự kiện.

Là một tác giả Văn xuôi ít nhiều có cống hiến trên văn đàn. Tôi kính trọng Nhà Văn Dương Hướng và coi anh là thần tượng của Văn xuôi Việt Nam với những tác phẩm văn chương đã được công luận trong và ngoài nước trân trọng ghi nhận. Tôi coi Dương Hướng là thần tượng văn xuôi mà tôi lấy đó làm tấm gương noi theo. Khi tiếp súc với các nhà văn tên tuổi tôi cũng nhận được những lời ca ngợi chân thành về một văn tài. Tôi còn được biết thân phận long đong của những tác phẩm do anh hoài thai bị bàn ra tán vào rồi nâng lên hạ xuống trước khi được khoác Vương miện văn chương. Thế mới hay quản lý văn chương và thẩm định văn chương ở sứ ta còn bao điều bất cập...Con lạc đà văn chương phải cõng địu trên lưng mình bao nhiêu đùm bọc quá sức của nó. Người cầm cương con lạc đà ấy cũng sớm nắng chiều mưa. Họ thích làm quan toà văn chương mà chính bản thân họ không hiểu chức năng Văn chương đã tồn tại vĩnh hằng qua bao thể chế chính trị...Là một cây bút truyện ngắn. Bản thân tôi đã đọc kỹ tác phẩm Vũ Thị Hạnh và đồng nhất ý kiến với Nhà Văn Dương Hướng nên bản thân không có nhận định gì thêm. Chỉ buồn cho một cách NHÌN GÀ HÓA VỊT. và buồn cho thân phận những người cầm bút chúng tôi. Cứ cái đà này Văn chương chúng ta bao giờ cất cánh cho kịp với trào lưu văn học thời đại và VNS bao giờ mới được cởi trói theo đúng nghĩa sáng tạo. Nhìn các nước bạn quản lý văn chương mà phát thèm họ không "giết mổ" Văn chương theo kiểu này...
Tôi xót sa khi đọc trên Wb Dương Hướng những lời bảy tỏ chân thực của mình.

 

07/17 2009 | 18:13 Nhà thơ Văn Công Hùng Gia Lai

Một truyện ngắn hay và khốc liệt.
Mà lại của một tác giả trẻ. Đáng mừng.
Từ lâu chúng ta đã tự ru ngủ bằng thứ văn chương nước hoa nhạt nhẽo tô vẽ đóng khung trong bốn bức tường với nhà lầu xe hơi với những ý nghĩ rối rắm kỳ quặc của những người có tiền có nhiều thứ nhưng thiếu sự ấm nóng của đời sống thiếu sự va đập của đời sống mà đời sống thì muôn hình vạn trạng. NHà văn có trách nhiệm có lương tâm và có tài nămg là phải biết đọc những dư âm của xã hội tiên lượng đạo đức xã hội thấy được nghe được chiêm cảm được... nhưng dư ba của đời sống để cảnh báo nâng niu và ca ngợi...
Ca ngợi cũng phải biết cách ca ngợi không thì nó vô duyên bẽ bàng và trơ trẽn.
Cám ơn nhà văn Dương Hướng đã post truyện ngắn này. Bác quả là người có con mắt xanh và mừng hơn là Quảng Ninh nhà bác lại có một cây bút triển vọng.
Thì đây là cách chúng ta thực hiện nghị quyết 23 của Đảng và là cách thiết thực nhất học tập tư tưởng Hồ Chí Minh.
Một lần nữa xin cám ơn bác và chúc mừng Hạnh.

chính nỗi đau ấy nở hoa hạnh phúc. Con người dù ở dân tộc nào  
  

Đọc truyện của Hạnh

Vũ Thảo Ngọc

    Giữa đêm tôi vào Bloger duonghuongqn.com ngạc nhiên thấy lời tựa thưa cùng bạn đọc (lão đã tuyên bố đóng cửa cái bloger này rồi cách đây hai tuần thì phải.) Dương Hướng viết :...  gần đây nhất có truyện ngắn "Đường chân trời" in trang nhất báo Hạ Long ra ngày 5/7/2009 đã gây dư luận khen chê khác nhau và điều đáng quan tâm có cả sự can thiệp của cơ quan chức năng yêu cầu đồng chí tổng biên tập báo Hạ Long và đồng chí chủ tịch hội vhnt tỉnh Quảng Ninh phải giải trình. Đồng chí Phạm Thành tân tổng biên tập báo Hạ Long có vẻ lo lắng yêu cầu tôi (người biên tập) phải viết bài "xem xét lại" nội dung tư tưởng tác phầm "Đường chân trời" của Vũ Thị Hạnh. Nhân chuyện này tôi xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bài viết này cùng truyện ngắn "Đường chân trời" để bạn đọc tham khảo và có ý kiến trao đổi chân tình về nội dung tư tưởng của tác phẩm. Đọc những dòn này tôi thấy trùng hợp với ý tôi quá cái truyện của con Hạnh mít (tôi thấy Hạnh tròn như hạt mít nên gọi đùa thế) rất khá khi tôi đọc trên Báo Hạ Long. Đó là một truyện ngắn thực sự có chất....

Đã từng được may mắn làm "bà đỡ" cho cuốn tiểu thuyết đầu tay của Hạnh tôi tự hào vì Hạnh đã góp phần vào độingũ hùng hậu của văn xuôi Quảng Ninh. Đám chị em phụ nữ của tỉnh viết văn có dăm ba người nhưng viết tiểu thuyết thì tôi là đầu xong là đến Hạnh luôn...
Dù luôn dành phần ưu ái nâng đỡ cho Hạnh để góp phần cho cuốn tiểu thuyết Dòng sông lạnh ( vừa được NXB Văn học cho xuất bản) ra đời nhưng tôi vẫn e Hạnh phải cố gắng nhiều. Bởi lẽ bắt đầu sự nghiệp văn chương bằng tiểu thuyết thường khó tránh khỏi những khó khăn khi mình muốn viết...ngắn! Hạnh nghe tôi và bắt đầu viết những truyệnngắn đầu tiên. Những truyện ngắn còn non nớt cả ý tưởng và câu chữ. Vốn học của Hạnhkhông nhiều (mới học xong lớp 9) nhưng tôi luôn khắt khe bắt Hạnh phải như một sinh viên đã tốt nghiệp...văn khoa! Nhiều lúc thấy mình kỳ dị bắt một con nghé làm một con trâu sao được nhỉ. Nhưng Hạnh đã từng tuyên bố "cháu sẽ đốt cuốn tiểu thuyết đi để viết lại" khi bị tôi chê đứng chê ngồi. Chuyện này khi kể lại cho nhà văn Dương Hướng nghe anh bảo con bé này sẽ được đấy.
Sau cái giải "còi" Khuyến khích tại cuộc thi Truyện ngắn trẻ trên Báo Hạ Long năm 2007 tôi thấy Hạnh vẫn viết với motip cũ truyện nào được đăng Hạnh cũng gọi cho tôi đề nghị tôi cho "ý kiến" tôi chỉ chê. Hạnh bảo cô quá khắt khe nhưng cháu sẽ là cháu cháu không là cô. Tôi bảo ừ tôi đợi cô ở những bứt phá mới. Đừng tuyên ngôn sớm.
Tình cơ đềm 15/7/2009 vào bloge duonghuongqn. blger.com ngạc nhiên thấy nhà văn Dương Hướng pot mấy dòng lên Bloge của lão ý về việc đã đóng cửa không chơi bloge nữa giờ lại chềnh ềnh ra mấy dòng: xôn xao truyện ngắn Đường chân trời của Vũ Thị Hạnh. Không ngạc nhiên vì xôn xao là đúng truyện Hạnh lần này đăng đàn rất khá (so với cô) chĩnh chệ từng con chữ như moi từ ruột gan ra. Nhưng ở đây Dương Hướng viết : các cơ quan chức năng vào cuộc- nghe hơi lạnh lạnh cái tai. Tôi nghĩ chẳng có gì to tát cả câu chuyện chỉ xoay quanh một hoàn cảnh trong muôn vàn những hoàn cảnh của cuộc đời này
Phong cách hiện đại thoát hẳn cái tạng "sách đẻ ra sách" như tôi vẫn nói với Hạnh . Ý tưởng cũng rất rõ ràng đó là khát vọng sống luôn được cô khắc hoạ đến cùng kiệt của sự việc của hoàn cảnh. Lối viết vẫn còn hơi tự nhiên nhưng chỉn chu hơn nhiều với những lát cắt vừa mơ hồ vừa hiện thực. Cái nhìn của cô chỉ ở một điểm dừng: khát vọng hạnh phúc.  Với cái nhìn nhân bản cô khắc hoạ nỗi đau để chính nỗi đau ấy nở hoa hạnh phúc. 

 Ban đầu là nghĩ ngợi ngại ngần sau rồi tôi quyết định đọc nghiêm túc truyện ngắn Đường chân trời đăng trên Báo Hạ Long - Hội VHNT tỉnh QN số ra ngày 5/7/2009. Có một cái gì đó nghi ngờ sự liên tưởng của tác giả 8x một chút gì đó không tin cậy một cái gì đó gờn gợn...Mấy năm tôi chuyển công tác khác nhưng truyện của Hạnh tôi vẫn đọc đều đều. Nhiều khi cô điện cho tôi rông dài chuyện văn chương thỏ thẻ như cô sáo sậu tinh nghịch nhưng bao giờ cũng dâng trào khát vọng làm một cái gì đó thật to lớn với văn chương. Hạnh bảo cô không có niềm đam mê nào hơn niềm đam mê này. Hỏi có nên đi học lớp bồi dưỡng viết văn không tôi đáp quá nên ấy chứ tôi động viên Hạnh cố gắng đi để có điều kiện tiếp xúc với diễn đàn văn chương nhiều hơn. Để có thể "đi tới cùng với văn chương" cái chính là phải thu xếp việc nhà ổn thoả chồng con để niềm đam mê của mình không bị phân tán trọn vẹn. Vậy mà sắp học xong tháng đầu Hạnh không hề điện cho tôi là Hạnh đã đi học. Bực mình nhưng khi đọc cái truyện này thì lại thấy hết giận cái con "hạt mít"! Dù tôi biết hàng ngày Hạnh đạp xe đạp từ cầu Mai Động (ở nhờ nhà họ hàng và mượn xe đạp để đỡ chi phí)về số 9 Nguyễn Đình Chiểu (Hội nhà văn Việt Nam) để tham gia khoá học hoàn toàn tự túc. Món tiền ăn học trong cả khoá học hai tháng rưỡi không hề nhỏ đối với lương cô công nhân xí nghiệp gạch của cô. Thế mới thấy chồng Hạnh thật tuyệt vời biết chia sẻ với vợ đến nhường ấy thì cũng là một tay chồng ...hiếm thấy! Vì họ còn quá trẻ.

