LÀM THÂN ĐÀN BÀ CON GÁI

By DƯƠNG HƯỚNG

                       Truyện ngắn Dương Hướng 
                    Làm thân đàn bà con gái     

   
Thực tình
tôi cũng chẳng biết tên thời con gái của thím Xeng. Xeng là tên chú tôi. Bà tôi bảo chú Xeng lấy vợ phải làm đám cưới chạy tang ông tôi đột quỵ vì một cơn suy tim. Ngày thím Xeng về nhà chồng chỉ kịp cắp cái nón mê hớt hải chạy bộ ba cây số từ nhà mẹ đẻ về làm dâu chịu tang bố chồng. Thím đã chịu cưới chạy tang lại vắng mặt cả chú rể. Ngày ấy chú Xeng là bộ đội đóng quân mãi mạn ngược khi chú nhận được tin dữ về tới nhà thì ông tôi đã nằm dưới mồ. Hai chú thím Xeng dắt nhau ra thắp nén hương lên mộ ông tôi khóc nức nở xin được làm vợ chồng kết tóc xe tơ suốt đời. Người ta bảo làm thân con gái phải cưới chạy tang là khổ một đời. Điều này quả đúng với thím Xeng. Chú thím Xeng sống đời vợ chồng vẻn vẹn có năm ngày thì chú Xeng phải vào Nam chiến đấu và mãi mãi không bao giờ về nữa. Ở nhà thím Xeng sinh được thằng con trai thím đặt tên là thằng Xèng. Thàng Xèng kém tôi hai tuổi. Năm tôi lên mười chứng kiến cảnh thím Xeng rũ rượi ngất xỉu trong buổi lễ truy điệu chú Xeng. Chú Xeng đã hy sinh anh dũng trong một trận chiến đấu ác liệt trên chiến trường miền Trung nơi sau này tôi và Xèng tình nguyện vào Nam chiến đấu trả thù cho chú Xeng. Mười tuổi tôi đã cảm nhận được âm vang bài điếu văn vừa bi ai vừa hào hùng trong buổi lễ truy điệu chú Xeng. Dân làng Đoài thương xót thím Xeng còn trẻ đẹp đã phải chịu sống goá bụa. Thằng Xèng tự hào với lũ trẻ làng Đoài có người bố là liệt sỹ. Tôi cũng thơm lây là anh họ thằng Xèng. Suốt thời niên thiếu tôi và Xèng sống trong kiêu hãnh về niềm vinh quang của chú Xeng. Không biết thím Xeng có hiểu nỗi niềm kiêu hãnh của tôi và thằng Xèng dám bất chấp dư luận quan hệ với lão Ngọc mới ở Tân Thế Giới về. Dân làng kháo nhau lão Ngọc già rồi vẫn chưa vợ. Có lẽ ở bên Tân Thế Giới khó lấy vợ nên lão Ngọc mới xin về nước. Có người lại bảo lão Ngọc là Việt kiều có lòng yêu nước nghe theo tiếng gọi của Đảng tình nguyện trở về xây dựng quê hương đất nước giàu mạnh. Chú Xeng hy sinh mà thím Xeng vẫn đẹp như gái mười tám đôi mươi. Dáng thanh tú da trắng mịn màng và đặc biệt đôi mắt thím Xeng đen thăm thẳm. Thím mê mẩn yêu chú Xeng và chịu làm đám cưới chạy tang cũng bởi chú Xeng luôn là thần tượng của đám con gái trong làng: Đẹp trai hào hoa quân tử. Và bây giờ thím Xeng bỗng dưng lại đi mê lão Ngọc thì cũng lấy làm lạ. 
    
   
Lão Ngọc mãi từ Tân Thế Giới về là sự kiện to lớn chưa từng có ở làng Đoài xưa nay. Lão khuệnh khoạng giống lý trưởng xưa. Lúc nào lão cũng mặc bộ đồ trắng muốt đội mũ cát két đi giầy ba ta trắng vung vẩy chiếc ba toong vàng óng kiêu hãnh đi trên đường làng. Đám trẻ con lũ lượt chạy theo ngưỡng mộ chiếc ba toong của lão một đầu được bọc kim loại sáng loáng. Lũ trẻ chúng tôi ngơ ngác nhìn lão Ngọc như thể lão từ hành tinh khác tới. Lão Ngọc Tân Thế Giới tự tin bước vào nhà thím Xeng hào phóng chia kẹo cho lũ trẻ. Tôi và thằng Xèng được lão Ngọc cho quà hậu hĩnh nhất. Thím Xeng cười mãn nguyện. Tôi và thằng Xèng gét lão Ngọc nhưng không đủ can đảm từ chối những chiếc kẹo thơm ngon bọc giấy bóng kính xanh đỏ tím vàng của lão hấp dẫn lạ kỳ. Chia kẹo cho lũ trẻ xong lão Ngọc vung chiếc ba toong xua lũ trẻ chúng tôi đi chơi. Lão bảo đứa nào ngoan mai lão lại cho kẹo. Lũ trẻ sung sướng hò reo chạy túa ra đường. Lũ chim sẻ từ trên ngọn cau giật mình bay vút lên bầu trời làng Đoài xanh ngắt. Tôi và thằng Xèng ngẩn ngơ nhìn bóng thím Xeng và lão Ngọc Tân Thế Giới khuất sau ngưỡng cửa. Ăn hết kẹo lão Ngọc cho mà tôi và thằng Xèng vẫn ấm ức trong lòng. Hai đứa túng tấng ra sân kho hợp tác chơi. Mọi người đang trục lúa nhìn thằng Xèng chằm chặp. Mụ Nhồi chuyên ngồi lê mách lẻo dẩu môi lên mỉa mai: 
 
        
- Mẹ Xeng mày mê tít thò lò cái lão Tân Thế Giới lắm tiền nhiều của nên bữa nay bỏ việc hợp tác ở nhà hú hý với nhau. 
      
   
Thằng Xèng kéo tôi chạy về nhà. Tôi và Xèng rón rén vòng ra bụi chuối sau nhà nhòm qua khe cửa sổ nhìn trộm thím Xeng và lão Ngọc. Tôi và thằng Xèng thở phào khi thấy thím Xeng kiêu hãnh ngồi trước lão Ngọc. Giọng thím lạnh lùng: 
         
      
- Ở bên ấy sung sướng tại sao ông lại về nước? 
     
      
- Đi lâu ngày nhớ quê hương nên tôi về mong tìm được người tri kỷ trăm năm. Nếu Xeng đồng ý lấy tôi chúng ta sẽ làm đám cưới? 
     
      
- Những năm tháng ở bên ấy ông làm công việc gì? Thím Xeng vẫn lạnh lùng tra hỏi lão Ngọc tỏ ra chân thành:
      
     
 - Tôi làm đủ mọi việc sửa chữa đồng hồ chụp ảnh. 
   
     
- Ông đã quan hệ với những ai? Những tổ chức nào? 
      
     
 - Em tra khảo như thể tôi là gián điệp! 
      
     
- Tôi là vợ liệt sỹ lấy ông tôi sẽ mất hết quyền lợi chính trị 
      
     
 -  Cái chính là em có yêu tôi không? 
         
    
 - Lấy ông người ta sẽ bảo tôi tham giàu.  
      
      
- Nghĩa là em muốn tôi phải nghèo?...
  Tạm yên tâm về lập trường quan điểm vững vàng của thím Xeng tôi và thằng Xèng không đủ kiên nhẫn nghe hết câu chuyện xa vời của người lớn. Đến tối tôi và Xèng đang tập trận giả bên đống rơm thì tình cờ phát hiện có bóng người đàn ông lẻn vào trong nhà. Thím Xeng ngó nghiêng xung quanh thấy yên tĩnh thì khép kín hai cánh cửa. Tôi và Xèng ngờ lão Ngọc Tân Thế Giới lại mò vào nhà với thím Xeng. Thằng Xèng lại kéo tôi ra khóm chuối sau nhà thám thính lão Ngọc. Điều làm tôi và Xèng bất ngờ nhận ra người đàn ông lẻn vào nhà không phải lão Ngọc Tân Thế Giới. Dưới ngọn đèn dầu lập loè người đàn ông ngồi xoay lưng về phía chúng tôi nên không nhìn rõ mặt. Thím Xeng khóc nức nở. Người đàn ông gay gắt:  
       - Tôi giữ là giữ cho cô. Cô không được sa ngã trước lão Ngọc. Tổ chức giao nhiệm vụ cho cô chỉ theo dõi xác định xem hắn là đối tượng nào chứ không phải để cô tìm hiểu và yêu hắn.     
  
- Thực tình tôi không phát hiện ông Ngọc có gì mờ ám. Thím Xeng thanh minh. Ở bên ấy ông ta thân một mình nên muốn về nước chứ không hề có âm mưu gì. 
    
   
- Cô bị bùa mê thuốc lú của hắn ta rồi. Nếu không thương yêu cô tôi đã đưa chuyện này ra kiểm điểm cô trước chi bộ. Thậm chí còn khai trừ cô ra khỏi Đảng vì quan hệ với phần tử bị nghi vấn. 
   
     
- Nhưng em sợ quan hệ của chúng ta cứ mãi thế này trước sau sẽ bị phát hiện. 
       
