Ông "Bến không chồng"

TẢN MẠN VỀ DƯƠNG HƯỚNG
VỚI "BẾN KHÔNG CHỒNG"
VÀ "DƯỚI CHÍN TẦNG TRỜI" 


Nguyễn Duy Liễm
 

        
Mở cuốn tiểu thuyết "Bến không chồng" của Dương Hướng ra đọc  được vài trang tôi đã bị cuối hút. Không chỉ tiếng tăm đồn đại về tác phẩm và tài dẫn chuyện lôi cuốn người đọc mà cái tính bỗ bã nói năng tâng tâng chẳng cần ý tứ lại đặc sệt nhà quê trong cách khắc hoạ sinh động của tác giả với chi tiết đầu tiên nhân vật Nguyễn Vạn ngực đầy huân chương tấp tểnh về làng đứng trên con đê lộng gió vén quần “đái cái đã...” Thế mới sướng thế mới là anh nông dân chính hiệu. Tôi hồi hộp đọc hăm hở ngờ ngợ thích thú theo một mạch cho đến trang 48 - 50 thì dừng lại rồi ồ lên: quê mình rồi! Cha nhà văn này đã lấy bối cảnh của miền quê mình để tạo cảm hứng cho tác phẩm.
       Tôi khẳng định cái Cống Linh trong truyện chính là Cống Trà Linh quê tôi. Một trong mười ba hệ thống thuỷ lợi quan trọng của miền Bắc là mục tiêu đánh phá của máy bay Mỹ trong cuộc chiến tranh vừa qua. Và con đê mà tác giả nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong tác phẩm chính là con đê ngăn mặn chạy dọc bờ sông Diêm Hộ. Còn cây cầu Đá Bạc nơi có "Bến không chồng" lại nằm kề bên hai cây quéo cổ thụ khổng lồ của làng Đoài. Đây chính là một khung cảnh độc nhất vô nhị của làng An Lệnh xã Thuỵ Liên huyện Thái Thuỵ của mình.Hai  cây quéo cổ thụ mà chúng tôi chẳng biết được trồng từ đời nảo đời nào. Chúng tôi lớn lên đã thấy tán lá của nó xanh thẫm rậm rì vượt lên trên tầng xanh của luỹ tre quê mình. Đứng xa hàng năm bảy cây số đã nhìn thấy hai lùm cây lừng lững như hai cây nấm khổng lồ trồi lên in vào bầu trời.
      Tôi không dám nghĩ ở cái làng An Lện - Làng Đoài ấy lại có một nhà văn “chân đất mắt toét" tự viết ra được những điều gan ruột của làng mình. Mà đồ rằng mấy tay bộ đội từng là lính phòng không tại trận địa pháo cao xạ 37 ly phía Bắc Trà Linh rành rẽ vùng đất này nên mới đưa được cả một miền quê vào tiểu thuyết! Khi hỏi ra thì lại không phải  Dương Hướng là cán bộ ngành hải quan vùng cửa khẩu Đông Bắc. Anh viết truyện này tại HVHNT tỉnh Quảng Ninh.
     Rồi tình cờ tôi được ngồi cùng mâm với Dương Hướng trong một bữa tiệc cưới tại Cẩm Phả. Lúc ấy tôi mới biết đích thị anh người làng An lệnh xã Thụy Liên huyện Thái Thuỵ quê tôi.
    Dương Hướng đi công nhân quốc phòng rồi chuyển qua bộ đội anh trực tiếp chiến đấu tại chiến trường miền Nam
từ năm 1971 cho đến ngày giải phóng. Từ bộ đội năm 1976 anh lại chuyển sang ngành Hải quan Quảng Ninh. Hiện nay gia đình anh đang cư trú tại Hạ Long. Vậy mà mọi sự kiện sảy ra suốt quãng thời gian năm mươi năm qua trên vùng đất quê hương không gì qua được đôi mắt tinh tường sắc sảo của anh. Mỗi sự kiện sảy ra đều làm anh phải tư duy trăn trở suy ngẫm cho thấu đáo tới ngọn nguồn để mà lí giải (!)