   Tôi nghĩ sau Dòng sông lạnh tiểu thuyết đầu tay của Hạnh do NXBVH ấn hành năm 2008 chắc cô khó vượt lên. Vì mới viết mà đã bập vào tiểu thuyết e sẽ khó mà viết truyện ngắ n thành công. Và không cần giải thích sau gần mười năm (thời gian bắt đầu từ khi viết cuốn tiểu thuyết đến khi đăng truyện ngắn đầu tay) Hạnh thực sự trưởng thành qua truyện ngắn này Đường chân trời. Hạnh đã bỏ xa ý nghĩ của tôi ý nghĩ của một người đã từng (thật ra tôi may mắn gặp được Hạnh khi đang là biên tập viên của tờ báo Văn) nâng những dòng văn con chữ đầu tiên cho cô bắt đầu bước vào nghiệp văn chương nhiều đam mê khát vọng và đau khổ. Tôi thán phục Hạnh sự nỗ lực của cô công nhân Xí nghiệp gạch Giếng Đáy bé nhỏ mà như cái kim sắc nhọn.....

     Đó là cảm giác của tôi sau một chiều nghỉ ngơi khi  đọc một truyện ngắn trọn vẹn có cấu tứ chặt chẽ mà bời bời những nốt nhạc thăng trầm của đời người không mấy ai dễ nói dễ viết của Hạnh. Tôi giật mình khi đọc lời thoại trong truyện của Hạnh:

   "Chị sợ tôi à? Sao ai cũng sợ thằng tù thế? Tại sao không ai muốn tôi làm người tử tế"." Nam Cao đã từng khắc hoạ hình ảnh Chí Phèo say lơ lửng với câu "tuyên ngôn" để đời "ai cho tôi làm người lương thiện". Chao ôi kiếp người thật mỏng manh và cô đơn đến cùng cực. Khát vọng được sống được yêu được lương thiện có khó khăn lắm đâu mà phải gào lên mà cầu xin đồng loại. Và từ điều tưởng giản đơn đó Hạnh đã hoàn thành cái truyện ngắn xinh xắn dễ thương nhưng chứa đựng trong đó nhiều giá trị nhân văn cao cả. Là lẽ sống là nhu cầu khát vọng sống bình thường của con người. Vấn đề cốt lõi của con người vẫn là vấn đề sao "được sống đúng mình". Nói thì dễ nhưng làm thì khó lắm thay. Cặp tình nhân-hai con người khốn nạn gặp nhau nhân vật "tử tù" nhờ ngòi bút hồn nhiên của Hạnh mà làm cho sáng bừng lên. Một kiểu đánh ghen độc nhất vô nhị xảy ra với Miên một nét chạm khắc chàng người tình-tử tù loáng thoáng mà chứa ở đó sức nặng của sự bao dung vô cùng lớn là phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Nhẫn nại cam chịu mà vô cùng chan chứa yêu thương. Là triết lý nhân văn sâu sắc và mang nhiều thiên tính nữ. Tôi nghĩ chỉ có những phụ nữ từng trải mới cắt nghĩa đầy đủ điều này nhưng không phải thế Hạnh đang là 8x...giỏi quá. Nhân vật Miên đã hoá giải cho chàng tử tù   dù mình phải nhận muôn vàn đắng cay. Số phận nhân vật là ở chỗ đó số phận con người luôn là đề tài khai thác không bao giờ hết của các nhà văn dù ở chính thể xã hội nào. Ngôn ngữ ở truyện ngấn này khá hiện đại Hạnh khsa giỏi khi sử dụng vốn từ ngữ mình có. Mỗi câu chữ đều có tính hàm súc cao và chuyên chở nhiều ý nghĩa thâm sâu...Một tên Sơn chon von với thân hình tật nguyền-kết quả tình yêu của Miên- nhưng khát vọng sống đều khiến độc giả không thể không cảm phục. Sự yêu sống vượt lên chính mình đó chính phẩm chất của CON NGƯỜI. Tác giả chỉ khắc hoạ một tên tử tù nhập nhoà nhưng hết sức góc cạnh. Một phụ nữ chỉ có đau khổ là tài sản duy nhất đã làm cho thân hình tật nguyền của cậu con trai tên Sơn bừng sáng. Sơn có thể làm cho sự hận thù bùng cháy mãnh liệt nhưng Sơn cũng niềm hạnh phúc tột đỉnh của Miên. Đó chính là chủ đề tác phẩm của Hạnh một phụ nữ trẻ thế hệ 8x dám sống vì những điều mình muốn... Không khuất tất không loanh quanh họ yêu theo kiểu của họ họ ghét theo kiểu của họ nhưng dù gì tình yêu con người dân tộc vẫn là trên hết. Dù có đứa rủa : "Cút ra chỗ khác con người Tàu mẹ mày từng làm đĩ nên sinh ra mày cứng đầu...". Có lẽ đứng trên nỗi đau khổ sẽ làm cho đất nở hoa làm cho vườn sây trái ngọt.  Có lẽ TRẺ họ đúng hơn lớp già!

   Đề cao cái đẹp cái nhân văn đó chính là thiên chức của các nhà văn đừng lấy những điều khuất tất để áp đặt cho nó... Hạnh sẽ được nhiều bạn bè trong giới văn chương biết đến với cái truyện ngắn trên 8 điểm này.

    Chỉ thương nhà văn Dương Hướng phải trả lời...                                                               

HNội đêm 15/7/2009

Tôi giờ mới post bài lên được vì mạng nghẽn. Sáng nay tại Hà Nội Hạnh điện cho tôi cô ra đón cháu nhé cháu đang hiến máu nhân đạo tại Đại học bách khoa Hà Nội. Chao ôi tôi thốt lên không nói lời nào khi gặp Hạnh ríu rít hà Nội đông người quá cháu đi hiến máu có bị chê là ...hâm không? Tôi bảo không đó là một nghĩa cử cao đẹp. Hoá ra người trẻ bao giờ cũng có lý riêng của họ!.         

 


 

  • Cẩm Phượng 07/17 2009 | 14:09

    Cần bảo vệ những mầm mống văn học trẻ.

  • Đọc truyện ngắn "Đường chân trời" của Vũ Thị Hạnh trên báo Hạ Long số 343 ngảy 5-7-2009 tôi không khỏi bất ngờ về một giọng văn mới của nhà văn trẻ lại là một công nhân này.
    Đây là một truyện ngắn hay với cách viết mới của Vũ Thị Hạnh. Đã lâu lắm độc giả QN mới đọc được một truyện ngắn khá có tầm trên báo Hạ Long. Truyện mang nhiều tư tưởng nhân văn tốt đẹp trong nhân vật hai mẹ con Miên và Sơn. Miên vẫn là người đàn bà rất Việt Nam thật thà yêu thương nhân hậu đến "Mị Châu". Trong họ cháy bỏng một tình yêu cuộc sống yêu con người. Những câu văn giản dị những đoạn văn chân mộc mà thật hay: "Miên không mảy may nhìn vào đám tóc rối vừa lìa chân để lại một ngọn mới cô đơn cong chìa. Nó khác nào kẻ ngoài kia đang tìm cho mình thứ lửa sưởi ấm còn hơn cả những điều tồn tại trong cõi tục. ". "Cõi lòng điêu đứng ngủ quên bỗng trào trở lại. Miên không muốn đối mặt với gã với chính mình. Thẫn thờ bước vào nhà khi tiếng cài then còn lách cách thì hơi thở của gã bật ra não nề " Chị sợ tôi à? Sao ai cũng sợ thằng tù thế? Tại sao không ai muốn tôi làm người tử tế"."... Rồi: "...Thảng thốt Sơn nói thống thiết mà gợn trong lòng Miên cảm giác tái tê. " Mẹ ơi! Con muốn sống!"... Tất cả các chi tiết trong tác phẩm đã toát lên tâm hồn con người dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào cũng vươn lên muốn sống đồng đẳng với nhân loại.
    Truyện hay. Nhưng nghe đâu sao lại có thể có chuyện ồn ào trong dư luận? Dư luận trên văn đàn càng tốt chứ sao? Nhưng đằng này lại là dư luận từ cuộc sống từ một số người phản hồi lại những ý kiến không thiện chí thiện tâm!
    Phải chăng ai đó đã động lòng đến những gì sâu kín khó nói ra trong lòng họ như sợ bóng đen bẩn có nguy cơ bị phơi bày ra ánh sáng? Tôi chợt nhớ Truyện "Vàng" của tôi trong tập Truyện ngắn Làng Bây giờ-NXB Hội Nhà Văn xuất bản năm 2005 cũng từng gặp "tai nạn văn học". Văn học là tấm gương thần soi rọi cho cuộc sống để cuộc sống tự chắt lọc tồn tại và gạt bỏ hành vi. Chỉ những ai cảm thấy có lỗi có tội gieo oan cho người khác bỗng thấy bị ám ảnh bỗng như bị phơi bày mới động lòng. Tác phẩm văn học là thế. Phải nói được cái gì đó để góp phần ngăn chặn cái ác. Văn học đã mang hình bóng tâm can của một quan tòa vô danh nhưng ngay thẳng. Tác phẩm văn học như một ngọn roi của sét trời không đánh vào xác thịt con người nhưng nó đánh vào lương tâm làm tê liệt cái ác. Viết văn mà không có ấn tượng nhân văn thánh thiện viết mà nhạt như viết tin trên báo thì viết làm gì cho tốn giấy mực! Chả lẽ cứ in đi in lại các chuyện cổ tích: ngày xửa ngày xưa có một... Không có văn học nghệ thuật cảnh báo cảnh tỉnh cái ác sẽ có cơ hội lộng hành đưa con người xuống vực thẳm tội lỗi.
    Thiết nghĩ báo Hạ Long nên mở thảo luận về truyện ngắn này để rộng đường dư luận và nâng cao thẩm mỹ văn học. Sau tiểu thuyết "Dòng sông lạnh" viết trong đời sống đầy ngộn hiện thực về những số phận con người thời đương đại nay Vũ Thị Hạnh cho ra truyện ngắn này bằng lối viết lạ gấp gáp như nhịp đời tất bật ăm ắp. Theo tôi thật đáng mừng khi văn xuôi Quảng Ninh xuất hiện một cây bút nữ như Vũ Thị Hạnh. Những người đọc công tâm cần phải đứng về phía tác giả để bảo vệ một nền VHNT đang có những tia hy vọng về các nhà văn trẻ của văn học Quảng Ninh!