     
 - Trước kia sao cô không sợ? Từ ngày cái thằng phản động Tân Thế Giới nó về nên cô mới thay lòng đổi dạ với tôi. Từ nay tôi cấm cửa không cho cô tiếp thằng Ngọc tân thế giới. 
      
    
Người đàn ông nói và thổi phụt ngọn đèn cả gian nhà tối bưng trước mắt tôi và Xèng. Tiếng người đàn ông dịu lại:
          - Thôi nín đi! Đừng khóc nữa anh yêu em thực lòng mà...        
   
Thằng Xèng kéo tay tôi chạy ra sân kho hợp tác tiếp tục chơi trò đánh trận giả. Điều bí mật về cuộc đời thím Xeng đêm ấy nay chỉ còn mỗi mình tôi biết. Giây phút thím Xeng vụng trộm với người đàn ông bí mật ấy cứ ám ảnh suốt cuộc đời tôi. Một năm sau cái đêm ấy thím Xeng đã sinh được một bé gái thím đặt tên nó là Mơ. Có lẽ suốt cuộc đời thím Xeng luôn mơ ước một mái ấm gia đình hạnh phúc. Tôi đoán cái Mơ chính là con của người đàn ông đêm ấy. Mơ lớn lên lấm láp cô đơn không có bố. Mơ được tôi và Xèng che chở suốt quãng đời thơ ấu. Đồng đất làng Đoài là nơi đầy ắp kỷ niệm giữa tôi và Mơ. Mơ theo tôi đi bắt cua mò hến để thím Xeng nấu canh mồng tơi. Chiều đến Mơ vẫn theo tôi và Xèng ra sông mê mải lặn ngụp tới tối mịt mới về. Mơ bơi lặn còn giỏi hơn cả lũ con trai làng Đoài. Đêm đến trong giấc ngủ chập chờn của tôi đã xuất hiện bóng hình con gái với làn da mịn màng nụ cười tươi rói và ánh mắt trong veo của Mơ. Mơ đã phát hiện ra ánh mắt khát khao của tôi nhìn Mơ. Sức cuốn hút diệu kỳ của cặp vú non mới nhú lên trong lớp áo ướt in rõ làn da trắng huyền ảo của Mơ đã khiến tôi luôn rạo rực. Mơ cười long lanh đôi má lúm đồng tiền. Mơ thách tôi có dám vượt ra ngoài sông cái bơi thi? Tôi háo hức chạy theo mơ vượt qua bờ đê ra sông Cái. Dòng sông Cái mênh mông rộng gấp mười lần sông Đình. Gió lăn tăn gợn sóng. Tôi vờ bơi chậm lại cho Mơ vượt lên. Tôi nhìn Mơ bơi chấp chới trước mặt như con gái Thuỷ Thần. Gần sang bờ bên kia tôi rướn người bơi vượt lên trước Mơ. Nụ cười của Mơ sáng loá mặt sông. Tôi nghe Mơ thốt lên: “Đợi em với! Em sắp chết đây này!”. Tiếng Mơ vang vọng xao động cả khoảng trời chiều. Nắng lấp loá theo những con sóng lăn tăn. Tôi quay lại Mơ bỗng biến mất tăm khỏi mặt nước. Tôi hoảng hồn sợ Mơ bị chuột rút. Những câu chuyện ba ba thuồng luồng và Diêm Vương hay bắt con gái đẹp bà kể tôi nghe bao lần chợt loé lên trong tôi. Tôi quên mình lao tới lặn ngụp nhào lộn trong dòng nước mê mải tìm cứu Mơ thoát khỏi hiểm nguy. Tôi mở mắt nhìn trong dòng nước mênh mông một mầu hồng hồng huyền ảo như trong cung vua Thuỷ Tề. Chợt có một luồng điện mạnh chạy qua khi tay tôi chạm vào làn da mát lạnh của Mơ. Tôi túm tóc lôi Mơ lên khỏi mặt nước kéo Mơ vào bờ. Như có một sức mạnh thiên thần tôi bế thốc Mơ đặt lên vệ cỏ bên sông. Đồng đất nhuộm hồng phù sa ngập tràn nắng và gió. Mơ mở bừng đôi mắt cười lũng đôi mà lúm đồng tiền. Mơ đã cố tình trêu tôi. Tấm thân con gái mỡ màng trắng loá. Hai cánh tay mềm mại của Mơ quấn quýt quàng lên cổ tôi. Bàn tay tôi run rẩy chạm vào trái cấm phập phồng. Đất trời chao đảo tôi bay bổng phiêu du. Lần đầu tiên tôi cảm nhận sức trai rần rật khi nụ hôn của Mơ chạm vào môi tôi. Tôi rạo rực trong cơn hưng phấn tột cùng cơ thể tôi ứa ra thứ tinh khí trơn nhẫy của thằng con trai mới lớn. Toàn thân tôi tan biến trong vòng tay Mơ. Tiếng Mơ khẽ mà nghe âm vang đồng đất quê nhà: 
   
   
- U em bảo hai anh em mình lấy nhau được.  
  
    
Đúng vậy tôi biết rõ Mơ là con của người đàn ông bí mật của thím Xeng đêm nào. Người đàn ông bí mật ấy không dính dáng đến họ hàng nhà tôi. Phút giây rạo rực tuổi mới lớn ám ảnh suốt quãng đời lính chiến của tôi. Ngày tôi và Xèng đi bộ đội vào Nam chiến đấu phút cuối chia tay Mơ thì thào vào tai tôi: 
  
   
- Em sẽ chờ ngày được làm vợ anh. 
 
   
 Sau giải phóng tôi từ chiến trường về được biết Xèng đã hy sinh thím Xeng phải bỏ nhà chồng về làm vợ lão Ngọc Tân Thế Giới. Gian nhà của vợ chồng thím Xeng nằm trên mảnh đất gia tộc nhà tôi bỏ hoang lạnh bao năm mốc meo không người ở. Thím Xeng không còn được thờ phượng hương khói chú Xeng và thằng Xèng bởi thím đã rẽ bước sang ngang làm vợ lão Tân Thế Giới. Tôi ngậm ngùi đến nhà lão Ngọc thăm thím Xeng. Mái tóc thím đã ngả mầu sương. Lão Ngọc Tân Thế Giới tung tẩy là vậy nay nom lòng khòng già sụ. Lão thực sự phải nhờ cậy vào chiếc ba toong mới bước đi được. Chiếc ba toong cũng đã bạc mầu theo thời gian và một đầu bịt kim loại chống mòn cũng đen sỉn run rẩy trong tay lão Ngọc. Lão Ngọc được dịp kể với tôi nỗi ấm ức lâu nay của lão. Câu chuyện về lão Ngọc Tân thế giới mãi mãi dân làng Đoài không quên: Lão Ngọc theo bố mẹ sang Tân thế giới từ ngày còn bé tý. Khi bố mẹ mất lão thân một mình háo hức nghe theo tiếng gọi của Đảng Nhà Nước tình nguyện trở về xây dựng quê hương. Ở bên Tân Thế Giới lão sống độc thân không chịu lấy vợ ngày đầu về làng Đoài lão được dân làng ngưỡng mộ bởi sự hào hoa sang trọng của lão. Chẳng ai biết lão mang về được bao nhiêu tiền của nhưng qua cách ăn mặc tiêu pha ăn uống sa sỉ của lão ngày mới về chắc phải cỡ triệu phú. Dăm ba bữa người ta lại thấy lão mua gà về thịt. Dân làng thấy lão chỉ quanh quẩn ở nhà cũng diện ngất trời toàn quần áo mới. Từ ngày lão về chưa ai nhìn thấy lão mặc quần áo vá áo cũ. Mọi người sửng sốt thấy lão ủng hộ cho làng cho xã cả bạc triệu xây trạm xá trường học.
      Nhưng rồi đùng một cái lão lại mụ người đi yêu thím Xeng trong khi gái tân ở làng ế chồng đầy ra lão chả màng. Cón thím Xeng chả biết nghĩ thế nào cũng lại đi yêu lão Ngọc để rồi mất hết mọi quyền lợi chính trị chế độ gia đình liệt sỹ.   
   
Từ ngày đi lại với thím Xeng dân làng lại nhìn lão Ngọc bằng ánh mắt dè chừng. Có tin đồn lão trở về làng là để hoạt động gián điệp. Khiếp thật! Thảo nào lão tung tiền của ra mua chuộc dân làng mua chuộc chính quyền để che mắt hành động tội ác của lão. May mà chính quyền và dân làng có tinh thần đề cao cảnh giác phát hiện sớm nên lão chưa dám gây tội ác  chưa ai bị giết chưa dụ dỗ mua chuộc được ai. Lão Ngọc hết bị công an xã đến chính quyền huyện gọi lên lục vấn. Nhất là ông Huấn phó chủ tịch huyên luôn có “chân tay” theo dõi từng bước đi của lão. Lão ngơ ngác khi nghe ông phó chủ tịch huyện nghiêm giọng vặn hỏi:  
    - Ông có biết chúng tôi gọi ông lên đây về việc gì không? 
    - Lại chuyện tôi yêu cô Xeng chứ gì. Lão Ngọc vô tư cười hở cả hai chiếc răng vàng choé.  
  