           Tôi bảo với Dương Hướng: Ông viết truyện mà thật đến nỗi đọc tiểu thuyết tôi nhận ra từng nhân vật ngoài đời được ông chọn làm nguyên mẫu. Đọc "Bến không chồng" của ông làm tôi tò mò phải tìm về cái cầu Đá Bạc. Hỏi đến bến không chồng là ai cũng nhắc đến ông. Hỏi đến ông người làng lại nhắc đến "Bến không chồng". Các bà các cô còn nhắn ra rằng: "Bến không chồng giờ không còn ai tắm truồng nữa vì nước sạch đã dẫn đến từng nhà rồi nhé!"
        Còn ông Biều người mười năm năm làm trưởng ban văn hoá xã thì bảo:"Hai cây quéo cổ thụ đã bị cơn bão số bẩy năm kia quật đổ mất rồi. Khi đạo diễn phim“ Bến không chồng” từ Hà Nội mò về để mục sở thị thì đâu còn cảnh cũ người xưa. Các nhân vật của Dương Hướng thì Lão Vạn đã chết. Còn lão Đột vị “chủ tịch đơm ràng" vẫn sống nhăn. Anh em nhà thợ ảnh Quang Duy nó bảo: Ông Hướng “ác quá" đã bê nguyên cả nó mà đưa vào tiểu thuyết" 1*
      Dương Hướng cười rõ tươi. Nụ cười thoải mái hết cỡ. Đôi mắt tinh anh lấp lánh loé lên những tia sáng tinh nghịch. Anh thanh minh: “Khổ quá đấy là sơ xuất. Vì khi viết tôi thích dùng tên nguyên mẫu nhân vật  để dễ hình dung ra từng lời ăn tiếng nói của họ để khắc hoạ tính cách cho sinh động hơn chân thực hơn. Ai dè khi hoàn thiện bản thảo lại quên béng cả việc đổi tên khác cho nhân vật. Nên mới có sự cố ấy...
Lần này đọc xong: "Dưới chín tần trời" Tiểu thuyết mới của  Dương Hướng tôi lại muốn tìm về cái làng An Lệnh xã Thuỵ Liên để tìm hiểu xem bối cảnh gì và những nhân vật nào của cái làng quê này lại có vinh dự được đưa vào cuốn tuyểu thuyết dày công khắc hoạ và suy ngẫm trong suốt mười lăm năm của anh. Quả thực tiểu thuyết mới “Dưới chín tầng trời” vừa ra mắt bạn đọc được dư luận xôn xao bàn tán đủ đường. Có người dãy nảy lên như phải bỏng có người lại “xì xầm” “vỉa hè” về những vẫn đề nhạy cảm. Nhưng tới nay thực sự chưa thấy một chính kiến cụ thể gì trên công luận theo nguồn chính thống. Có bình cũng còn hời hợt chỉ dám gọi là “điểm sách” gợi ra đôi chút. Cái vấn đề cốt lõi tầm tư tưởng của tác phẩm chưa được ai nói toạc móng heo cho nếp tẻ rõ ràng ?)
        Tiểu thuyết "Dưới chín tầng trời" nội dung của nó đi xuyên suốt cả quãng thời gian năm mươi năm qua. Đất nước Việt Nam
đã trải qua bao biến động. Từng số phận của mỗi con người làng Đoài cũng bị gắn liền với từng sự kiện từng biến cố của lịch sử dân tộc. Chuyện của người làng Đoài là chuyện của cả một thời đại. Nó níu kéo dằng buộc mắc mớ dan díu vào mấy thế hệ con người. 
   Giờ chúng ta đã có đủ kiên nhẫn đủ bản lĩnh và tĩnh tâm nhìn nhận cho thấu đáo về thời đại mà mình đã sống!
Dương Hướng không phán xét. Như nhà phê bình - giáo sư Hoàng Ngọc Hiến đã viết: Dương Hướng chỉ “phác thảo" lại thời đại chúng ta đã sống. Để cho mỗi người tự nhìn nhận mà phán xét lấy chính mình.
      Trong bối cảnh của giai đoạn lịch sử vừa qua thì yếu tố con người đã làm nên cuộc biến thiên. Giữa vòng quay thời cuộc thì dù anh là ai đứng ở phía bên này hay bên kia chiến tuyến. Dù ở hậu phương hay tiền phương đều bị hút tụt vào trong vòng xoay ấy. Xin được điểm qua một số nhân vật trong dưới chín tầng trời của Dương Hướng:
   