  • Hoài Giang 07/19 2009 | 10:03

    Đây là một truyện ngắn hay! Mang đậm nét hiện thực của xã hội cả trong quá khứ và hiện tại. Tác giả có cái nhìn rất sắc nét. Đưa được những gì hiện thực của xã hội lên trang văn như thế là rất vững tay và đầy bản lĩnh. Cũng có thể có ai đó còn ngồi mà soi xét mà "chẻ chữ" thì đó cũng là điều tất nhiên mà thôi mỗi người một việc mà!
    Nhà văn phải làm như thế! dám làm như thế thì mới có TP hay được!
    Xin chúc mừng Vũ Thị Hạnh!
    http://hoaigianghl.vnweblogs.com/



  • More...

    Dạy nghề học nghề

    By DƯƠNG HƯỚNG

    Tôi xin phép họa sỹ Đỗ Dức và trannhươngcom bài viết chí lý này của họa sĩ Đỗ Đức về trang nhà để đọc
    DẠY NGHỀ HỌC NGHỀ
    Hoạ sĩ Đỗ Đức
     

    Câu chuyện lâu nay trên báo về kế hoạch cả vạn tỉ đồng dạy nghề cho nông dân rất nghiêm túc cho một chương trình dài hạn 12 năm nghe thật là trách nhiệm của Chính phủ trước dân. Đúng thế có lẽ đất nước ì ạch là vì dân không có nghề. Không sai nhưng không sát không sát cũng gần ngang bằng với quan liêu của dự án này. Chắc chắn "quả" này làm thật thì tính viển vông sẽ cao hơn thực tiễn không biết bao nhiêu chục lần.  Nếu nhà nước có ngần ấy tiền thì hãy đầu tư cho việc mở mang công nghệ chế biến nông sản thực phẩm cho nông dân đi. Chỉ ví dụ thôi chẳng hạn cây vải cây mận mà được đầu tư công nghệ chế biến thì chắc chắn  nó sẽ có giá trị lớn người dân chưa có nghề nhưng biết trồng cây sẽ sướng biết bao. Dạy cho nông dân có nghề nghe thật sang trọng. Nhưng việc cần hơn là  hãy dạy trước cho các nhà quản lí đất nước tinh thần trách nhiệm làm việc có kỉ cương. Cần dùng tiền để dạy cho những người ngồi chưa đúng chỗ biết việc của mình hoặc di chuyển đúng chỗ để họ phụng sự đất nước dạy cho những người cầm thanh gươm pháp luật làm cho đúng luật đừng để nhiễu loạn vì án oan sai. Những bộ quan trọng đụng đến cái dạ dày người dân như Bộ Công thương Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn thì cần bố trí đúng người biết công việc vào đó. Hãy dạy cho những người lập dự án duyệt dự án lấy đất nông nghiệp như cướp để làm sân gôn biết việc họ làm là hại đất nước đấy chứ không tử tế gì đâu... Dạy cho những dự án lấy đất vài trăm nghìn một mét vuông rồi cào đi cán lại bán lấy vài chục triệu một mét hiểu đó là tội ác chứ không phải sự phát triển. Dạy cho nông dân có nghề nhưng là nghề gì đây làm gì đây. Chưa dạy mà học sinh trường nghề ra vẫn không tìm được chỗ làm thì khi muôn dân có nghề thì sẽ sao đây? Lúc ấy người đẻ ra dự án về nghỉ lâu rồi và đã xong một nhiệm vụ vẽ bậy còn người học nghề lại ra chợ người trên các đầu đường thành phố sao?.
     Tôi không tin ở ta có lượng bô xít khai thác trăm năm chưa hết   rằng có những bao nhiêu tỉ tấn đó. Chẳng biết thông tin khảo sát từ đâu cứ liệu nào hay là nói vong mạng như chuyên con rắn vuông đã từng xảy ra. Chỉ một chuyện môi trường sờ sờ ra đó ngay trước mũi khi mùi hôi thối Vêdan xông lên cả chục năm trời còn không ngửi thấy nữa là! Đấy là những cán bộ cần đầu tư tiền cho họ học lại và điều đầu tiên là học ăn nói cho cẩn thận trước dân vì dân có kiến thức bây giờ cũng nhiều rồi không dễ lòe bịp đâu.
    Không đâu như chuyện chống tham nhũng căn bênh xã hội xấu xa đã là việc nóng của Đảng ta trong nhiều năm nay rút ra không biết bao nhiêu bài học mà xem ra những người phụng sự Đảng còn chưa thuộc thì nói chi đến dân có thất học mới phải về theo nghiệp con trâu đi trước cái cày đi sau.
    Ngẫm về dự án dạy nghề học nghề thấy sao nó xa rời thực tế làm vậy. Cứ tiêu tiền vào những dự án vẽ voi mãi như thế này thì chết mất.
    16/6/2009  

    More...

    Chuyện vui làm báo

    By DƯƠNG HƯỚNG

    Nhân ngày báo chí 21/6 năm nay nhà thơ nhà báo  Nguyễn Châu tâm sự về những vui buồn của những người làm báo Văn ở Tỉnh. Đó là công việc bếp núc của những người làm báo mà đọc giả của báo ít khi biết tới.
     

    CHUYỆN VUI LÀM BÁO

                                                         Nguyễn Châu

     mt địa phương có được một tờ báo chuyên về văn học nghệ thuật  là thật quý. Phải được lãnh đạo Tỉnh thật sự quan tâm tới đội ngũ sáng tác văn học nghệ thuật biết tạo điều kiện để giới văn nghệ sĩ và cả những người yêu văn học nghệ thuật nữa mới làm được như vậy. Quảng Ninh là một trong số ít tỉnh thành phố nước ta có báo văn nghệ. Những nơi đội ngũ sáng tác văn học nghệ thuật không thật đông đảo và chất lượng thì không ra báo được mà phải ra tạp chí tháng hoặc vài tháng một cuốn. Do vậy mà chúng tôi những người làm ở Báo Hạ long thật sự yêu quý  tờ báo của mình.

    Nhân dịp kỷ niệm ngày Báo chí năm nay tôi nhớ lại những chuyện vui và có chuyện không vui trong công việc của những người làm báo chúng tôi. Những chuyện tôi kể dưới đây là chuyện thật nhưng cũng có những ý tứ đáng ra không nên tiết lộ vì vậy có chỗ tên người không nói rõ tôi nghĩ thế tiện hơn.

    Như trên đã nói chúng tôi yêu tờ báo của mình lắm yêu như yêu đứa con mình đẻ ra nên có thể đánh giá không thật sự khách quan. Vì quá yêu nên ai khen chê là vui buồn tức khắc. Khi báo ra mọi người ngồi ngắm nghía kỹ lưỡng sản phẩm của mình và người khen người chê râm ran. Bắt đầu là những người trong cơ quan rồi rộng ra đến bạn đọc mà phần lớn là các văn nghệ sĩ. Có lần chúng tôi thót tim vì báo phát hành được mấy ngày rồi thì có hoạ sĩ (ông này là cán bộ về hưu) đến toà soạn khẳng định phen này các cậu ra bã sao lại để báo ám chỉ ông to nhất tỉnh. Nghe nói ông ấy khó chịu lắm. Chúng tôi giật mình nhanh chóng kiểm lại mình có gì sơ suất. Dứt khoát là không rồi. Nhưng khi nghe hoạ sĩ nói thì chúng tôi hoảng thật sự. Mà hoảng nhất là ông nhà thơ Tổng biên tập. Thì ra ngay trang một số báo đó có truyện ngắn Hiền ơi về thôi. Mà lúc đó ông Hà Văn Hiền Bí thư Tỉnh uỷ có dư luận chuyển công tác về Hà Tây. Thật là một sự tình cờ chết người. May mà nội dung tryện ngắn này rất sáng. Ông Tổng biên tập cũng trách cấp dưới vài câu rồi thống nhất nội bộ là cứ im lặng. Nếu ai nói gì thì giải thích do vô tình mà tên truyện nó như vậy. Còn đồng chí Bí thư Tỉnh uỷ có khó chịu thật hay không thì mãi sau này chúng tôi mới biết là ông không biết gì về sự việc trên. Theo ông cứ kiêng huý như vậy thì các nhà văn chỉ có mà gác bút.

    Cũng tương tự như vậy nhà văn Nguyễn Đức Huệ có lần đã rất khó chịu khi truyện ngắn Anh thợ tài hoa của anh bị chữa tên nhân vật. Tên nhân vật của anh là Đại. Câu mở đầu của truyện là  "Đại là anh thợ mộc tài hoa" nhưng in thành "Đai là anh thợ mộc tài hoa". Chỉ bỏ mỗi dấu nặng. Nhà văn bảo mất hết âm hưởng câu văn. Mà tên là Đai thì chán vô cùng. Nhưng rồi sau được biên tập viên giải thích là chữa vậy để tránh trùng tên Bí thư tỉnh uỷ.

    Chết thật làm báo văn mà cứ sợ như vậy thì mệt quá. Mà cũng chỉ vì sợ vậy thôi chứ có ai quy định vậy đâu chả có văn bản nào ghi phải như thế cả.

    Lại còn chuyện làm báo đầu  xuân hoạ sĩ Vũ Quý có chọn một bức tranh nội dung nhân dân trồng cây. Khi báo in xong ngắm đi ngắm lại lại thấy sao có một ông già đang trồng cây giống lãnh tụ nước mình đến vậy. Mà bức tranh lại in ở một vị trí không được quan tâm lắm. Vậy là ông Tổng biên tập quyết định in lại số báo trên. Tốn tiền nhưng cũng cắn răng vậy.