- Ông đã ăn nằm với cô Xeng mấy lần? 
   - Chưa lần nào!  
  
- Tối qua ông tha thẩn ra bờ sông làm gì? 
 
  
- Tôi đi dạo mát! Trăng đồng quê thật tuyệt vời. 
    - Ông rõ khéo chống chế. Cả nước đang phải gồng mình lên đánh Mỹ ông lại thảnh thơi ngắm trăng. Ông không qua mắt chúng tôi được đâu. Ông hãy trả lời nghiêm túc lời tôi hỏi đây. Chúng tôi biết chắc chắn ông về nước là để hoạt động gián điệp. 
    - Tôi già lão còn gián điệp tình báo với ai! Tôi đã nói rồi   nghe theo tiếng gọi của Đảng Nhà Nước tôi về xây dựng quê hương.    
 
- Tối qua ông đã truyền tin tức gì cho địch? 
 
   
- Đã bảo là tôi về xây dựng quê hương thật mà. 
 
   
- Có người đã phát hiện tối qua ngoài bờ sông ông mang theo máy bộ đàm truyền tin. 
  
   
- Không phải bộ đàm truyền tin. Rõ khổ! Đó là cái đài ra đi ô để tôi nghe tin tức thời sự. 
  
   
- Ông lại chống chế rồi. Chúng tôi biết rõ mấy lần ông mặc áo trắng quần trắng vẩn vơ ra cống Linh làm mục tiêu cho địch ném bom. 
  
   
- Đúng là mấy lần tôi có mặc quần áo trắng ra cống Linh thăm thú cảnh đẹp quê nhà không hề có mục đích gian trá gì. Về nước tôi chỉ mang đồ trắng. Tạng tôi chỉ mặc đồ trắng là hợp. 
 
   
- Từ mai ông phải đem nhuộm hết quần áo trắng. Để rồi xem ông còn dở trò gì nữa. Ông đừng tưởng những đồng tiền bất chính của ông mang về là mua chuộc dụ dỗ được chúng tôi.  
   
 
Ông Huấn phó chủ tịch huyên tức giận quy kết cho lão Ngọc Tân Thế Giới bao nhiêu tội. Lão Ngọc buồn rầu ra về tiếc ngẩn tiếc ngơ phải đem nhuộm những bộ áo quần trắng tinh thành mầu nâu thẫm để đề phòng lão làm mục tiêu cho địch ném bom. Lão Ngọc thực sự thấy mình bị oan ức mà không có cách nào thanh minh. Cũng may lão còn có thím Xeng hiểu và thông cảm giải thích cho lão rằng thì là hoàn cảnh thời chiến mọi người dân phải có tinh thần đề cao cảnh giác cao độ trước mọi âm mưu thâm độc của địch...
     Câu chuyện lão Ngọc kể giờ đã đi vào dĩ vãng. Thím Xeng nhìn tôi tủi hờn. Thím khóc âm thầm trong lòng:  
   
- Cháu được về mà thằng Xèng và chú Xeng cháu mãi mãi chẳng bao giờ về nữa rồi. 
  
  
- Em Mơ thế nào rồi thím? 
     - Cháu về muộn nó đi lấy chồng mất rồi. Thím Xeng ôm chầm lấy tôi khóc tu lên. Ông trời không thương thím đã để bố nó dụ ra thành phố mất rồi. Thành phố phù hoa đã khiến nó quên đồng đất lam lũ làng Đoài mình. Đã lâu lắm nó không về thăm thím.    
    
Tôi bồi hồi ra thành phố tìm Mơ. Lạc lõng giữa chốn thị thành sôi động theo địa chỉ thím Xeng cho tôi tìm ra nhà Mơ. Nhận ra bóng Mơ thấp thoáng trong khuôn viên ngôi biệt thự sang trọng tôi run rẩy nép mình đứng lặng bên cánh cổng sơn mầu xanh rêu không dám bấm chuông. Mơ dắt chú chó Tây cao lông ngông tới bên vòi nước cạnh bồn hoa trước cửa chuẩn bị tắm cho nó. Mơ đưa tay túm ngược mớ tóc bằng chiếc khăn xanh xắn cao tay áo sửa soạm xà phòng bàn chải. Con chó Tây rửng mỡ xù bộ lông vàng óng rùng mình một cái bọt nước xà phòng bắn tung toé cả vào mặt Mơ. Mơ ân cần chăm sóc cho chó còn mẹ mình thì bỏ mặc cho lão Ngọc già lua ở Làng. Nghĩ thân phận thím Xeng lòng tôi se lại. Mơ lúc này không còn là Mơ thuở mò cua bắt hến trên đồng đất làng Đoài nữa rồi. Lời Mơ hứa hẹn lúc chia tay chờ ngày được làm vợ tôi thật chua chát. Mơ đã đi lấy chồng. Mơ đã thực sự là người thành phố. Tôi bùi ngùi rời khỏi cánh cổng nhà Mơ. Một chiếc xe con lướt êm ru đỗ xịch trước cổng nơi tôi vừa đứng. Bóng Mơ chấp chới chạy ra mở cổng. Người đàn ông bệ vệ cắp cặp từ trong xe bước ra tôi không rõ ông ta là chồng Mơ hay là người đàn ông bí mật của thím Xeng năm nào? 
    
  
Tôi ngẩn ngơ ra cửa hàng bách hoá mua một chiếc khăn len cho thím Xeng về nói là quà của Mơ gửi để an lòng thím Xeng. Thím Xeng cảm động nói: 
  
   
- Cháu với con Mơ không thành vợ chồng là do duyên phận. Cháu hãy lấy vợ sẽ quên đi mọi chuyện cũ với con Mơ. Ánh mắt thím Xeng chợt sáng lên. Bên xóm Chùa có con Quýt nom cũng được đấy. Cháu ưng nó thím làm mối cho. 
    
   
Tôi nghe lời thím Xeng cưới cô Quýt xóm Chùa làm vợ. Quýt năm nay mới tròn hai mươi tuổi học hành lỡ dở ở nhà làm ruộng. Gái quê mà Quýt trang điểm loè loẹt như văn công lông mày tỉa cong vút môi tô đỏ chon chót. Đêm tân hôn Quýt đỏng đảnh như Thị Mầu biến buồng cưới thành sân khấu. Quýt hừng hực tràn trề sức sống tuổi hai mươi. Trong cơn hưng phấn bởi vòng tay Quýt tôi lại hình dung ra nụ hôn đầu tiên của Mơ bên bờ sông Cái năm nào. Nụ hôn của Mơ ám ảnh suốt quãng đời quân ngũ của tôi. Tôi rùng mình một dòng tinh khí ứa ra làm cơ thể tôi bỗng như tan rữa hẫng hụt không còn chút xíu sức lực đàn ông. Quýt ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì xảy ra với tôi. Nàng Thị Mầu trổ hết tài năng nghệ thuật diễn xuất trên cái giường hạnh phúc để gây hưng phấn. 
 
    
- Bữa nay anh mệt quá đấy thôi. Tối mai em sang cái Bưởi mượn cuốn băng mát chúng mình cùng xem là ôkê liền.
        Quýt nói tưng tửng. Tôi gai người vùng khỏi nàng Thị Mầu chạy ra ngoài trời đêm. Bầu trời đầy sao. Mơ giờ này đang ở bên chồng cách xa tôi vời vợi. Đêm tân hôn mà lòng tôi cô đơn. Tôi chẳng rõ mình đi tìm kiếm điều gì. Lang thang trên cánh đồng tôi mơ tưởng tới bầu trời cao xanh vời vợi. Tôi leo qua bờ đê nhìn dòng Sông Cái mênh mang. Những ngôi sao líu díu chìm sâu dưới dòng nước. Bóng Mơ đang chới với như đang bị ba ba thuồng luồng bắt. Tôi lao xuồng dòng sông cuống cuồng lặn ngụp tìm Mơ trong điên loạn...   
      
Tôi phải nằm viện một tháng. Bác sĩ bảo tôi bị suy nhược thần kinh. Mấy cha thợ cày lại bảo: con vợ mày khoẻ quá nó hút hết tinh lực. 
    
   
Tôi sống vật vờ cho đến ngày nghe tin thím Xeng mất. Tôi chạy như bay tới nhà thím Xeng. Lão Ngọc Tân Thế Giới đã quá già yếu không còn lo được gì cho đám tang thím Xeng. Lão Ngọc cũng chỉ được cái mẽ bề ngoài hào hoa. Có lẽ từ ngày lấy thím Xeng về làm vợ lão Ngọc cũng chẳng còn hơi sức làm thằng đàn ông. Bao năm lấy thím Xeng mà hai người không có được mụn con. Mọi thủ tục tang lễ xóm láng lo. Họ hàng nhà tôi dửng dưng với thím Xeng bởi thím đã không ở vậy thờ chồng thờ con là chú Xeng và thằng Xèng. Tôi cuống cuồng thím Xeng mất Mơ lại không biết mà về nhìn mặt mẹ. Tôi hớt hải ra thành phố tìm Mơ. Người mẹ đẻ ra mình mà sao Mơ có thể thờ ơ đến vậy. Lần này thì tôi không còn ngại ngần khi đứng trước cánh cổng ngôi biệt thự sang trọng nhà chồng Mơ. Tôi nhấn vào cái nút hồng hồng trên trụ cổng tiếng chuông bính boong bính boong ngân vang. Con chó Tây có bộ lông vàng óng xông ra chồm lên gầm gừ bên trong cánh cổng. Mơ chạy ra sững sờ nhìn tôi. Tôi nói lạc cả giọng: 
  
    
- Mơ ơi về đi thím Xeng chết rồi! 
    Mơ ngất xỉu bên cánh cổng. Con chó ngỡ tôi đã giết chết Mơ nó lồng lộn gầm lên âm thanh rờn rợn. Tôi gào lên kêu cứu. Người đàn ông bệ vệ từ trong nhà lững thững bước ra sầm mặt giận dữ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tiếng tôi thoảng trong không gian tĩnh lăng:  
    
- Tôi ở làng Đoài ra báo tin thím Xeng đã chết. 
 