           Hãy bắt đầu từ Trần Tăng. Ông ta - kẻ cơ hội - kẻ tha hoá sa đoạ kẻ đầu cơ chính trị. Cả cuộc đời Trần Tăng đầy ham muốn sắc dục đầy tham vọng chức quyền. Trần Tăng dùng quyền lực thao túng và khống chế mọi hoạt động cuộc sống cộng đồng. Ngoi ngóp lên từ một môi trường ấu trĩ của "thiên hạ". Lạ thay cái nấm sau mưa ây không bị gió mưa làm cho rời rã và chưa thế lực nào gạt bỏ nổi. Ông ta cứ đương nhiên tồn tại rồi "Hạ cánh" rất an toàn và danh dự nữa chứ. Rồi chỉ những gì thuộc về hệ tư tưởng mà Trần Tăng để lại hẳn vẫn còn (?)
     Ta lại điểm đến Măng - một con điếm chính trị - sản phẩm cả về thể chất lẫn tinh thần của Trần Tăng. Đó chính là dòng máu là hồn cốt Trần Tăng. Măng từ một đứa con gái nhà quê trắng trong chân chất ngu ngơ ra thành phố. Được quyền lực ngang trời của Trần Tăng nâng đỡ chở che Măng lột xác vút lên thành kẻ đầy ma lực. Khi tiền đã tuôn vào túi mình như nước Măng thả sức đứng sau hậu trường mà thao túng xã hội dễ dàng như riêng của mình. Với dòng máu hừng hực những ham muốn và tham vọng của Trần Tăng chảy trong huyết quản Măng tỏ ra bản lĩnh hơn cả cha đẻ của mình. Trần Tăng chết chẳng ảnh hưởng gì đến Măng Măng sẽ có thế lực mới che chở. Bây giời Măng thừa sức đứng vững bằng ma lực của đồng tiền mà thao túng cả thương trường và chính trường.
       Tưởng Hoàng Kì Trung luôn cứng nhắc như một cỗ máy. Mà nghĩ cũng phải một guồng máy chiến tranh không thể thiếu những con người lạnh lùng đễn nhẫn tâm để thực thi công vụ đến thắng lợi. Hoàng Kì Trung là lớp người bảo thủ cứng nhắc và cũng đầy tham vọng ngấm ngầm theo đuổi đến kỳ cùng ước nguyện. Một khuôn mẫu cho một lý tưởng. Chính những điều ấy đã giúp ông vinh quang hiển hách?! Nhưng rốt cuộc thì gia đình ông là nạn nhân hay nguyên nhân của cái "tai nạn" thời cuộc(?). Đến cuối đời ngoài danh hiệu của một vị tướng về vườn ông chả có gì để lại! (...)
     