    Tại sao lại cứ phải lo lắng vậy? Là vì đây là tờ báo Văn nên rất nhiều luồng suy luận mọi tác phẩm được in ở đây cũng được người đọc suy luận và thử tìm ra ẩn ý gì sau những con chữ trên mặt báo. Chả vậy mà một dạo ồn lên chuyện Cái đầm ma. Hình như nó giông giống ai đó có quyền chức trong tỉnh. Rồi lại một thời đọc giả rất quan tâm đến Lão Khựng. Lão Khựng là một nhân vật hư cấu hoàn toàn nhưng khi ra đời nó cứ thấp thoáng bóng dáng ai đó thành thứ được nhiều người quan tâm.

    Lại còn tác giả tiểu thuyết Trần Chiểu bị UBND xã quê ông kiện ông về tác phẩm có ý ám chỉ xấu những người cán bộ xã. . .

    Ở báo này ngoài việc lo những điều có tính vĩ mô như trên lại phải lo cả những chuyện mang tĩnh vi mô ở dưới đó là phải chiều được các cộng tác viên.  Chuyện này đầu tiên phải kể đến chuyện liên quan đến nhà văn Tạ Kim Hùng. Lúc đó nhà văn Tạ kim Hùng là biên tập viên kiêm chữa bản in tạp chí Người vùng mỏ ( tiền thân của Báo Hạ Long). Mà nhà in lúc đó lại ở mãi Việt Hưng Hoành Bồ cách trụ sở gần 20km. Lúc này có một tác giả thơ ở Đông Triều viết thư cho ban biên tập nói rằng tác giả rất bất bình khi thơ in ra bị sửa. Tác giả này đề nghị nếu những bài tới mà Tạp chí in của tác giả dứt khoát không được chữa một chữ. Thật không may là nhà in chỉ vài tiếng nữa là in tạp chí trong đó có một bài thơ của tác giả này. Bài thơ này cũng đã được biên tập viên sửa đôi chỗ. Vậy là Tạ kim Hùng tức tốc đạp xe vào nhà in dưới trời nắng to bóc vội bài thơ đó ra.

    Lại mới đây thôi ở Yên Đức Đông Triều có một CLB thơ xã. Người phụ trách CLB thơ này cứ muốn đưa thơ các ông lên báo Hạ Long. Thơ chưa đạt tới mặt bằng của Báo nên không in được. Ông này tỏ ra khó chịu điện đến những người có chức trách của báo có ý chê trách nhà thơ biên tập viên ở báo này là không biết thẩm định. Ông nói qua điện thoại rằng: "Ông N.C là cái ông gì mà dám chê thơ của chúng tôi chỉ ở mức thơ Câu lạc bộ. Chúng tôi toàn những kỹ sư bác sĩ làm thơ mà ông ấy dám chê thơ chúng tôi à?".

    Lại nữa một lần tôi nhận được một lá thư của một người làm thơ ở xã Bình Khê Đông Triều nơi có phong trào trồng vải sớm nhất tỉnh. Người này có gửi kèm cho tôi một bài thơ của ông. Nội dung thư ông trình bày về khó khăn của ông hiện nay. Ông là đảng viên Đảng cộng sản VN. Mới đó ông bị chi bộ kiểm điểm và có thể bị kỷ luật Đảng vì làm thơ ca ngợi việc nhân dân chặt vải để trồng đậu tương vì vải không tiêu thụ được. Như vậy về lý là ông đã sai vì làm thơ sai với Nghị quyết của Đảng bộ xã. Nhưng về thực tế thì việc chặt vải để lấy đất cho việc trồng cây khác là hợp ký. Ông gửi thư cho chúng tôi mong góp tiếng nói đấu tranh cho lẽ phải...

    Đưa ra chuyện này để thấy ở báo Văn cũng có những cái khó riêng của nó.

    Nhân dịp 21/6 tôi mạnh dạn kể ra đây những kỷ niệm khó quên trong những năm tháng làm báo Hạ long để bạn bè anh em đồng nghiệp hiểu thêm và đồng cảm với niềm vui thông cảm với những cái khó của chúng tôi những người làm ở một tờ báo chuyên về văn học nghệ thuật trong tỉnh.


    More...

    Rừng vàng biển bạc

    By DƯƠNG HƯỚNG

    RỪNG VÀNG BIỂN BẠC (trích trường ca)

              Văn Công Hùng
    phận người mỏng như lưỡi hàu

              dập dênh trên sóng

              như những chùm hoa biển

              mỏng manh đến tận cùng

              nhỏ nhoi đến tận cùng

    -------------------------------------------

              Những bàn tay giơ về phía nửa chừng

              những câu thơ phập phồng trong ổ cứng

              bình minh loang lổ từng dáng cong trên biển

              chân trần bấm choãi bãi ngang


              đất nước tôi rừng vàng biển bạc

              đất nước tôi nhân dân cần cù

              đất nước tôi thông minh bậc nhất

              đất nước tôi núi lớn sông dài

              đất nước tôi củ dong riềng cũng to cũng lớn

              đất nước tôi cái đói cũng trường kỳ

              biển cũng xanh hơn nước biển thông thường

              và trời cũng đẹp hơn điều có thể...


              ba giờ sáng biển một mình lắc gió

              bờ dương xanh thăm thẳm mắt người

              những tiếng thở mệt nhoài  nhễu nhão

              bàn chân bấu cát run run

              những cái bụng lép kẹp nặn mồ hôi vào cát

              lưng song song với trời

              mặt úp

              những con cá bằng ngón tay mắc vào lưới

              quẫy lên giọt sống cuối cùng trong ẩn hiện nụ cười hy vọng

              những đứa trẻ con đang đợi ở nhà

              có thể chúng mong những ổ bánh mì nguội ngắt


              năm giờ sáng bờ biển nghìn nghịt người

              những người béo tốt

              những kẻ nghèo hèn

              dập dềnh vỏ ốc vỏ sò vỏ lon bia vỏ chai rượu ngoại

              nhũng nhịu cả những bao cao su hương táo hương sôcôla

              cả những vỉ viagra đã xé

              những con sứa co mình chờ chết

              tách mây le lói mặt trời

              ban mai ngái ngủ...


              người đàn bà nhặt rác biển

              chị nhặt miếng ăn

              nhặt tương lai

              tất cả những gì nhặt được

              từ những xô dạt biển

              những tấp vào bờ sau bao nhiêu nổi trôi

              những cặn bã những con tàu lạ

              những mỏi mòn năm tháng tháng năm


              ngoài xa biển gào...


              nơi ấy Gạc Ma đất nước mình có những vòng tròn người bất tử

              ưỡn ngực che cho Tổ Quốc

              giơ mặt hứng đạn

              sau lưng là bờ tre ruộng lúa

              là những số phận người kiêu dũng mấy ngàn năm

              sau lưng những là cặp vợ chồng mới cưới

              bỏ ra nhiều triệu để đi tuần trăng mật kiếm chỗ tân hôn để được tự do là trên hết

              sau lưng là những bữa nhậu ê hề sơn hào hải vị

              sau lưng là những thứ trưởng chủ tịch tập đoàn coi đất nước là cuộc đánh bài năm mươi năm mươi thắng thua không cần biết

              sau lưng là mẹ ta chiều chiều vun lá tre đốt cho bình yên xóm ngõ

              là tiếng tàu cau thong thả nhịp trăng liềm

              là hoang dại mắt chị chiều nghĩa trang liệt sĩ

              là môi người ta yêu ngậm nước mắt mỏi mòn...


              phận người mỏng như lưỡi hàu

              dập dênh trên sóng

              như những chùm hoa biển

              mỏng manh đến tận cùng

              nhỏ nhoi đến tận cùng

              cô đơn...

              những chùm hoa nắm chặt tay nhau

              trước hung bạo đại liên pháo nhiều nòng tên lửa

              những khu trục hạm chiến đấu hạm những đầu lâu xương cái

              họ im lặng

              lầm lì

              và hóa...


              đến bây giờ nỗi đau ấy vẫn đau

              gần một trăm chàng trai đang lênh đênh trên những miền gió lạ

              đất không có

              những nén hương không có

              chỉ những chân trời ảo hoặc lơ mơ

              đất không có khói hương không có

              chỉ biển xanh rời rời vô cảm

              òa đau

              đất không có cỗ quan tài không có

              nước biển này có ấm với anh không...


              nếu không có cái video clip... (tác giả tự đục bỏ tám dòng)

              ...có ai mà không khóc

              ai không đau

              ai dửng dưng

              ai giấu nhẹm

              ai cố tình quên nước mắt

              ai đã quên máu đổ Gạc Ma

              ai đã quên máu nhuộm Hoàng Sa

              ai đã quên miền đảo thiêng Tổ Quốc

             

              Biển vẫn bạc vẫn từng cơn vật vã

              trời cứ xanh cứ thắc thỏm muôn trùng

              em cứ đợi những đêm dài vò võ

              thẳm mù xa người cũng mỏi mòn trông

              vầng trăng đưa nôi vầng trăng vẫn thức

              nỗi nhớ thét gào vời vợi biển đông

              những người vợ nghiêng đêm trằn trọc

              gửi nước mắt vào hun hút miền đêm

              giá được hôn nhau một lần thôi rồi chết

              giá được ghì nhau một lát rồi quên

              bao nhiêu giá giá như mình hóa biển

              ôm nhau yêu cho trọn nỗi nhớ dài...


              Ai đặt tên cây là phong ba

              nghe lên đã vọng vang bão táp

              gió mặt trời lấm láp

              tan hoang những giấc mơ thánh thiện

              chẻ tơi bời giấc ngủ

              giã đêm thắc thỏm phập phồng

              những đêm dài không ngủ

              nhà mà có phải nhà đâu

              lênh vênh thủy triều lên xuống

              ngập nghênh chân sóng chênh chao ngày trắng mắt

              xa mờ khơi...

             


    More...