    
 - Anh lầm nhà rồi ở đây không có thím xeng chú xu nào hết. 
   
 
Người đàn ông lạnh lùng nói. Mơ như bừng tỉnh vùng dậy:
      - Thưa ông chủ anh ấy không lầm đâu anh ấy ở quê ra báo tin mẹ con đã mất. Con lạy ông chủ mẹ con đã chết rồi con xin ông chủ về nhà ít ngày rồi con lại ra.        Người đàn ông hiểu ra mọi chuyện lững thững quay vào.      - Anh đợi em chút xíu em vào lấy tiền công của ông chủ rồi  ra ngay.     Tôi nhìn theo bóng Mơ cuống cuồng mất hút trong ngôi biệt thự sang trọng. Tôi kinh hoàng nhận ra lỗi lầm to lớn của mình. Đây không phải nhà chồng Mơ. Trong ngôi biệt thự sang trọng này Mơ chỉ là con ở. Tôi chống chếnh đưa Mơ về làng Đoài. Mơ không hề biết tôi cưới vợ. Mơ thanh minh hoàn cảnh khốn khó của mình nên không về thăm mẹ được. Trước khi nhận làm người giúp việc ông chủ bắt Mơ ký hợp đồng không được quan hệ với bất kỳ ai. Ông ấy chỉ nhận những ai không chồng không con. Những người không chồng không con mới toàn tâm toàn ý phục vụ gia đình ông ta. 
    - Em vẫn chưa lấy chồng sao? 
    -  Anh coi em là đứa bạc tình vậy ư. 
    -  Thím Xeng lại bảo em đã đi lấy chồng? 
    -  Em phải nói dối ra thành phố lấy chồng mẹ mới cho em đi chứ. Ở nhà quê nói đi làm người ở họ xem thường lắm. Dù có đi đâu em vẫn tin có ngày anh về. Em đã để địa chỉ của em ở nhà cho mẹ để anh về thì ra thành phố tìm em đấy thôi.    
  
 Tôi xót xa nghĩ mãi về cái đám cưới vội vàng của tôi với nàng Thị Mầu xóm chùa.
  
 
Suốt quang đường về nhà Mơ khóc tấm tức. Mơ thương mẹ một đời vất vả. Tôi bàng hoàng hỏi cha Mơ là ai. Lâu nay tôi vẫn đinh ninh người đàn ông bí mật của thím Xeng chính là cha Mơ. Suốt chặng đường về nhà Mơ nói nhiều về mẹ về người đàn ông đã đẻ ra Mơ. 
     
 
Trước thời lão Ngọc Tân Thế Giới chưa về tôi biết thím Xeng còn là người phụ nữ đẹp người đẹp nết nhất hàng huyện. Người ta tôn vinh thím đi báo cáo điển hình khắp huyện gương người phụ nữ có đức tính hy sinh cao cả và lòng thuỷ chung thờ chồng đảm đang nuôi con giỏi. Bây giờ nghe Mơ kể tôi mới hình dung ra thím Xeng được vinh dự ấy cũng là do cái người đàn ông bí mật của thím giúp đỡ. Ông ta giúp đỡ thím Xeng để lén lút đi lại với thím. Đã một lần tôi và thằng Xèng đứng ngoài khóm chuối sau vườn thám thính nhưng chỉ nhìn thấy phía sau lưng ông ta. Hoá ra ông ta lại chính là ông Huấn phó chủ tịch huyện đầy quyền uy đã có vợ có con rồi nên phải lén lút với  thím Xeng. Ông ta ghen với lão Ngọc Tân Thế Giới nên tìm mọi cách ngăn cản hành hạ lão Ngọc và thím Xeng. 
  
   
-  Ngày anh và anh Xèng vào Nam chiến đấu nên không biết chuyện gì đã xảy ra giữa mẹ em và ông ấy. (Mơ nói mà vẫn không chịu gọi người đẻ ra mình là bố) Giọng Mơ phẫn uất. Đúng vào thời kỳ ông ta chạy đua cái chức chủ tịch huyện thì bị phe đối kháng tổ chức bắt quả tang ông ta ăn nằm với mẹ em. Mẹ em trở thành nạn nhân ê chề nhục nhã trước mọi mưu toan chức quyền của lũ man rợ. Anh không thể tưởng tượng nổi lũ người xông vào nhà em bắt trói cả mẹ em và ông ta đang còn trần trụi trên giường. Chúng phải giữ chứng cứ hiện trường nên không cho hai người mặc quần áo. Chúng sung sướng vừa lập biên bản vừa nhìn hau háu thân thể loã lồ của mẹ em. Cuối cùng ông ta bị mất chức mẹ em bị khai trừ Đảng. Ông ta mất chức cũng quay ra oán hận mẹ em. Vợ ông ta còn lu loa nguyền rủa mẹ em là người đàn bà ma quái sát chồng sát con. Ai dính vào mẹ em đều bị tai hoạ. Rõ khốn nạn! Nói thế hoá ra tất cả những người đàn bà có chồng con hy sinh trên chiến trường đều là người sát chồng sát con sao? Em căm thú ông ta. Cho dù ông ta là bố đẻ ra em. Khi mẹ em về ở với ông Ngọc Tân Thế Giới em thương mẹ nhưng không sao chịu cảnh người đời nhìn mẹ em bằng ánh mắt khinh rẻ. Cuối cùng em phải nói dối mẹ ra thành phố với bố đẻ. Em đã biên thư về nói em đá lấy chồng để mẹ yên lòng. Em bảo vì gia đình ông ta không muốn mẹ có mặt trong ngày cưới của em nên mẹ không nên ra dự đám cưới làm gì. Vậy là mẹ đã yên lòng nhắm mắt ngỡ con gái mẹ đã có chồng. Giong Mơ nghẹn ngào. 
     
  
Tôi và mơ về đến đầu làng đã nghe tiếng kèn đám ma tru lên ai oán. Mơ lao vào phủ phục bên quan tài mẹ khóc. Tiếng khóc của Mơ nấc lên đơn độc. Lão Ngọc ngơ ngẩn không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Lão không còn đủ minh mẫn nhận biết cuộc đời nữa rồi. Đứng trước quan tài thím Xeng mọi người cứ tiếc thương cho thím đã không biết giữ gìn tiết hạnh thờ chồng thờ con. Tại thím rẽ bước sang ngang với lão Ngọc Tân Thế Giới nên đám tang thím mới tẻ lạnh thế này. Về với lão Ngọc Tân Thế Giới thím Xeng đã để mất đi quyền lợi vẻ vang của một người vợ người mẹ liệt sĩ.
       Tôi bước theo sau Mơ cùng đoàn người leo lên con đê đưa quan tài thím Xeng ra đồng. Gió lồng lộng. Dòng sông Cái mênh mang gợn sóng. Trong tâm tôi và Mơ thím Xeng vẫn là người vợ người mẹ liệt sỹ. Chú Xeng vẫn là người chồng hào hoa oai hùng nơi chiến trận của thím. Cho dù thím Xeng có thương lão Ngọc Tân Thế Giới thím vẫn là người mẹ yêu quý của thằng Xèng. Thằng Xèng vẫn là người chiến sỹ vẻ vang đã hy sinh anh dũng trên chiến trường Khu Năm dằng dặc khúc ruột Miền Trung Tổ Quốc. Thế mới biết đường đời gian truân. Phận đời mỏng manh. Tiếng kèn réo rắt tiếng trống kêu vang đưa thím Xeng về cõi vĩnh hằng.                  

More...