Đào Vương là thế hệ ăn theo. Kẻ bị hào quang của lớp cha anh chiếu đến được bão hoà. Vương đã xả thân vào cuộc chiến. Sống hết mình và có chết cũng hết mình. Anh ta ngỡ ngàng nhìn lại mình? Nhìn lại cái thành quả mà mình mang lại đang bị những kẻ sử dụng ngang nhiên phí phạm chuyển hoá lạm dụng. Vậy cái lý do để Đào Vương công thần phẫn uất đâu phải là vô cớ!
      Còn Thu Cúc. Không thể không nhắc đến chị ta. Dù không phải người làng Đoài nhưng những tác động của Thu Cúc không nhỏ đến số phận của những con người làng Đoài !.Thu Cúc đại diện cho ai nhỉ? Phải hiểu rằng vai trò của Thu Cúc và đội quân của chị đã góp phần làm nên chiến thắng lẫy lừng ngày 30/4/1975
đấy! Song lẽ nào một người đã tự nguyện nằm gai nếm mật hy sinh cả tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất của đời mình cho một lý tưởng - một mục đích rất rõ ràng. Nhưng rồi quyền lực về tay Thu Cúc lại gạt bỏ sự công bằng cho một cuộc cào bằng?! Giá chỉ cào bằng rồi lại cùng nhau làm lại thì cũng đành lòng chịu(.) Nhưng chị ta không làm vậy. Điều này trong thực tế đã cho ta thấy không ít những vị anh hùng không “chết” nơi hòn tên mũi đạn mà “chết" trong phòng lạnh  "chét" trên đệm êm chăn ấm đó thôi !(....)
        Mọi cuộc chiến sảy ra đều do con người. Và nằm giữa sự trà sát của nó lại cũng chính là con người. Cuộc chiến lại biến con người thành tàn ác - "Bất độc bất anh hùng". Tự vạch định ra lý tưởng và để  bảo thủ cho lý tưởng mà đến nỗi huynh đệ thương tàn như anh em nhà tướng Trung với Đỗ Hiền. Và giữa những người lính của hai phía- cùng chung dòng giống con lạc cháu rồng. Cùng đương độ tuổi thanh xuân chất chứa đầy khát khao mơ ước. Và chẳng có tội gì... Mà tàn sát nhau một cách lạnh lùng vô cảm vô nhân như Đào Vương xử sự với năm tù binh nguỵ. Cái đau của chiến tranh là thế. Nếu ta không giết my thì my giết ta. Và quan trọng nhất của đạo làm người phải tỉnh ra điều ấy để mà nhìn nhận cho đúng bản chất vấn đề. (.)
        Nhân vật đỗ Hiền. Liệu có nên gọi ông ta là nhân vật phản diện?! Lý tưởng mà Đỗ Hiền theo đuổi bị đổ vỡ. Nhưng với người làng Đoài ông ta vẫn không mất hết chỗ đứng. Đỗ Hiền đã làm lại những gì bị phá bỏ dưới thời Trần Tăng. Ông ta dự định làm tiếp những cái mà Trần Tăng chưa làm được......Tiếng chuông chùa ngân nga vang vọng vào miền thanh thản. Con đường bê tông mới mở dẫn về nơi an nghỉ vĩnh hằng mà Đỗ Hiền bỏ tiền ra xây dựng cho người làng Đoài để trút bỏ mọi ưu tư mà đến với cái tâm cái thiện của miền cực lạc...
Trần Tăng kẻ vinh dự được khai trương đưa tiễn về cánh mả Rốt trên con đường ấy (.) 
       Đọc dưới chín tầng trời của Dương Hướng không làm ta mất hi vọng. Làng Đoài còn có Tuyết - Kẻ đã tự nguyện hiến thân cho Trần Tăng để mưu cầu công danh. Lẽ ra cô phải là cái bóng suốt đời của Trần Tăng. Nhưng không. Cô đã tách được ra khỏi cái bóng to lớn để bước ngoặt sang con đường của mình. Cô thẳng thắn vạch ra cái sai lầm một thủa của chính ông thầy từng là thần tượng của mình. Cô dám chịu trách nhiệm đương đầu với dư luận đương đầu vời cả tình yêu hạnh phúc gia đình dám tự nguyện ly hôn với Hoàng Kỳ Nam
. Tuyết những mong làm sự đổi thay đem đến cho người làng Đoài cái mà họ cần. Mừng thay "Hậu sinh khả uý". Nhân vật này làm ta bất ngờ. Phải chăng cái hay để tạo nên sự thành công cho "Dưới chín tầng trời" chính là ở chỗ này đây.
      Còn nhân vật mà Dương Hướng dày công xây dựng thành biểu tượng - một tấm gương sáng về tinh thần vượt khó để nhắn gửi đến người làng Đoài hôm nay và lớp cháu con ngày mai có lẽ lại là nhà tỉ phú Đào Kinh. Từ một cùng đinh mạt hạng của làng Đoài. Không mảnh đất cắm dùi. Cuộc đời ba đào. Vừa ló mặt ra chính trường hăm hở định tiến thân bằng con đường công danh thì bị Trần Tăng loại bỏ khống chế. Mấy lần trắng tay rồi làm lại Đào Kinh đã vươn lên thành biểu tượng của thời đại. Anh ta đã góp phần không nhỏ để làm cuộc đổi thay cho làng Đoài. Con người ấy cũng đáng trọng đáng nể lắm chứ!