    Thơ Nguyễn Việt Chiến

    By DƯƠNG HƯỚNG



    Nhà thơ Tổ quốc và tự do

                       Nguyễn Việt Chiến

      

    Sau ba tháng trở về tiếp tục nghề báo tại Báo Thanh Niên tôi được mời đi dự trại sáng tác văn học của Quân đội nhân dân Việt Nam tại Hạ Long tháng 4-2009. Trại sáng tác do Tạp chí Văn nghệ Quân đội phối hợp với Cục chính trị quân chủng Hải quân tổ chức với đề tài sáng tác về " Biển đảo và người chiến sĩ hải quân" với sự tham gia của đông đảo các cây bút sung sức trong và ngoài quân đội.

       Một chuyến đi thú vị với các nhà văn nhà thơ khá nổi tiếng: Khuất Quang Thuỵ Ngô Vĩnh Bình Nguyễn Hữu Quý Đỗ Bích Thuý   Nguyễn Thế Hùng Đỗ Tiến Thuỵ Nguyễn Đình Tú Văn Chinh Dương Hướng Dương Kiều Minh... cùng khá nhiều cây bút trẻ đang được nhắc tới trên văn đàn thời gian gần đây.

       Hôm khai mạc trại sáng tác một sĩ quan cao cấp của quân chủng hải quân đã nói chuyện cả một buổi sáng với các nhà văn về tình hình biển- đảo của chúng ta hiện nay. Có lẽ đã rất lâu tôi và một số nhà văn mới tiếp cận được những thông tin có thể gọi là khá nhậy cảm và nóng bỏng từ nhiều phía về đề tài này. Tôi nghĩ đối với những người cầm bút hôm nay vượt lên trên tất cả các vấn đề thời sự nhậy cảm ấy là tình yêu Tổ quốc. Tình yêu đó được nuôi dưỡng trong tâm hồn mỗi con người Việt Nam qua nhiều thăng trầm và hình như lại đang được khơi dậy trong những tháng năm này.

       Có người cho rằng có thể tình yêu Tổ quốc đồng nghĩa với trách nhiệm công dân của mỗi một con người trước số phận của dân tộc của đất nước mình. Thôi xin hãy bớt nói những điều lớn lao những lời vĩ đại như vậy. Chúng ta là con dân của đất Việt ông cha ta từ ngàn năm trước đã lên rừng đã xuống biển để khai phá dựng xây non nước này. Và biển-đảo ấy là một phần gia tài nghèo khó mà ông cha ta tự ngàn xưa đã không tiếc máu xương công sức để giữ gìn để truyền đời lại cho cháu con hôm nay.

        Đất nước của chúng ta liên miên trận mạc suốt bao đời những nỗi đau thương chiến tranh còn ghi dấu nơi rừng sâu biển thẳm. Và qua nhiều thế kỷ hàng triệu người con ưu tú của dân tộc chúng ta đã dâng hiến tuổi thanh xuân của mình đã vĩnh viễn nằm dưới cỏ để gìn giữ non nước này để mang lại tự do và hạnh phúc cho thế hệ mai sau... Những cảm xúc trên đã bồn chồn thao thức trong tôi suốt một ngày dài ở trại sáng tác Hạ Long. Và "Tổ quốc nhìn từ biển" là bài thơ đầu tiên của tôi sau chuỗi ngày hoạn nạn vừa đi qua.

       Tôi đã vượt được qua nỗi đau đời thường của riêng mình để nghĩ về Tổ quốc để xúc động theo cách một nhà thơ khi cảm nhận tự do trong mỗi ngày đang sống. Không hiểu đấy có phải là điều đáng mừng hay đáng lo bởi bài thơ đầu tiên khi tôi trở lại cầm bút lại là bài thơ viết về Tổ quốc- một đề tài lớn lao đã bao trùm dân tộc này trong suốt ngàn năm giặc giã.

       Và cũng có một điều trùng hợp khá lý thú trong đời thơ của tôi khi cách đây một năm bài thơ "Thời đất nước gian lao" của tôi được Tạp chí Văn nghệ quân đội in trong số tháng 6-2008 vào lúc tôi đang lâm nạn. Tôi chợt nghĩ rằng hình tượng Tổ quốc trong thơ tôi (và trong thơ của nhiều nhà thơ Việt Nam yêu nước) là một chủ đề xuyên suốt qua nhiều tháng năm. Vì thế hôm tôi đi dự trại sáng tác về đề tài biển-đảo ở Hạ Long bài thơ của tôi như một sự cộng hưởng tri âm với các nhà văn quân đội mà tôi yêu mến.

      Dưới đây là toàn bộ bài thơ "Tổ quốc nhìn từ biển" của tôi đã in trên Tạp chí Văn nghệ quân đội số tháng 5-2009 và bài thơ "Thời đất nước gian lao" in trên Tạp chí Văn nghệ quân đội số tháng 6-2008.                                                                

                                                                                                                                                  

       Patroling to protect the coast


    Được Wehrmacht sửa chữa / chuyển vào 03:14 ngày 12/01/2008

       
    Nguyễn Việt Chiến

                      Tổ quốc nhìn từ biển

    Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển

    Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa

    Ngàn năm trước con theo cha xuống biển

    Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa

    Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc

    Các con nằm thao thức phía Trường Sơn

    Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả

    Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

    Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển

    Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng

    Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa

    Trong hồn người có ngọn sóng nào không

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo

    Lạc Long cha nay chưa thấy trở về

    Lời cha dặn phải giữ từng thước đất

    Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

    Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể

    Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù

    Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ

    Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích

    Những đau thương trận mạc đã qua rồi

    Bao dáng núi còn mang hình goá phụ

    Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ ru nôi

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm hoạ

    Đã muời lần giặc đến tự biển Đông

    Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử

    Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

    Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo

    Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn

    Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy

    Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

    Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả

    Những chàng trai ra đảo đã quên mình

    Một sắc chỉ về Hoàng Sa thủa trước*

    Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát

    Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời

    Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất

    Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

                                   (Trại viết Hạ Long 4-2009)

    * Mới đây người dân huyện đảo Lý Sơn đã tìm thấy một sắc chỉ của vua triều Nguyễn năm 1835 cử dân binh ra canh giữ đảo Hoàng Sa

    More...

    Thơ Phạm Xuân Trường

    By DƯƠNG HƯỚNG

    Dương Hướng tôi đọc mấy bài thơ thấy thú vị xin phép Phạm Xuân Trường và Trần Nhương rước về trang nhà

    THƠ PHẠM XUÂN TRƯỜNG
    Phạm Xuân Trường
     

                Tát Ao  
    Năm năm một lần ta lại tát ao
    Cá bé cá to cuống cuồng trong vũng bùn cơ hội
    Mè ăn nổi
    Trôi trắm ăn chìm
    Rô phi náu mình hang hốc
    Chép chẳng hóa rồng
    Dấu mặt trong bùn
    Lươn chạch nằm im
    Dưới mặt trời chói lọi
    Ta đọc tên các ngươi. 
     
    Chó Đá
                        
                        I Đầu làng thì thụp khói hương
    Mặt trơ trán bóng gió sương dãi dầu
    Chẳng hề được một tiếng gâu
    Thản nhiên tọa hưởng cau trầu thế gian

                       II
    Trăm năm bia đá thì mòn
    Nghìn năm chó đá mặt còn trơ trơ
    Bao giờ cho đến bao giờ
    Ô hay phận chó mà thờ cũng thiêng.                         

    Tịch Điền

    Ấy là tôi nói ngày xưa   (*)
    Vua đi cày ruộng chắc đùa vậy thôi
    Đấng Chí Tôn: Vốn con giời
    Có đâu lại khoác áo tơi đi cày...
    Nghìn xưa lại thấy hôm nay
    Ô kìa! Vua giả cầm cày chìa vôi
    Đầu bờ mấy bác bầy tôi
    Thay nhau diễn lại trò chơi Tịch Điền
    *Câu thơ của cố nhà thơ Nguyễn Ngọc Ly  

    More...

    Triển lãm ảnh Đỗ Kha

    By DƯƠNG HƯỚNG

    Hạ Long Thuyền và Biển
    Triển lãm ảnh Đỗ Kha
    Vào hồi 9 h ngày 25/5/ 2009 tại tầng 1 trụ sở hội văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ninh 90 Lê Thánh Tông thành phố Hạ Long hội văn học nghệ tỉnh Q N phối hợp với Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh VN tổ chức khai mạc  triển lãm ảnh nghệ thuật của nghệ sỹ nhiếp ảnh Đỗ Kha về đề tài Hạ Long thuyền và biển. Đây là cuộc triển lãm cá nhân có được không khí vui vẻ ấm áp và trang trọng gây ấn tượng tốt đẹp trong giới văn nghệ sỹ tỉnh nhà. Cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của nhà nhiếp ảnh đỗ Kha đã gắn bó với vùng trời vùng biển Hạ Long. Tới giờ phút này ông là một trong những tác giả đã thành công nhất sáng tác về Hạ Long huyền thoại.
    Dưới đây là một vài hình ảnh về buổi khai mạc triển làm ảnh Đỗ Kha- Thuyền và biển.

    Phó chủ tịch hội vhnt tỉnh Quảng Ninh Phạm Thành  đứng bên nghệ sỹ nhiếp ảnh Đỗ Kha đọc lời khai mạc.


    Bạn bè đồng nghiệp tặng hoa nghệ sĩ nhiếp ảnh Đỗ Kha

     
    - Nghệ sĩ nhiếp ảnh Vũ Văn Cảnh ủy viên Thường vụ Hội nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam đọc lời chào mừng
    - Người bạn đời của nghệ sỹ nhiếp ảnh Đỗ Kha


    Chủ tịch hội vhnt tỉnh Phạm Hồng Cẩm (Bên phải) và đại diện hội nghệ sỹ nhiếp ảnh Việt Nam cắt băng khai mạc

    DokhaHalong

    ảnh Đỗ Kha


    Cảnh thui thuyền tại Lán Bè xưa
    Ảnh Đỗ Kha


    Lán Bè xưa
    Ảnh Đỗ Kha

    Cánh buồm đỏ Bãi Cháy xưa
    Ảnh Đỗ Kha


    Giăn lưới bắt cá
    Ảnh Đỗ Kha


    Phơi lưới
    ảnh Đỗ Kha

    More...