Truyện ngắn

By DƯƠNG HƯỚNG

ĐẤT KHÁCH
    

Truyện ngắn của DƯƠNG HƯỚNG


     
Trưa hè oi nồng. Gian quán liêu xiêu bên bến Vạn Gia. Tiếng nhạc sến từ nhà hàng karaoke đầu bến nghe não lòng.  Gương mặt Chiều héo hắt khi nhìn người đàn bà bất ngờ xuất hiện trước cửa. Người đàn ông đang ngồi bên Chiều trong quán hàng ngỡ ngàng nhận ra vẻ hốt hoảng của Chiều. Bữa nay cô em đã có đủ cho chị rồi chứ? Giọng người đàn bà lạnh như đá mắt liếc láu người đàn ông ngồi cạnh Chiều. Em xin chị thư cho em vài bữa bán hết hàng em sẽ lo đủ cho chị. Chiều run rẩy van xin. Người đàn bà nhẩy thách lên định xông vào nàng cắn xé cho hả giận nhưng chợt khự lại. Bà ta rít lên the thé: Rõ khốn khổ cho cái thân tôi chưa cả nhà chỉ trông vào gian quán này để sống. Cho cô thuê mấy tháng rồi mà cô khất lần mãi mấy mẹ con tôi ở trong làng ăn gì mà sống! - Mấy tháng nay quán vắng khách hàng ế ẩm quá. Nàng cuống cuồng cầu xin. - Thế cái ông khách này là thế nào hả? - Dạ thưa chị ông ấy chỉ là khách quen vào quán uống nước vài ba lần. - Chủ hàng hả? Bà chủ có gian quán cho thuê nhận ra ông khách là người Trung Quốc liền bất ngờ đổi giọng mỉm cười. Mắt người đàn ông sáng lên thấy người đàn bà quan tâm tới mình.  Người đàn ông nói: 
                - Tôi sang đây thu mua hải sản à. Tôi có cả con tầu vào tới tận Thượng Mai Hạ Mai Cẩm phả Việt Nam lớ. 
Người đàn bà dướn mắt nhìn người đàn ông Tầu. Bà ta không ngờ người khách lại nói giỏi cả tiếng Việt. Trạc tuổi bốn mươi dáng cao to  nước da ông ngăm ngăm đôi mắt sâu cặp mày rậm đầy sung mãn.
- Sang Việt Nam làm ăn được không? Người đàn bà thăm dò. - Được chớ người đàn ông Tầu cười hào phóng bảo Chiều lấy bia mời người đàn bà uống. 
               - Đã được mấy con rồi? Tên gì? Người đàn bà thân mật. Người khách lặng đi trong giây lát rồi như bừng tỉnh nói với người đàn bà mà ánh mắt lại nhìn xoáy vào Chiều: Tôi tên là Bằng mới chỉ có một đứa con gái năm tuổi. Một con gái. Ông ta giơ một ngón tay láy lại hai từ con gái và giải thích nước Trung Quốc mỗi gia đình chỉ được đẻ một đứa con. Ông Bằng hả hê nói về gia đình ông có đầy đủ mọi thứ nhà cao cửa rộng chỉ thiếu mỗi đứa con trai nối dõi tông đường. Chiều xúc động bởi vẻ chân tình của người đàn ông Tầu. Đã tiếp mấy lần trong quán nhưng chưa bao giờ Chiều có dịp ngồi nói chuyện riêng với ông ta như bữa nay. Mỗi lần vào quán ông ta lặng lẽ ngồi nhâm nhi cà phê và nhìn Chiều bằng ánh mắt đầy thiện cảm. Lúc này ông ta đã rõ hoàn cảnh Chiều đang bị bà chủ đòi nợ tiền thuê quán. Máu hảo hán nổi lên ông ta bật bia uống liên tiếp mắt mê mải nhìn Chiều thương hại. Ông nói với Chiều bằng tiếng Pạc Và và lịch sự xin phép được trả cho nàng món nợ. Chiều ngỡ ngàng nhìn ông ta như một vị cứu tinh từ trên trời xuống. Chiều vừa hứa đại với bà chủ ít ngày nữa sẽ thanh toán tiền thuê quán nhưng thực tình không biết đến bao giờ nàng mới có đủ tiền để trả nợ. 
Từ ngày đất nước mở cửa Chiều biết nói tiếng Pạc Và nên nàng đã đi theo các chủ hàng Việt Nam sang Trung quốc bán than. Nhưng khốn cho Chiều bởi chính cái nhan sắc rực rỡ của nàng lại luôn bị hết thảy những tay chủ hàng giở thói dâm ô đòi chiếm đoạt nàng. Bằng bản tính kiêu hãnh không chịu nhục nàng quyết tâm thuê điểm mở quán kinh doanh tại bến Vạn Gia này hy vọng sẽ có ngày mở mày mở mặt. Nhưng ai ngờ chiếc quán Chiều thuê mỗi ngày qua đi sổ nợ lại dày thêm. Tiền lãi không đủ chi phí cho ăn uống hàng ngày. Nàng đâu ngờ các quán bán hàng giải khát mọc lên dầy đặc trên bến lâu nay tồn tại được chủ quán vẫn phải biết kết hợp cả việc kinh doanh KARAOKE và lén lút buôn bán cả ái tình. Trót đâm lao phải theo nàng đã ký hợp đồng thuê quán dài hạn hàng đã cất về nàng không thể bỏ cuộc. Nàng đã phải vờ vịt thả mình cho vài gã trai lơ quấy quả tại quán để câu khách. Cứ cái đà này trước sau nàng cũng sẽ phải bán mình mới có tiền trả nợ. Nhiều lúc Chiều thấy ghê sợ cả chính mình. Lúc này gương mặt bà chủ và người đàn ông Tầu sáng rõ trước mắt nàng. Nàng biết đây là cơ hội duy nhất để giải thoát tình cảnh khốn khó. Nàng đành nhận những đồng tiền thương hại của người đàn ông hảo hán giang tay cứu nàng...Đêm đến quán “Chiều Chiều” đóng cửa sớm. Khác hẳn mọi đêm Chiều dọn dẹp mọi thứ xong nàng vẫn ngồi mãi nhìn tấm màn gió khẽ xao động bởi chiếc quạt đang quay vo vo trong giường nàng. Nàng hiểu người đàn ông Tầu có tên là Bằng đang từng phút đợi chờ nàng bên kia tấm màn. Nàng hiểu trước sau gì nàng vẫn phải tự nguyện hiến dâng tấm thân này cho ông ta. Nàng đã trở thành con điếm sao? Nàng đâu muốn thế. Mọi chuyện cứ xô đẩy nàng tránh không được. Nhưng dù sao chịu cặp với ông ta vẫn còn hơn là phải đi làm điếm. Chiều vẫn không quên giây phút nàng đã bấu chặt vào thành lan can trên cầu Ka Long chống đỡ sức lôi kéo của đứa em gái bắt nàng phải quay về nhà: Chị không được đi thà em có phải nghỉ học. Không nàng đầy tự tin tuyên bố với em gái: Em về đi chị phải đi làm ăn chứ. Tình cảnh nhà mình khó khăn chị không thể ở nhà nhìn các em thất học nhìn cha mẹ lọm cọm mãi trên đồng đất chua mặn cả đời vẫn không đủ ăn. Em yên tâm chị không làm điều gì xấu. Nàng muốn an ủi cô em gái đang còn non nõn trước cuộc đời. Một cơn gió thoảng qua lòng nàng dịu lại giây phút ấy nàng đứng nhìn dòng Ka Long êm đềm trôi trong đêm. Chiều vẫn luôn ghi nhớ lời hứa với cô em gái quyết tâm đi lập nghiệp cứu cảnh khốn khó của gia đình nàng. Và lúc này bên kia tấm rèm tiếng người đàn ông Tầu thở dài cắt ngang dòng ký ức của nàng. Nàng không thể ngồi một mình hết đêm nay? Nàng đã nhận những đồng tiền của người ta. Nàng run rẩy khẽ vén tấm màn bước vào thân hình người đàn ông mờ ảo trước mắt nàng. Một bàn tay khẽ kéo Chiều vào giường. Trái với sự tưởng tượng của nàng người đàn ông không vồ vập xâu xé nàng. Ông ta run rẩy