     Nhưng điều mà tác giả Dương Hướng muốn gửi gắm vào nhân vật Đào Kinh còn ở điểm khác nữa. Đó là những nỗi đau sâu kín nỗi nhục dài lâu về những lỗi lầm những mông muội một thời của Đào Kinh. Vì đâu lại nên nông nỗi này? Bắt được quả tang cái thằng nó ngủ với vợ mình cuối cùng lại phải chịu ơn nó. Rõ ngược đời. Cũng bởi tại Trần Tăng mưu mô xảo quyệt quá! Hay Đào Kinh lúc ấy nhu nhược? Hay còn một nguyên nhân khác nữa: một nỗi sợ vô hình của những ông đội cải cách cứ như sấm như sét nó làm cho mọi người khiếp sợ đến kinh hoàng đến mụ mị đi. Đào Kinh cũng không thể thoát khỏi nhửng ám ảnh ấy. Suốt cuộc đời Đào Kinh muốn giũ bỏ nó mà không được. Hình bóng cái thằng nó ngủ với vợ mình thật cao sang lồng lộng nó cứ đeo đẳng bám riết suốt cả cuộc đời Đào Kinh. Thế mới ác. Và cuối cùng tôi muốn nói tới thân phận các nhân vật trong gia đình nhà thương gia Đức Cường – Có lẽ tiểu thuyết Việt
Nam
lâu nay ít đề cập đến vấn đề nhạy cảm này. Đây vẫn lại là một bi kịch- bi kịch của chiến tranh- bi kịch của hoà bình. Cái đau muôn thủa của chiến tranh là người có công trong chiến thắng thường bị thiệt thòi mất mát nhiều hơn cả: Đổ xương máu đổ tiền của mong tới ngày hoà bình...như nhà thương gia Đức Cường: Ông đã đào hầm nuôi giấu cán bộ cách mạng vô tư hiến cho cách mạng những hai nhà máy những mong được cách mạng chiếu cố đến hoàn cảnh gia đình ông có con trai đi lính nguỵ đứa con gái Thương Huyền dây dưa có con với lính Mỹ. (Thực chất con gái ông cô Thương Huyền đã phải chấp nhận ngủ với kẻ thù để hoàn thành nhiệm vụ cách mạng giao phó). Nhưng cuối cùng Thương Huyền vẫn phải chịu “đày đoạ” dưới cái nhìn soi mói áp đặt của một cán bộ cách mạng “ kiên định lập trường” như Thu Cúc. Thu Cúc đã biến Thương Huyền từ một sinh viên hoa khôi tốt nghiệp văn khoa Sài Gòn phải chịu “dưới hai làn đạn của cả hai phía”
     Và cái đau đớn nhất kinh hoàng nhất dữ dằn nhất: nhà thương gia Đức Cường- giàu có bao nhiêu đức độ bao nhiêu kiêu hãnh bao nhiêu cuối cùng đã trắng tay phải tự tử trong chính căn hầm mình nuôi giấu bảo vệ cán bộ để giải thoát cho mình nỗi đau trần thế để ngày ngày khỏi phải chứng kiến cảnh trái ngang của thời cuộc trái ngang của nhân tình thế thái. Tôi cứ ngỡ Dương Hướng chỉ giỏi viết về cái làng Đoài quê hương anh ai ngờ khi anh nhảy phốc một phát viết về bối cảnh trong chiến trường về gia đình Thương gia Đức Cường và nhân vật Thu Cúc thật sắc và nhuần nhuyễn đạt tới tầm cao và độ sâu tư tưởng tác phẩm. Song. Như trên đã nói: Tác giả không phán xét. Dương Hướng chỉ "phác thảo" chân dung thời đại. Rồi Dương Hướng biện luận bào chữa thay cho mọi hiện tượng đã sảy ra trong thời đại của chúng ta là "tai nạn".
Cái "tai  nạn" ấy không đương nhiên mà có !Vậy có ai đứng ra chịu trách nhiệm?Có lẽ không chỉ riêng ai mà tất cả đều là nạn nhân của tai nạn ấy!Sự họp mặt của người làng Đoài để mừng thắng lợi. Mừng vì cái "tai nạn" ấy đã được khắc phục?! và tất cả cũng cào bằng?!
Tiểu thuyết “Dưới chín tầng trời” đúng như những gì báo chí đã nhắc đến đã gợi mở trong các bài giới thiệu sách: Dương Hướng muốn gói gọn hiện thực xã hội gói gọn cả số phận dân tộc trong suốt nửa thế kỷ vào tác phẩm“Dưới chín tầng trời”
     Đến đây thì tôi xin lý giải đôi điều ta muốn đạt đến hoàn thiện cuộc sống phải luôn tiến hoá. Trong quá trình tiến hoá sự đào thải là đương nhiên. Còn trong xã hội loài người thì mỗi cuộc cách mạng đều nhằm đến sự đổi thay để đi đến hoàn thiện. Thời kỳ quá độ là sự lần tìm. Có sai thì phải sửa. Cái nhìn của Hoàng Kỳ Nam cấp tiến hơn Hoàng Kỳ Trung. Cái nhìn Của Tuyết cũng cấp tiến hơn Trần Tăng. Đây cũng là cách nhìn rất thực tế rất nhân bản rất nhân sinh quan của Dương Hướng. Và dường như cũng là điều tất yếu của lịch sử.“Dưới chín tầng trời” làm cho người đọc không ác cảm mãi với nhân vật xấu. Dù khai thác tới tận cùng để lột tả khắc hoạ khía cạnh xấu- tiêu cực nhưng rốt cục Dương Hướng vẫn đưa nhân vật “Ác Quỷ” trở về với phần “người” trong con người xấu xa tội lỗi đó. Điều đó đủ nói lên tính trung thực không nhằm miệt thị bôi đen nhân vật- Những lỗi lầm tội lỗi của họ cũng là do hoàn cảnh do hạn chề của thời đại tạo nên. Đó chính là điểm sáng của “Dưới chín tầng trời”
Dương Hướng thật cặn kẽ. Anh đã phân tích đã lý giải hoá giải mọi hiện tượng mọi sự kiện qua cách nghĩ suy của từng nhân vật rất sắc sảo đến đạt lý thấu tình. Khiến người đọc dễ cảm thông với mọi hoàn cảnh của từng nhân vật trong từng sự kiện. “Dưới chín tầng trời ám ảnh người đọc qua từng chi tiết khắc hoạ một cách chân thực sinh động nhưng lại không hề kích động mà ngược lại nó làm cho lòng ta dịu lại: Muốn gạt bỏ mọi cái ác sống ân tình nhân ái hơn tốt đẹp hơn.
 