    Lam Hạ-một thời tóc xanh máu đỏ

    By DƯƠNG HƯỚNG

    Lam Hạ - một thời tóc xanh máu đỏ


    Ký của Lưu Quốc Hoà

    01685083357

    Quay phim Nguyễn Bảo và Đạo diễn Đặng Thị Thu Hiền - Đoàn làm phim thuộc Trung Tâm THKTS- VTC4 Thành phố Hồ Chí Minh đang tác nghiệp

    Bà Nguyễn Thị Tình và Trương Thị Nhàn Cán bộ trung đội năm xưa

    Các chị của tôi giờ đã thành những già làng

    Sau hơn 40 năm kể từ ngày diễn ra trận đánh ác liệt trong cuộc chống chiến tranh phá hoại của Mỹ. Bảo vệ tuyến vận chuyển huyết mạch Bắc - Nam tại địa bàn Tỉnh Hà Nam. Cứ vào ngày 1/10 dương lịch. Cả làng Đình tràng có một ngày giỗ chung để tưởng nhớ đến linh hồn các chị nữ dân quân gồm 6 cô gái trẻ hy sinh cùng bộ đội ngay trận địa đầu thôn.
    Theo mốc thời gian tính từ 1/10/ 1966 đến nay đã là 43 năm. Khoảng thời gian ấy tính ra đã là non nửa thế kỷ. Dấu ấn chiến tranh đã lùi xa nhưng dư âm hào sảng. Bản anh hùng ca bất diệt vẫn ngân vang trong lòng bao thế hệ đã sinh ra từ mảnh đất Lam hạ anh hùng.

    Đi qua cuộc chiến tranh phá hoại. Ngoài sự hy sinh của bộ đội chủ lực. Lam hạ đã mất đi 10 cô gái trẻ tuổi đời từ 16 đến 20. Có chị vừa làm lễ xuất đội 2 hôm đã anh dũng hy sinh. Các chị đã hiến dâng tuổi xuân cao khiết và mộng mơ cho cuộc chiến đấu. Trong 3 trận đánh ác liệt tại địa bàn xã các chị lần lượt nhận lấy sự hy sinh quả cảm. Người trước vừa ngã xuống người sau lại leo lên mâm pháo chưa khô máu đồng đội mà tiếp tục ngẩng cao đầu nhằm thẳng máy bay cho đường đạn phòng không vút lên vít cổ những siêu điện tử Hoa Kỳ.
    Theo chân đoàn làm phim thuộc Trung Tâm Truyền hình KTC - VTC4 Thành phố Hồ Chí Minh. Chúng tôi dến với Đài Liệt sỹ và Đài tưởng niệm Chiến thắng trên địa bàn xã Lam hạ anh hùng làm phim tài liệu. Gặp lại những nhân chứng lịc sử của trận đánh.
    Nhà tôi ở phía sau trận địa và bây giờ là Đài Chiến Thắng của thôn Đình tràng. Tôi có 2 chị gái cùng tham gia trận đánh đó. Cũng tại trận này. Chị thứ 2 của tôi là Lưu thị Mến may mắn bị thương và sống sót. Có thể nói đó là người duy nhất còn lại của khẩu đội 1. Đại đội 6 pháo cao xạ của Tỉnh đội Nam hà ngày ấy. Hiện chị tôi là nhân chứng sống cho trận đánh cùng với vài 3 chị khác phần lớn là ngoài 70 tuổi...Tham gia cung cấp tư liệu cho báo chí và các đoàn làm phim.
    Tôi có cô giáo Vũ thi Phương Chủ nhiệm lớp 4c cũng hy sinh tại trận địa...Lần lượt các gương mặt các chi hôm nay lại hiện về nguyên vẹn trong tôi: Chị Nguyễn thị Thu 17 tuổi đang vỡ giọng nên tiếng nói khan khan mặt lấm tấm mụn cá. Chị Nguyễn thị Thi em gái sau chị là thiếu niên vừa xuất đội. Cả thẹn và hay ngúng nguẩy làm nũng các anh các chú bộ đội...Chị Trần Thị Tuyết dong dỏng cao tai đeo khuyên vàng 2 hôm trước còn đi cất vó te với tôi ở cánh đồng Hồng...Nhiều kỷ niệm với các chị lắm. Trong 6 chị hy sinh ngày 1/10/1966 tất cả là người thân của tôi trong một làng ngoại đê đầy tre và ổi. Năm đó tôi 12 tuổi và đang đi học. Thỉnh thoảng theo các chị ra trận địa chơi với các anh bộ đội pháo đứng trên mâm pháo hát và đọc thơ cho các anh các chị nghe. ÔI ! Giá không có chiến tranh. Các chị đã lên bà lên cụ với con đống cháu đàn rồi...Tôi đứng lặng cùng đoàn làm phim mà mhớ về sớm đó. Vâng! Sớm 1/10 năm 1966! Hai ngày sau Tết Trung thu Bính Ngọ...
    ***********