nhẹ ôm nàng nâng niu nàng như chú rể trong đêm tân hôn động phòng hoa chúc. Em đừng hiểu lầm tôi. Tôi không phải là kẻ đi tìm gái giải khuây. Tôi cũng biết em không phải hạng gái làm tiền rẻ rúm. Tôi cần ở em cái khác lớ cái lớn hơn cả cuộc đời tôi lớ... Người đàn ông thủ thỉ bên Chiều đưa nàng hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Chính Chiều cũng không ý thức được tại sao người đàn ông lại khiến nàng xúc động. Từ lời nói đến cách biểu lộ tình cảm với Chiều ông ta tỏ ra ngưỡng mộ mê đắm. Ông ta thực sự choáng ngợp trước thân hình gợi cảm và làn da mịn màng sống động ở nàng. Chiều bị khuất phục trước người đàn ông Tầu hào phóng cao thượng và từng trải. Ông ta không mảy may ép nàng làm điều nàng không muốn. Ông cho tiền nàng trả nợ không phải để được ngủ với nàng đêm nay. Ông khuyên nàng hãy bỏ cái công việc bán quán này. Ở đây trước sau nàng cũng sẽ đi vào con đường nhơ nhớp. Ông ta nói đúng. Nàng cũng đang đi vào con đường nhơ nhớp rồi đấy thôi. Bỏ công việc này em biết làm gì để trả nợ tiền hàng tiền bồi thường hợp đồng thuê quán? - Anh sẽ trả toàn bộ cho em số nợ và cung cấp cho gia đình em chút ít để cha mẹ và em gái đỡ vất vả. - Anh thực sự muốn cứu giúp đời em? Nàng băn khoăn hỏi.  - Em không tin sao? Ngay ngày mai em thanh toán mọi nợ nần và đi khỏi nơi này. Anh sẽ cho tiền để em về nhà giúp bố mẹ và em gái. - Anh không sợ em về rồi không muốn đi với anh nữa sao? - Không anh tin em. Dù em không muốn đi theo anh nữa cũng được. Sáng ra người đàn ông hào phóng đưa tiền cho Chiều thanh toán mọi nợ nần rồi để cho Chiều về quê thăm bố mẹ và em gái. Ông ta hẹn ngày đón Chiều Tại cầu Ka Long. Chiều cầm tiền với tâm trạng u mê về thăm nhà. Theo đúng hẹn Chiều rưng rưng tạm biệt bố mẹ tạm biệt em gái để đến đúng nơi người ta đã hẹn nàng. Nàng đã nhận lời theo người đàn ông sang bên kia biên giới với một điều kiện vợ ông ta phải sang Việt Nam đón nàng về. Đi đẻ thuê hay đi làm lẽ cũng phải được sự đồng ý của vợ người ta. Nàng thấp thỏm khoác chiếc túi nhỏ chỉ đựng độc bộ quần áo bước lên dốc cầu Ka Long. Đây là bước ngoặt lớn lao nhất trong đời nàng. Lòng nàng chợt rưng rưng. Dòng Ka Long lóng lánh gợn sóng dưới nắng sớm. Xa xa phía bên kia biên giới từng toà nhà cao tầng vời vợi. Một vài cánh chim bay lướt qua khoảng trời biên giới. Chiều không ý thức được mình. Nàng đang âm thầm đơn độc chuẩn bị về nhà chồng mà không người thân không bạn bè đưa tiễn. Tới giữa cầu nàng dừng lại chính nơi nàng đã đứng bên đứa em gái lần trước. Nàng chới với vịn lên thành cầu. Hàng lan can đã trải qua bao năm tháng qua biết bao bàn tay con người bấu víu nhẵn bóng lên. Nàng chờ người ta tới đón nàng về làm lẽ. Bổn phận của nàng phải đẻ cho người ta một đứa con trai. Một đứa con trai. Nàng luôn ý thức dù có phải làm lẽ người ta phải đẻ thuê cho người ta vẫn còn hơn là phải đi làm điếm. Nàng thầm hứa sẽ làm được gì đó cho cha mẹ và đứa em gái còn non nớt của nàng ở quê nhà. Trước thiên hạ nàng có bị khinh bỉ nhưng cha mẹ nàng không phải khổ cực em gái nàng không phải thất học. Nàng giật mình bừng tỉnh khi có bàn tay nắm chặt tay nàng. Người đàn bà đứng sững trước nàng cười thân thiện. Chị ta nói tiếng Pạc Và với Chiều.  - Chị là Hoài đây. Từ giờ phút này chúng ta cứ xưng chị em cho tình cảm. Anh Bằng đã nói nhiều với chị về em chị không nghĩ em lại trẻ đẹp thế này. Gặp được em chị mừng và tin em là người tốt. Giọng người đàn bà xúc động rành rẽ từng lời.
Chiều tin cậy nhìn kỹ gương mặt chị Hoài. Chị cười mà vẫn không dấu được ánh mắt lo âu buồn khổ. Trước mặt vợ Bằng tỏ ra khôn khéo bình thản bước tới bảo nàng từ giờ phút này hai chị em bảo ban nhau mà sống. Nàng bùi ngùi đi bên người đàn bà xa lạ - xa lạ tới mức rờn rợn. Từ giây phút này phúc phận đời nàng gửi cả vào người ta. 
Con đò chòng chành cập bến nàng xúc động bước lên mảnh đất xứ người. Cả hai vợ chồng Bằng cố tỏ ra thân thiện động viên chăm sóc để nàng vui. Chị Hoài ân cần dắt nàng vào một nhà hàng gọi là ăn mừng bữa cơm đầu tiên đón nàng về. Hai chị em nhà ngươi từ bây giờ phải đoàn kết thì ta mới yên lòng lo toan mọi công việc. Bằng kẻ cả biểu lộ tình cảm gắp thức ăn vào bát cho cả nàng và chị Hoài. - Về bên này em sẽ quen dần với mọi tập tục ăn uống có gì trở ngại cứ nói với chị. Chị Hoài lấy chiếc khăn lạnh vỗ bốp một cái đưa cho Chiều.Khi cả ba người lên chuyến xe khách về thành phố Bằng cười vui nhận ngồi ghế giữa hai nàng hai bên. Chiếc xe lướt êm ru trên trục đường thẳng tắp. Bằng tự hào kể chuyện cho cả nàng và chị Hoài nghe: Hai người có biết làm cái nghề buôn bán hải sản của ta cũng có cái thú vui riêng. Ta hiểu rõ được đặc tính của muôn loài chim thu nhụ đé ngừ nước lợ ngừ đại dương chúng chung sống và sinh sản ra sao. Bằng cười hơ hớ hoá ra háo sắc nhất lại là loài mực và chung tình nhất là loài sam. Thật đấy người đi câu mực quan trọng nhất phải kiếm được con mực mồi thật đẹp. Khi ta thả con mực mồi xuống biển con mực mồi ve vãn làm duyên cuốn hút bạn tình đến nỗi ta lôi chúng khỏi mặt nước chúng vẫn đắm say không hề biết đó là cái bẫy tình. Bằng say sưa thủ thỉ mắt thi thoảng lại liếc sang hai bên. Bất ngờ Bằng lùa bàn tay nắm chặt tay Chiều. Bằng cao giọng trong tất cả các loài vật ta ngưỡng mộ loài sam hơn cả. Loài sam chúng sống với nhau có tình nhất. Chúng luôn sống có đôi không bao gìơ chịu rời nhau. Ít khi ta gặp loài sam đi một. Sam đi một là loài sam độc con người không dám ăn thịt chúng. Tiếng Bằng nhỏ dần hành khách trên xe ngủ gà ngủ gật. Chị Hoài cũng nhắm mắt Chiều không rõ chị ta ngủ hay thức. Bằng ngất ngư lúc gục vào vai chị Hoài lúc ngả vào lòng Chiều. Chiều nhắm mắt nhưng nàng không ngủ được. Bằng bất ngờ cắn nhẹ vào cổ Chiều biểu lộ tình cảm riêng kín với nàng. Chiều biết ông ta phải kìm nén