 
          Từ làng Đoài Dương Hướng ra đi.  Bước chân anh đã rải dọc theo chiều dài đất nước. Từ một thanh niên nông dân thành chiến sĩ thanh niên sung phong rồi thành anh bộ đội giải phóng và chuyển ngành sang làm người cán bộ hải quan của miền Đông Bắc tổ quốc. Những miền đất nước anh qua. Những sự việc sảy ra quanh mình. Những công việc đã đã từng trải trong đời đều được khắc hoạ lại dưới ngòi bút tài hoa diệu nghệ. Câu chữ chẳng cầu kì nên rất chân thật. Tính triết lý lại sâu sắc khiến người đọc phải luôn suy ngẫm. Tình tiết  ly kì mà quá sống động - Truyện mà thật như chính cuộc đời. còn M.Sôlô khốp thì nói: "Sự thật viết rất khó. Mà khó hơn cả là viết lên chân lý". Bây giơ tôi mới xin nhắc đến Hoàng Kì Nam - Nhân vât chủ đạo đi xuyên suốt chiều dài cuốn tiểu thuyết dài 500 trang chữ nhỏ khổ sách lại to của "Dưới chín tầng trời" Nam là một con người tài hoa. Từ cầm súng chuyển qua cầm bút. Nghề văn nghề báo có thể giúp anh kiếm được nhiều tiền. Nam không vụ lợi. Anh chỉ viết theo lương tâm và trách nhiệm với nghề nghiệp - Thà gác bút chứ không bồi bút. Con người này thân phận cũng đầy trắc trở éo le. Anh sống có thuỷ có trung - Đành lòng làm kẻ "đổ vỏ" cho bạn mình tiến tới. Tôi dám chắc rằng cặp nhân vật Đào Vương và Hoàng Kì Nam
là tính cách là hồn vía   lấp ló một phần cuộc đời thật của chính tác giả. Còn những nhân vật khác của "Dưới chín tầng trời". Vì tò mò tôi sẽ lại tìm về làng Đoài - Cái làng An Lệnh cũ thuộc xã Thuỵ Liên huyện Thái Thuỵ tỉnh Thái Bình của Dương Hướng để nhìn tận mặt những nguyên mẫu. Nhưng lần này rút kinh nghiệm từ "Bến không chồng" chắc Dương Hướng đã tổi tên cho họ.
     (Ghi chú: “1” nhân vật trong tiểu thuyết Bến không chồng của DH).
 