    Đó là một buổi sớm mùa thu bình yên. Sự bình yên đang ẩn chứa bên trong cái khốc liệt của chiến tranh. Buổi sớm như nốt lặng trong bản giao hưởng của cuộc chiến đấu với bầy chim ríu rít tha mồi về tổ. Trên rặng tre đầu làng. Đàn sáo mỏ vàng đỗ vít vổng nhành tre. Nắng hửng và mây bay nhởn nhơ nhàn tản. Trên trận địa Phòng không đầu làng. Những bóng mũ sắt bắt nắng sớm lấp loá bên mâm pháo. Lúa đồng đang vào thì đứng cái và năm đó có dịch vàng lụi nên xã viên ra ra đồng từ rất sớm.
    Chiều 30 /9. Chiếc máy bay trinh sát cườg kích A4D như tên kẻ trộm bất ngờ lao qua và nghiêng cánh chụp ảnh cây cầu Sắt và các mục tiêu trong " tam giác lửa" Hà nam. Cũng trước đó mấy hôm. Theo tin tình báo phòng không dự báo là : những ngày đẹp trời tới địch sẽ oanh tạc vào các mục tiêu chiến lược của Hà Nam dọc theo quốc lộ1A. Các lực lượng pháo phòng không đã sẵn sàng vào vị trí chiến đấu. Sẵn sàng tung lửa vít đầu các loại "thần sấm" "con ma". Đón lõng tầm cao có pháo 100 và pháo 57 ly có tầm bắn từ 10 ngàn và 5 ngàn mét. Tầm trung là pháo 37 ly bắn đón tầm bổ nhào cắt bom độ cao 3 ngàn mét. Thấp hơn là 14 5 và 12 7 ly và súng trung liên. Đại liên súng máy súng trường của dân quân tự vệ.
    Đóng quân tại đầu thôn Đình Tràng xã Tiên Hoà (nay là Lam Hạ) là một Đại Đội pháo 37 ly thuộc tiểu đoàn 6 pháo phòng không của bộ chỉ huy quân sự Tỉnh Nam Hà. Án ngữ để bảo vệ 3 mục tiêu trong tam giác lửa ( Cầu Sắt - Cầu Ôtô và Cống 7 cửa)
    Trung đội nữ dân quân dưới sự chỉ huy trực tiếp của Đại đội trưởng Nguyễn Chí Liêm. Các cán bộ trung đội như Nguyễn thị Tình. Trương Thị Nhàn trước khi vào trận hiệp đồng cùng bộ đội đã luyện tập kỹ để sẵn sằng đảm nhiệm 5 số pháo thủ nếu bộ đội gặp thương vong. Các đội cứu thương tải thương tiếp đạn hậu cần...cũng sẵn sàng vào vị chí chiến đấu...Nhân đân các làng cạnh mục tiêu đều chuyển đi sơ tán. Chỉ để lại lực lượng làm nhiệm vụ trực tiếp tham chiến ở lại. Đúng là một thế trận hiệp đồng của chiến tranh nhân dân "vững như bàn thạch"
    Ai cũng nhớ một thời "đường cày đảm đang". Các chị trong trung đội nữ dân quân hôm đó được bố trí làm việc đồng áng gần trận địa để sẵn sàng phối hợp chiến đấu...Cả quê hương Hà nam vào trận ung dung với tư thế của người chiến thắng. Của người làm chủ mặt đất bâù trời...
    Nắng đã lên mấy con sào. 6h 15 p . Chiếc còi báo động 6 vòi đặt trên nóc nhà máy Cơ Khí Hà Nam đĩnh đạc cất lên hiệu lệnh báo động cấp 3. Và khi tiếng còi chưa dứt tiếng đã thấy vần vũ trên bầu trời từ tám hướng bốn phương từng đàn máy bay bay vào theo đội hình "bàn tay xoè" . Những tốp phản lực chui ra từ đám mây trắng xốp thi nhau lao xuống cắt bom vào mục tiêu. Theo tin tình báo đây là trận tập kích chiến lược tổng lực để xoá sổ các mục tiêu quân sự chiến lược của Hà Nam. Mỹ đã huy động trên 50 lần chiếc máy bay phản lực cường kích chiến lược. Cất cánh từ Ha Oai. Từ Hạm đội 7. Từ tầu Cô Ren Xi...Từ Cò Rạt ( Thái lan) chia làm nhiều trận nhiều tầng nhiều hướng ồ ạt lao vào công kích.
    Những loạt bom đầu tiên như vãi mạ xuống mục tiêu bị pháo phòng không đánh trả đều lạc xuống sông Châu Giang và ra cả cánh đồng. Một vài quả lạc vào làng...Trong giây lát. Cả bầu trời Hà Nam là khói và lửa. Khói bom che lấp mặt trời buổi sớm. Các loại pháo phòng không bảo vệ mục tiêu khạc lửa hất từng tốp lên cao để không thể định dạng tầm bổ nhào mục tiêu. Đúng là một trận chiến đấu với "mưa bom" và "bão đạn"...
    Trung đội nữ dân quân thôn Đình Tràng hôm ấy phần lớn đã ra đồng. Một số chị còn luấn quấn lợn gà thay cha mẹ đem em đi sơ tán. Có chị còn ăn nốt củ khoai hay bên giá ngô rang còn nóng. Có chị đang thêu rở chiếc khăn tay để tặng bạn trai sắp lên đường nhập ngũ...Sau hồi còi báo động tất cả các chị đều bỏ rở công việc. Con trâu đang rở luống cày chưa kịp tháo ách. Gánh phân đặt giữa đường. Cái cuốc cái cào quăng ngang ngõ...Tất cả là nhiệm vụ chiến đấu. Tất cả lao ra trận địa trong khói đạn khói bom bịt bùng . Những bóng áo nâu chân đất các chị như những con thoi lao vào cuộc chiến đấu thứ nhất. Người nào vào vị trí ấy theo bàn tay đạo diễn vô hình nhưng đã được bài binh bố trận qua 3 năm chống chiến tranh phá hoại và đã tham chiến gần 100 trận đánh.
    Sau loạt bom thứ nhất. Làng xóm nhiều góc đã tan hoang cây đổ. Trên đường đê 493 cột cao thế gãy và dây đứt. Xã viên ra đồng mấy người bị thương. Có bà lòi cả ruột phải lấy bát tộ úp lại rồi cáng về nơi cấp cứu (cụ Hai Thực). Có những em đi hôi cá ao bom tiện đứt chân mà không tìm lại được (anh Nguyễn văn Quỳnh bây giờ)...Làng Đình Tràng hôm ấy đón nhận sự khốc liệt của chiến tranh như một dây đàn căng quá cỡ...
    Cứ thế! Cứ thế...Chỉ sau vài chục phút vào các thời điểm 6h45 - 8h32 - 9h20 - 9h34 Các trận chiến khốc liệt liên tiếp diễn ra. Pháo chưa kịp thay nguỵ trang. Có nòng pháo đỏ như trong bễ rèn. Bộ đội và dân quân chỉ kịp dùng khăn ướt rồi té nước làm nguội để đón lõng trận sau. Còn pháo còn người là còn bảo vệ được mục tiêu . Câu khẩu hiệu ấy vang lên trên 4 khẩu đội đang sẵn sàng nghênh chiến. Tranh thủ lúc ngừng tiếng súng. Các chị dân quân vừa củng cố trận địa vừa chuyền tay nhau ca nước. những gương mặt sạm đen khói súng mỉm cười nhìn nhau. Chỉ có con mắt như những đốm lửa cháy lung linh. Truyền sức mạnhj cho nhau để vào trận mới.
    10h5 phút lại vào trận. Hai khẩu đội áp mạn đê 493 hạ thấp nòng pháo quay hướng bắc đón bổ nhào. Từ hướng Tây. Một tốp lao vào cường kích trận địa hoả lực. Loạt bom và loạt rốc két đầu tiên đã rơi trúng vào 2 khẩu đội trên sườn đê
    Khói bom bao phủ trận địa làm các khẩu đội không nhìn thấy nhau. Chỉ vài tích tắc thôi bao bộ đội và dân quân đã anh dũng ngã xuống. Phần lớn là hy sinh tại trận. Riêng khẩu đội 2 bị thương vong hoàn toàn cả bộ đội và dân quân. Một quả rốc kéy xuyên thẳng vào càng pháo. Hất cả pháo lẫn người văng ra ngoài. Những thi thể mười chín đôi mươi không còn nguyên vẹn. Riêng chi Trần Thị Tuyết mất đầu và mất tay. Đội cứu thương bì bũng mò trong hố bom và tìm lại được. Người ta phải đắn đo xem tay nào chân nào là của nam hay của nữ. Hai cán bộ chủ chốt là anh Nguyễn Văn Trọng Chính trị vên Huyện đội Duy Tiên và bí thư Đảng Ủy xã Đặng bảng Nhãn trong khi chỉ huy chiến đấu cũng hy sinh tại trận.
    Trong trận này có hai chị em gái là Nguyễn thị Thu và Nguyễn Thị Thi cùng ở hai khẩu đội bị thương vong. Anh Nguyễn Văn Thái xạ thủ trung liên thấy cả hai em bị thương liền lao vào bế lên. Chị Thu gạt anh trai và bảo: Anh về vị trí chiến đấu đi. Ở đây đã có cứu thương...và sau đó một lúc là tim ngừng đập. Chi Thi bị bom cưa mất chân khi lên cáng còn dặn anh Thái: Em chết mất. Anh ở lại chăm bố mẹ và trả thù cho em...Đấy là lời nói cuối cùng của các chị trước khi vĩnh viễn mất đi sự sống. Dâng hiến tuổi xuân cao đẹp cho cuộc chiến đấu vì độc lập tự do. Lời nhắn gửi của các chị nhiều năm tháng qua đã là cảm hứng bất tận cho văn chương và thi ca. Tên tuổi các chị đã đi vào lịch sử quê hương Hà Nam kiên cường bất khuất.
    Vậy là buổi sớm đó vào hồi 10h15 phút làng xóm vĩnh viễn mất đi 8 người con. Ngoài 6 chị là Nguyễn thị Thu - Nguyễn thị Thi - Đinh Thị Tâm - Trần Thị Tuyết - Phạm thị Lan - Vũ Thị Phương còn có anh Đỗ văn Dục và Phạm Ngoc Giao. Hai nam dân quân đã có vợ con cũng cùng hy sinh tại trận địa. Các anh đều có vợ mọn con thơ. Tôi không thể quên hình ảnh lúc hạ huyệt anh Giao. Lũ trẻ đứng ngơ ngác không hiểu điều gì xảy ra. Chính tôi còn phải dục con anh: Chúng mày khóc bố đi. Đứa lớn quay lại ngơ ngác hỏi tôi: Khóc cái gì cơ chứ. Tôi gào lên : Bố mày chết rồi. Người ta đang chôn đấy...Chúng không khóc và mắng tôi nói láo. Tối bố sẽ về.
    Cả Cô giáo Vũ Thị Phương của tôi nữa. Ngày ấy cô phụ trách lớp 4C và cử tôi làm quản ca cho lớp. Bốn hôm trước khi hy sinh. Cô dạy cả lớp bài "Trồng hoa bên đài liệt sĩ" dạy nửa chừng có lệnh báo động . Cả lớp chia nhau vào hầm. Tôi ngồi cùng hầm với cô. Chẳng biết có phải điềm gở không cô bảo: " Dạo này ác liệt quá! Nếu cô chết em thay cô dạy nốt bài hát này cho cả lớp nhé" ...Sau khi cô mất. Lớp 4C như gà lạc mẹ. tứ tán chia vào các lớp khác và chính tôi đã thay cô dạy nốt bài hát cho lứa học sinh hôm nay đã lên ông lên bà. Hội đồng niên chúng tôi cứ vào dịp giỗ cô lại hát bài này và vỗ tay theo nhịp của tôi...Nhiều người nhin lên ảnh cô mà khóc
    Lam Hạ quê tôi vào trận là thế! Không những làng Đình Tràng mà hai làng bên là Đường Ấm và Hoà Lạc những trận tiếp theo. Cũng những cô gái trẻ như thế lại ngã xuống bên mâm pháo đó là các chị Trần Thị Thẹp Chi Nguyễn Thị Oánh chị Nguyễn thị Thuận và Nguyễn Thị Chung Riêng Chị Oánh vừa qua tuần trăng mật. Sau khi chị Oánh hy sinh chồng chị xung phong đi bộ dội. Một năm sau chồng chị anh Nguyễn văn Chắc cùng đơn vị pháo 57 ly về tại quê hương chiến đấu cũng hy sinh tại trận. Hiện hai ngôi mộ của đôi vợ chồng trẻ chôn cạnh nhau tại đài Liệt sĩ xã Lam hạ anh hùng.
    Vậy trên mảnh đất Lam hạ đau thương và anh dũng trong cuộc chiến tranh phá hoại đã có 10 cô gái hy sinh. Cũng như các cô gái Đồng Lộc. Các chị đã ý thức đầy đủ về sự hy sinh của mình trước khi vào trận. Những vì sao hết mình toả sáng cho mục đích của cuộc chiến đấu.
    Các chị xứng đáng là những anh hùng của quê hương Lam hạ.
    Xin Cám ơn sự có mặt của Đoàn làm phim thuộc Trung Tâm Ytuyền hình Kỹ thuật số VTC4 - TP Hồ Chí Minh. Bằng sự đam mê nghề nghiệp. Bằng trách nhiệm cúa thế hệ hậu chiến. Các anh các chị đã tái hiện cuộc chiến đấu trên quê hương Hà nam anh hùng. ..Mong dự án khu tưởng niệm tâm linh Lam hạ được triển khai nhanh chóng để nhân dân cả nước cùng với nhân dân Hà Nam tôn vinh một truyền thống tốt đẹp. Để cháu con muôn đời tiếp bước truyền thống xây dựng và bảo vệ Tổ quốc

    More...

    Phạm Quỳnh thật ra là người như thế nào?

    By DƯƠNG HƯỚNG

    Bài viết này tôi đọc trên trang vanchinh.nét của nhà văn
    Văn Chinh thấy cảm kích nên đưa về trang nhà làm tư liệu.

    Phạm Quỳnh thật ra là người như thế nào?
    PDF. In Email
    Không ghi tên   
    Thứ bảy 16 Tháng 5 2009 22:59

    Hơn nửa cuối thế kỷ XX và vài năm đầu thế kỷ XXI câu trả lời công khai thường ngắn gọn đến tàn nhẫn: Phạm Quỳnh là kẻ bán nước là tên tay sai đắc lực của thực dân Pháp.

    Nhưng ngay từ những năm 1940 Vũ Ngọc Phan đã đánh giá cái công xây dựng Quốc Ngữ buổi đầu của Phạm Quỳnh không phải là nhỏ và hết lời ca ngợi tài năng cùng cống hiến của ông cho văn hóa nước nhà. Đầu những năm 1970 Nguyễn Công Hoan công khai tiết lộ trong cuốn Đời viết văn của tôi là ông đã viết kiệt tác Kép Tư Bền do thương Phạm Quỳnh chỉ vì yêu nước mà phải mang nhiều tiếng xấu. Nhà văn hóa Nam Bộ Vương Hồng Sển thì gọi ông là Người đáng làm Thầy còn hỏi vì sao Cách Mạng lại đi giết cụ Phạm Quỳnh cứ để cụ ấy sống có phải còn có nhiều cái mà học không. Gần đây đầu thế kỷ mới nhà văn Sơn Tùng chuyên viết về Hồ Chủ tịch đã cho công bố tư liệu về Mối thân tình giữa Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh và Phạm Quỳnh và gọi ông là bậc danh nhân văn hóa. Còn nhà văn Nguyên Ngọc thì đánh giá ông là một trong mấy người khổng lồ ở nước ta đầu thế kỷ XX.
     