sự đam mê nàng. Xe về tới thành phố trời đã tối. Thành phố sáng rực đèn mầu. Bằng bảo sáng mai phải ngồi xe khách tuyến huyện hơn ba trăm cây nữa mới về tới nhà. Chị Hoài say xe người mệt lử ăn tối xong Chiều phải dìu chị Hoài theo Bằng vào khách sạn cao ngất tầng trời. Bằng chỉ thuê một phòng và một giường cho cả ba người. Vừa bước vào phòng Bằng thản nhiên cởi quần dài nằm lăn ra giường khoái chí cười hơ hớ...Ta chẳng phải tiếc tiền thuê hai phòng mà ta thích ở thế này cho tình cảm. Giống như loài sam ấy loài vật mà chúng còn biết thương yêu nhau chung tình như vậy huống chi con người. Bằng giơ hai cánh tay còn săn chắc lên gân cho bắp thịt nổi cuộn lên như võ sĩ. Ta muốn được nằm giữa hai chị em các người hớ hớ...hai chị em bây giờ là một - là một trên mọi phương diện cả vật chất lẫn tinh thần. Bằng nói và cong người bật dậy. Ta đi tắm trước hai chị em tắm sau. Bằng cởi phăng áo quần tồng ngồng lao vào phòng tắm xả nước xoe xoé. Chiều đỏ mặt nhìn chị Hoài. Em cứ thoải mái chị Hoài cười gượng rồi em sẽ quen dần thôi mà kệ anh ấy. Anh ấy mà vui mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Chị Hoài nằm ra giường mơ màng giờ này con Hà ở nhà chắc là mong ta về lắm đây. Trước khi đi chị bảo nó ở nhà ngoan bố mẹ đi đón dì về đẻ em bé cho con. Con bé đã năm tuổi rồi nếu được đẻ chị đã đẻ em bé cho nó từ lâu rồi. Chị Hoài thân thiện kéo Chiều nằm xuống giường trò chuyện. Tiếng Bằng trong nhà tắm vọng ra: Chị Hoài còn mệt thì để em Chiều tắm trước kỳ lưng cho ta nào. Em vào với anh ấy đi chị Hoài giục. Chiều miễn cưỡng vào phòng tắm. Hương dầu tắm thơm nức. Bằng trần trụi lao vào lột hết áo quần Chiều. Bằng bế bổng Chiều đặt nàng lọt thỏm trong bồn tắm. Chiều không sao cưỡng lại sự hưng phấn điên rồ của Bằng. Bằng rỉ tai Chiều anh không bắt em phải kỳ lưng mà chúng mình vui thú với nhau sướng hơn. Chiều ái ngại cho chị Hoài nằm phòng ngoài. Bằng vần vò mơn trớn Chiều trong bồn tắm khiến Chiều sững sờ chạnh lòng bởi hành động gấp gáp của Bằng. Chiều vùng dậy đẩy Bằng ra khỏi phòng tắm. Anh tắm xong rồi đi ra để chị Hoài vào tắm. Chiều gắt lên. Bằng bước ra khỏi phòng tắm Chiều nằm lặng ngâm mình trong bồn nước. Phòng ngoài Chiều nghe loáng thoáng tiếng chị Hoài và Bằng cãi nhau. Chiều khẽ hé cánh cửa phòng tắm thấy Bằng đang phũ phàng cởi áo quần của chị Hoài. Đã thoả thuận rồi cô còn ghen với người ta sao? – Tôi không ghen nhưng anh phải biết tôn trọng cô ấy. Tôi đã nói rồi hai người bây giờ đã là một. Bằng nói và lôi chị Hoài ào vào phòng tắm. Hai người đã là một thì tắm chung cả với nhau đã sao hớ hớ... Bằng mở hết cỡ vòi sen xả nước vào chị Hoài. Chị Hoài sợ Chiều chạnh lòng liền ôm lấy Chiều thân thiện. Em để chị kỳ lưng cho em nào. Em quả là người phụ nữ tuyệt vời nhất mà chị biết. Anh Bằng có phúc mới gặp được em. Chị Hoài lấy lọ dầu tắm xịt vào ngực Chiều hai bàn tay chị Hoài xoa lên khắp thân thể trơn nhẫy mịn màng mát rượi của Chiều. Đôi vú Chiều cương nây nẩy. Chị Hoài xuýt xoa: Vú này nuôi con tốt lắm đó. Chị Hoài lùa hai bàn tay vỗ bôm bốp vào hai mông tròn lẳn của Chiều khen đẹp: Các cụ xưa đã nói “To mông rộng háng đáng đồng tiền”. Chị cầu mong lần này em đẻ con trai. Có thế chứ Bằng tơn tớn nói đã bảo hai người là một thì cấm không được ghen tuông ích kỷ. Qua một ngày đi đường mệt nhọc Bằng nằm giữa Chị Hoài và Chiều tếu táo năm ba câu rồi tất cả ngủ vùi. Đêm đến Chiều giật mình thấy có bàn tay Bằng lần cởi nút áo nàng. Chiều không dám động cựa sợ chị Hoài tỉnh giấc. Bằng trườn lên Chiều êm như con rắn. Chiều âm thầm để cho Bằng rên xiết trên thân thể nàng. Chiều đâu ngờ Bằng cố tình công khai chuyện ân ái với nàng ngay cạnh chị Hoài. Em đừng căng thẳng quá Bằng nói chị Hoài ngủ say rồi. Chị Hoài cũng thích chúng ta thế này. Hai chị em đã là một. Với lại thế này càng gây hứng thú cho chúng ta. Anh càng hứng thú thì em mới sinh con trai. Chị Hoài cựa mình trong đêm vắng Chiều nghe rõ tiếng thở dài của chị Hoài lẫn tiếng rên như mèo hoang của Bằng. Chiều cảm nhận rõ thân thể nàng đang phơi bày trần trụi trong đêm đầu tiên trên đất khách xứ người. Sáng ra chị Hoài tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra. Gương mặt Bằng bơ phờ vì mất ngủ. Suốt chặng đường xe chạy về nhà Bằng ngủ vùi trong lòng Chiều. Mỏi quá Chiều lại đẩy Bằng vào lòng chị Hoài. Chị Hoài ân cần bảo Chiều về nhà em phải điều độ để giữ sức cho anh ấy. Chiều đỏ mặt không dám nhìn thẳng vào chị Hoài. Chiều thầm cảm ơn tấm lòng chân thực của chị Hoài. Chiều là phận gái về với anh chị cũng mong sao anh chị hạnh phúc. Xuống xe Chiều thấp thỏm bước theo sau chị Hoài và Bằng leo lên chiếc xe kéo tay của một người đàn ông râu tóc bù xù cóc cáy lóc cóc kéo chiếc xe đi vào con phố nhỏ dài hun hút. Hai bên đường nhà dân ở dày sít. Chiếc xe kéo lúc rẽ trái lúc ngoặt phải khiến Chiều không còn nhận biết phương hướng. Em chưa quen có đi đâu phải có người dẫn đường. Chị Hoài căn dặn. Tới nhà Bằng nhảy xuống mở cổng bảo người kéo xe đi thẳng vào trong khoảng sân hẹp vừa đủ cho chiếc xe quay đầu ra cổng. Cô bé gái từ trong nhà lao ra reo í ới mừng bố mẹ về. Bố mẹ dẫn dì về đẻ em bé cho con hí hí... Hai ông bà già lụ khụ mắt kèm nhèm bước ra cửa nhìn Chiều chằm chặp. Cụ bà run rẩy nắm bàn tay Chiều rờ nắn vuốt ve như người xem tướng: Phúc cho nhà ta rồi ông ơi! Trông nó mát da mát thịt thế này chắc là đẻ con trai. Chả bù cho con mẹ Hoài da thô như da cóc đẻ con gái là phải. Chú chó đen giương mắt thô lố gầm gừ nhìn Chiều. Người phu xe kéo chiếc xe ra khỏi Bằng đóng sập cánh cổng lách cách chốt chặt chiếc then bằng gỗ. Ngôi nhà ba tầng sơn xanh lừng lững trong khuôn viên kín cổng cao tường. Chiều ớn lạnh cảm giác mình bị cách ly với thế giới bên ngoài...                                           