                                                                                
N D
 
 

Nguyenvankien

" Bến không Chồng" - Một cuốn tiểu thuyết Đầy xúc cảm

" Bến không Chồng" Một tác phẩm hay đáng đọc và cũng đẫm nước mắt của thân phận những con người sau chiến tranh và những nỗi đau giằng xé bám lấy người phụ nữ
30/04 & 01/05 Công ty sách Gia Định chính thức ra mắt trang Online trực tuyến: www.giadinhbook.com.vn Vậy bạn đọc yêu sách hãy truy cập và tìm mua cho mình những cuốn sách hay
www.giadinhbook.com.vn Chắp cánh tâm hồn và tri thức việt Nam
Tel: 08-73 03 68 03; fax: 08-73036805
Mobi: 0904214990 - 0987643939
mail: giadinhbook@gmail.com; info@giadinhbook.com.vn
Trân trọng
Nguyễn Kiên

meomeomeo82

Con rể lập giúp lốc bờ
Không phải con trai đâu mờ Huyền ơiiiiiiiiiiiiiiiii!
hi hi hi hi hi hi hiiiiiiiiiiiiiiiiii

Trương Thiếu Huyền

Ông Dương Hướng từ "làng Đoài"

Ông Dương Hướng từ "làng Đoài"
Tòng quân đánh giặc miệt mài Quảng Nam
Hòa bình ông được làm quan (hải quan)
(Làm quan chẳng thấy ông ham)
Ông ham đem chuyện làng mình kể chơi
Từ "bến" sông đến "tầng trời"
"Làng Đoài" giờ đã sang thời tê ô (WTO)
Con trai lập giúp lốc bờ (blog)
Làng ông chuyện kể bây giờ lan xa
Long Tiên chùa ở cạnh nhà
Chuyện làng chuyện nước mà ra nỗi niềm
"Thế thời thời thế" liên miên
Ông mong làng nước chữ YÊN cõi đời!