    Phạm Quỳnh sinh năm 1893 tại Hà Nội trong một gia đình bốn đời đều là nhà nho nghèo. Chín tháng mất mẹ chín tuổi mất cha được bà nội cưu mang rau cháo nuôi cháu qua ngày. Lớn lên một chút thì bà lo tìm toàn những chỗ học không mất tiền để Phạm Quỳnh theo học. Từ trường tiểu học Pháp Việt phố Hàng Đào ở gần nhà (số 1 phố Hàng Trống) đến trường Thông Ngôn ở bờ sông Hồng hơi xa chỉ toàn cuốc bộ đi học. Năm 1908 trường Thông Ngôn nhập với trường Thành Chung Nam Định thành trường Bưởi (tức trường Chu Văn An sau này) thì vừa lúc Phạm Quỳnh đỗ thủ khoa khóa đầu tiên trường Bưởi.
     
    Năm ấy Pháp đàn áp Đông Kinh Nghĩa Thục Phạm Quỳnh cùng bạn bè yêu nước lại hiếu học tham gia biểu tình phản đối. Bị bắt giam một ngày một đêm sau được thả vì còn trong tuổi vị thành niên: Mới mười lăm. Rồi do đỗ cao Phạm Quỳnh được tuyển ngay vào làm nhân viên trường Viễn Đông Bác Cổ một cơ quan nghiên cứu khoa học về Đông Dương của Pháp. Năm 1913 mới 20 tuổi Phạm Quỳnh đã nổi danh là nhà báo sâu sắc độc đáo uyên thâm qua những bài ông gửi đăng trên Đông Dương tạp chí. Ông đặc biệt ham mê chữ quốc ngữ say sưa tìm về cội nguồn dân tộc miệt mài đọc các tài liệu cổ sẵn có trong kho cơ quan này. Nên năm 1917 24 tuổi ông chớp ngay lấy thời cơ nhận làm chủ bút phần quốc văn trong Nam Phong tạp chí. Có phương tiện trong tay ông thỏa sức thi thố tài năng chiêu mộ nhân tài cùng chung chí hướng yêu nước thương dân mong cho dân sớm có cái chữ mở mang đầu óc hòng không thua kém người. Thời gian làm báo này năm 1922 ông đi Pháp dự Đấu Xảo Thuộc Địa ít nhất cũng ba lần gặp và bàn việc nước với Nguyễn Ái Quốc Phan Châu Trinh Phan Văn Trường Nguyễn Văn Vĩnh v.v... Nguyễn Ái Quốc còn chủ động cho làm cơm Bắc mời Phạm Quỳnh đến nhà cùng trò chuyện tối đến lại rủ nhau đi xem thành phố Paris trước ngày hội lớn quốc khánh 14 tháng 7. Năm 1925 được tin Phan Bội Châu sắp bị đưa ra xử ở Hội Đồng Đề Hình Hà Nội ông đã viết bài trên báo tiếng Pháp nhằm người đọc là người Pháp cầm quyền ở chính quốc và ở Đông Dương yêu cầu khoan hồng cho nhà chí sĩ. Sau đó Phan Bội Châu đã được miễn mọi tội chỉ bị quản thúc ở Huế. Thời gian này Phạm Quỳnh tối tối thường đến thăm và giúp đỡ về vật chất cho đến khi Phan Bội Châu qua đời.
     
    Ngày 8/1/1945 Khâm sứ Trung Kỳ Haelewyn đã gửi "phúc trình tối mật" cho toàn quyền Decoux và đại tướng Mordant tố cáo Phạm Quỳnh đe dọa sẽ kêu gọi dân chúng nổi dậy nếu Pháp không trả quyền cho Việt Nam cai quản Bắc và Trung bộ.
     
    Sau Nhật đảo chính Pháp 29/3/1945 Phạm Quỳnh từ quan về ở ẩn tại nhà riêng bắt đầu trở lại với văn học mà ông hằng yêu mến: dịch 51 bài thơ Đỗ Phủ và viết dở dang tập Hoa Đường tùy bút-Kiến văn cảm tưởng I.
     
    Trưa 23/8/1945 có mấy sinh viên trường Thanh Niên Tiền Tuyến Huế đến "mời ông lên Ủy ban Cách mạng làm việc". Ông nhanh nhẹn ra đi. Rồi đêm 6/9/1945 thì ông bị thủ tiêu khoảng 1 giờ khuya tại khu rừng Hắc Thú vắng vẻ gần Hiền Sĩ Thừa Thiên Huế.
     
    Sau này nhà thơ Huy Cận trong phái đoàn chính phủ vào dự lễ Bảo Đại thoái vị và trao lại ấn kiếm có nghe dân Huế xì xào nhiều về chuyện này. Về tới Hà Nội ông đã thuật lại với Bác Hồ thì: "Bác thở dài nắm tay tôi và nói "Đã lỡ mất rồi!""
     

    More...

    Những tấm ảnh cũ

    By DƯƠNG HƯỚNG

    « Trước | KHÁT VỌNG NHỮNG MÙA TRĂNG vanconghung | 15 May 2009 16:36 | THỬ BÌNH THƠ | (104 Reads)           Trong mỗi chúng ta đều có một "thằng bé" ấy bên mình. Nó tre pheo luồng nứa nó nhuôm nhoam đất cát nhưng nó cũng trong veo tinh khiết và cao sang đến kỳ lạ. Nó vừa ngọt ngào mơ mộng nhưng cũng nghiêm khắc dõi nhìn và nhờ "thằng bé" ấy mà chúng ta lớn lên

    --------------------------
                NHỮNG TẤM ẢNH CŨ

                                       HƯƠNG ĐÌNH

          Tôi bây giờ đối diện tôi ngày ấy

          Người đàn ông nhìn đứa trẻ lên mười

          Có sợi rốn dây diều kia nối trời với đất

          Cậu bé đồi hoang lò cò

                          dõi theo người đàn ông bay đến nghìn sao.

          Giờ tôi muôn màu

                        tìm tôi xưa đen trắng

          Người đàn ông áo vàng về thắp lên ngọn nến

          Mà cậu bé đi rồi

                             đi về phía những mùa trăng.

          Giờ tôi nguyên vẹn hình hài

                              nhìn tôi xưa nhoè khuôn mặt

          Cậu bé cắn tay đứng nhìn

                   cánh diều vương trên những tháp tầng cao

          Và đêm ấy trong giấc mơ thị thành tôi

                                          những cột đèn chằng chịt

          Bỗng hoá thành bờ tre nhỏ lao xao.

    -------------------------

    KHÁT VỌNG NHỮNG MÙA TRĂNG

              Con người ta luôn có ý thức tìm về ký ức tìm về tuổi thơ tìm về những ngày đã mất. Cái ý thức "tìm về" ấy nó thường trực trong mỗi người giúp người ta cân bằng trong đời sống giúp người ta hướng thiện neo giữ bản ngã trong cái xô bồ hiện tại. Ở đây nhà thơ trong một lần "tìm về" ấy đã bắt gặp tuổi thơ của mình ký ức của mình và bắt đầu một cuộc so sánh tự vấn.

              Cái sự được mất ở đời nhiều khi cũng chả thể định lượng định tính định danh định hình được. Có cái tưởng như là được đấy lại là mầm tai họa có cái tưởng mất mười mươi lại là điều may. Cuộc đời nhiều khi có những điều không bao giờ lý giải được như thế.   "Tôi bây giờ đối diện tôi ngày ấy/ Người đàn ông nhìn đứa trẻ lên mười/ Có sợi rốn dây diều kia nối trời với đất/ Cậu bé đồi hoang lò cò dõi theo người đàn ông bay đến nghìn sao". Thì cứ ngỡ như lớn lên trưởng thành là đương nhiên là nghĩa phận an nhiên tự tại té ra lại phải giằng xé đến thế nuối tiếc đến thế có chút gì như xót xa thân phận. Trong mỗi chúng ta đều có một "thằng bé" ấy bên mình. Nó tre pheo luồng nứa nó nhuôm nhoam đất cát nhưng nó cũng trong veo tinh khiết và cao sang đến kỳ lạ. Nó vừa ngọt ngào mơ mộng nhưng cũng nghiêm khắc dõi nhìn và nhờ "thằng bé" ấy mà chúng ta lớn lên tiếp: Giờ tôi nguyên vẹn hình hài nhìn tôi xưa nhoè khuôn mặt thực ra là một cách nói chứ cái hình hài vẹn nguyên bây giờ chắc gì đã "tròn trịa" hơn cái khuôn mặt nhòe nhoẹt xưa.

              Hương Đình là một giọng thơ đang vừa ổn định vừa mới. Anh ổn định trong cái nền vốn liếng của những hình ảnh câu chữ vừa nền nã vừa vang vọng vừa ảo vừa thực và mới trong cách suy nghĩ tiếp cận tư tưởng nghệ thuật. Vấn đề của thơ anh là những vấn đề muôn kiếp của văn chương của con người nhưng cách tiếp cận thì nó chỉ của anh mà thôi. Giờ tôi muôn màu  tìm tôi xưa đen trắng/ Người đàn ông áo vàng về thắp lên ngọn nến/  Mà cậu bé đi rồi đi về phía những mùa trăng. Trăng là một ẩn dụ nghệ thuật quen thuộc nhưng đặt vào ngữ cảnh câu thơ này thì nó mới. Giữa cái người đàn ông thành đạt hôm nay với áo vàng với muôn màu với ánh sáng ngọn nến... với cái cậu bé đen trắng cộc kệch ngày xưa ai hạnh phúc hơn ai chả biết chỉ biết người đàn- ông- số- phận- hôm- nay thì đứng sững ở đấy đầy ngạc nhiên tiếc nuối trong khi cậu bé kia như một thiên thần đã đi về phía những mùa trăng. Không phải phía vầng trăng nó cụ thể lắm những giấc mơ không bao giờ cụ thể cái đẹp không bao giờ cụ thể khát vọng không bao giờ cụ thể nó là phía những mùa trăng vừa bao la bát ngát vừa hư ảo mênh mang mở ra một chân trời mới cho những tưởng tượng và khát vọng của con người...

              Thì ra cuối cùng thơ chính là cách tốt nhất giãi bày khát vọng dẫu khát vọng ấy có khi chỉ là "bờ tre nhỏ lao xao"...

    More...