                               Vì chị vì cả gia tộc họ Vương này em cố mà uống thuốc cho đều đặn. Đợt này nữa chắc là đậu. Lời chị Hoài tha thiết. Chiều cầm bát thuốc đặc sánh còn nóng rẫy từ tay chị Hoài. Mùi thuốc nước xộc lên thơm nức mà khi uống Chiều thấy buồn nôn. Chiều đã uống quá nhiều loại thuốc nước đậu thai này mà không hiệu quả. Đã hai năm về nhà này Chiều vẫn chưa một lần mang thai. Hai ông bà già và chị Hoài nhìn Chiều từng ngày. Họ mong từng ngày Chiều sẽ sinh cho dòng tộc họ Vương thằng con trai nối dõi. Từ ngày có Chiều Bằng thoả nguyện. Bằng an ủi Chiều đối với anh bây giờ em là tất cả. Em sinh cho anh thằng con trai càng tốt nếu không anh cũng vẫn coi em là tất cả cuộc đời anh. Chiều ái ngại vì Bằng tỏ ra quá đam mê nàng trước chị Hoài. Cùng là phận đàn bà Chiều biết chị Hoài tủi thân. Chị Hoài tủi thân nhất trong lúc Bằng làm chuyện ấy với Chiều. Bằng đã vô tình bỏ rơi chị trong những cơn cuồng say với Chiều. Bằng muốn chứng minh sự công tâm của mình nên bắt ba người phải ngủ chung một phòng cho dù nhà còn có phòng bỏ không. Bằng luôn miệng bảo hai người là một. Không ai được phép ghen tuông đố kỵ. Đêm qua không hiểu sao Bằng làm chuyện ấy với Chiều quá mức bình thường khiến Chiều mệt lử ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy Chiều nghe tiếng chị Hoài khóc tấm tức. Bằng khẽ vỗ về: Cô phải hiểu đêm đêm tôi ôm ấp em nó có phải quay lưng lại với mình cũng là bổn phận của tôi với cái gia đình này. Tôi phải làm sao cho em nó đẻ được thằng con trai. Cả với cô nữa cô cũng phải có trách nhiệm chăm lo cho em nó uống thuốc đều đặn và bồi bổ sức khoẻ cho tôi thì tôi mới có sức mà thực hiện nhiệm vụ to lớn này. - Nhưng tôi cũng là đàn bà cũng cần tình cảm... đã lâu lắm anh không... Giọng chị Hoài thì thào. - Cho tôi xin lỗi bây giờ tôi đền... Tiếng Bằng vuốt ve lẫn tiếng thổn thức của chị Hoài. Chiếc giương rung lên. Chiều khẽ trở mình quay mặt vào tường. Chiều khóc tấm tức trong lòng... Sáng dậy Chiều xách làn đi chợ con Hà lẵng nhẵng theo sau. Từ ngày Chiều về nhà này con Hà quấn quýt luôn miệng dì Chiều đi đâu cho con đi với. Và lúc này nó lách nhách chạy theo dì Chiều. Nó ngây ngô hỏi Chiều mọi chuyện: Dì Chiều ơi ông bà bảo con gái là con người ta con dâu mới thực mẹ cha mua về. Con cũng là con gái thì con là con ai hả dì? - Lớn lên con đi lấy chồng con về làm dâu nhà nào thì con là con của nhà ấy. Chiều vui vẻ giải thích. Nó lại hỏi: Ông bà cha mẹ con không thích con là con gái nên mua dì về đẻ em trai. Sao mãi dì vẫn không đẻ em trai? Dì cũng chẳng biết nữa - Dì mà không đẻ ông bà con lại mua người khác. Con ứ thích người khác con chỉ thích dì thôi. Chiều và con Hà vừa về tới cổng tiếng mẹ Bằng than vãn cay ca: Sao con bé mãi vẫn không thấy động tĩnh chi hay chị cố tình cho nó uống thuốc rởm. Chị sợ nó đẻ con trai thì thằng Bằng đuổi chị ra khỏi nhà này sao? Mẹ lại không tin cả con? Chị Hoài thanh minh: Con đã phải cất công sang tận bên đó đón cô ấy về. Con còn mong hơn cả mẹ. Chị Hoài bỗng khóc tu lên. Chiều và con Hà bước vào sân chị Hoài nín bặt vội gạt nước mắt cười gượng: Em Chiều về đấy à bà vừa mắng chị không cho em uống thuốc chu đáo. Em để chị làm cơm đi uống thuốc kẻo nguội chị đã gạn ra bát cho em rồi đấy. Chị Hoài tất bật xách làn thức ăn vào bếp. Chiều nhăn nhó cố uống hết bát thuốc trước mặt mẹ Bằng. - Mẹ đừng mắng chị Hoài chị luôn chăm lo cho con chu đáo. Chiều dịu dàng thanh minh cho chị Hoài. Bà già lầm lầm lạnh lùng: Các chị liều liệu cơm gạo tiền của nhà này không phải nước sông nước biển. Có tiếng chị Hoài gọi dưới bếp Chiều chạy xuống. Em không mua thứ chị dặn sao?- Đắt lắm chị ạ em không dám - Đắt cũng mua rõ là ngốc. Chị Hoài ngập ngừng ghé sát vào tai Chiều em có thấy đêm qua Bằng khỏe hơn mọi khi không? Chiều đỏ mặt. Chị đã cho hắn uống thứ đó đấy. Giống bào ngư ngâm rượu đủ ngày đủ tháng đàn ông dùng tráng dương lắm. Mai em nhớ mua đắt cũng mua chị mới ngâm thử có một chai Bằng chỉ uống dăm bữa là hết. Tối nay bắt Bằng uống hai ly cho máu. Chị thấy hai người hăng hái chị cũng...vui. Chị Hoài ngập ngừng tủm tỉm cười. Chị cũng chẳng biết nữa từ ngày có em về chị cứ thấy mình thấp tha thấp thỏm rạo rực thế nào ấy. Em nghe bà nói rồi đấy chị em mình không làm tròn bổn phận thì không yên đâu. Chị Hoài nói trong mắt như có lửa nhìn xoáy vào Chiều. Chị công nhận em cũng có sức mê hoặc đàn ông. Từ ngày em về Bằng đã quên hẳn chị. Chị phát ghen với em. Số phận đen đủi trời không cho chị đứa con trai nên chị chịu thua thiệt. Em có thương chị không? Chị Hoài rơm rớm nước mắt. Chiều xúc động nắm chặt tay chị Hoài. Em không thương anh chị làm sao em về đây! - Thế đã uống thuốc chưa? – Em uống rồi! – Em không biết đó thôi từ ngày có em về nhà này đối xử với chị cũng dễ chịu hơn nhiều. Trước kia hơi một tý là ông bà già réo chị là loại đàn bà không biết đẻ con trai làm tiệt dòng giống nhà này. Đến tối cả nhà cơm nước xong chị Hoài hơn hớn nhấm nháy với Chiều chuẩn bị tinh thần. Chị xốt xắng cho Bằng uống rượu bào ngư tráng dương. Chị đã chuẩn bị giường đệm ga gối xịt nước hoa thơm lừng. Chị làm như thể đêm tân hôn của chị. Chị rỉ tai Chiều tối nay mình đi ngủ sớm nhé em vào trước chị dọn dẹp bảo con Hà học bài rồi chị vào ngay. Từ ngày Chiều về theo thói quen Bằng lên phòng ngủ là lăn vào ôm ấp Chiều: Xin phép chị Hoài cho chúng em yêu nhau. Bằng tý tởn nói vui cốt để thông báo cho chị Hoài hãy ngủ đi hoặc ý tứ nằm im để mặc cho Bằng với Chiều hú hí với nhau. Thường là Bằng chuyện tếu qua quýt với cả chị Hoài và Chiều rồi khò một giấc chập tối để lấy sức qua nửa đêm tỉnh dậy Bằng mới lại quyết liệt thực hiện nhiệm vụ lớn lao của mình. Tối nay chị Hoài chủ động háo hức chăm lo xắp đặt chuyện này Chiều ái ngại thấy thương thương chị Hoài. Chiều lên giường nằm im cố nhắm mắt vờ ngủ. Chiều nghe rõ bước chân Bằng bước vào. Tiếng chị Hoài nhỏ nhẹ: Tối nay chúng mình đi ngủ sớm nhé. Chiều lặng lẽ cười trong bóng tối. Mình nằm sát vào với em nó Chị Hoài nói. Bằng được thể lăn vào ôm riết lấy Chiều. Đã bảo là ngủ sớm hai ba nào cấm động đậy cấm nói chuyện. Chị Hoài ra lệnh mà nghe cứ rạo rực. Bằng buông Chiều ra nằm im thít. Căn phòng lặng phắc trong bóng tối. Chưa bao giờ Chiều lại thấy bóng tối vừa im ắng vừa sống động như lúc này. Thời gian như ngưng đọng Chiều tin chắc chị Hoài vẫn chưa ngủ. Bằng bắt đầu trằn trọc thở ra mùi rượu bào ngư tanh nồng. Bất ngờ Bằng xoay người siết chặt lấy Chiều. Toàn thân Bằng nóng rẫy run bần bật. Ôi Chiều ơi anh không chịu nổi nữa rồi. Bằng rên lên khe khẽ. Chiều véo vào sườn Bằng rõ đau thì thào: Chị chưa ngủ đâu. Bằng vờ như điếc phũ phàng lột thốc áo quần Chiều. Hoàn toàn bản năng của giống đực Bằng rên xiết trên thân thể Chiều. Chiều âm thầm chịu đựng không dám cưỡng lại cơn hưng phấn điên cuồng của Bằng. Chiều có cảm giác vừa sung sướng vừa đớn đau cho thân phận đàn bà của mình. Chiều mơ hồ nghe thoảng có cả tiếng rên của chị Hoài cộng hưởng chiếc giường rung lên chao đảo. Trong đêm tối như đang có bàn tay của thượng đế lùa vào giữa tấm thân nhớp nhúa của Chiều và Bằng giằng kéo. Chiều ngỡ mình tan thành sương khói khi cảm nhận rõ thấy Chị Hoài đang ôm riết sau lưng Bằng. Chiều lấy hết sức lực tuột khỏi thân thể trơn truội đẩy Bằng sang chị Hoài. Vẫn trong cơn điên cuồng Bằng lồng lộn và chị Hoài cũng lồng lộn. Chiều úp mặt vào tường. Chiều thấy tủi hờn khóc âm thầm trong tiếng rên của chị Hoài. Có lẽ đã bao đêm chị Hoài cũng chịu đựng âm thầm khóc như Chiều trong lúc này. Chiều cũng chẳng rõ mình về đây mang lại hạnh phúc hay bất hạnh cho gia đình này. Suốt quãng đời lăn lộn kiếm tiền chưa bao giờ Chiều thấy ê trề nhơ nhớp như lúc này – nhơ nhớp kinh tởm hơn cả con điếm...Sáng ra Chiều dậy sớm hơn mọi hôm gấp vội áo quần cho vào trong chiếc túi. Chiều rón rén vừa bước ra tới cổng đã nghe bước chân bối rối của chị Hoài chạy tới: Chiều ơi chị trăm ngàn lần van lạy em đừng đi. Em hãy thương chị thương cái gia đình này. Em tưởng chị sung sướng lắm sao? Chị cũng nhục nhã khác gì em. Em bỏ đi chị sống sao nổi trong cái gia đình này. Chị vì con Hà còn em vì chị...Chị Hoài ôm lấy Chiều khóc tấm tức. Chị Hoài cầm làn quần áo của Chiều cất vào tủ. Chị tất bật chạy xuống bếp nấu bữa sáng. Chưa bao giờ bữa ăn sáng lại diễn ra nặng nề căng thẳng như lúc này. Mọi người nhìn nhau dè chừng không ai nói lời nào. Ăn xong bất ngờ Bằng đứng dậy nói: Mọi người ở nhà nay tôi phải đi lấy hàng ít ngày. Bằng lặng lẽ bước ra cổng.  **   * Nửa tháng sau Chiều và chị Hoài đang lúi húi dưới bếp nghe tiếng con Hà reo lên: Bố Bằng về! Mẹ Hoài dì Chiều ơi bố Bằng về. Hai người đàn bà bước ra cửa đứng lặng nhìn Bằng dắt về một cô gái còn non nõn. Cô gái ngơ ngác nhìn mọi người. Hai ông bà già run rẩy bước ra sân ngó mặt cô gái. Bà cụ lại đưa bàn tay run rẩy nắm tay cô gái giống y cái lần bà nắm tay Chiều. Chiều kinh hoàng đau đớn cho thân phận mình đau đớn cho thân phận chị Hoài và cả cô gái non nõn dại khờ. Hai người còn đứng ngây ra thế kia không ra đưa em nó vào nhà à?! Tiếng Bằng âm vang. Con chó mực lại gầm gừ nhìn cô gái. Bằng đưa chân đá con chó mực một cái rõ đau. Đồ chó! Cút! Con Mực cụp đuôi chạy. Chiều nhìn lên bầu trời cao vời vợi nghĩ về phương trời xa tít mù tắp nơi có cha mẹ và em gái Chiều.

More...