Dưới chín tầng trời: Chương 32

 

 

                    Chương 32

  Người Tình Trung Hoa Trở Lại

Kinh mê đi trong vòng tay nàng Mai người đàn bà Tầu có thân hình tròn lẳn đôi mắt một mí hàng mi dày cong vút. Sau cuộc loạn ly nàng đã bỏ đi đến nay đã mười ba năm. Sau mười ba năm nàng Mai không gìa mà lại đẹp ra nước da thắm hồng dáng vẻ sang trọng quí phái hơn. Kinh không còn tin nàng lại chính là người đàn bà thuyền chuối năm xưa đã đưa Kinh thoát khỏi cuộc sống tăm tối ở làng Đoài. Kinh xúc động trút hết nỗi lòng với nàng Mai:

- Em có biết em bỏ anh mà đi đời anh đã lang thang khắp nơi tìm em quên ăn quên ngủ. Không có em đời anh chịu bao cay đắng.

- Em đâu muốn thế.

- Nghe nói em đã lấy chồng bên ấy giàu có lắm phải không?

- Đúng thế.

- Em ở bên ấy có hạnh phúc không?

- Em cũng không biết mình có hạnh phúc không. Ông ấy giàu có lại rất tốt với em. Nghĩa là ông ấy cho em tất cả nhưng em lại không sao cho ông ấy được đứa con trai để nối dõi tông tổ nhà ông ấy. Em gặp lại anh thế này là em đã phản bội ông ấy. Cũng như ngày xưa em đến với anh em đã phản bội anh chồng cũ của em trong những ngày anh ấy ngồi tù.

- Em đã gặp lại chồng cũ em chưa?

- Vừa sang đây đã lăn trong vòng tay anh thế này mặt mũi nào gặp lại người ta nữa. Giá như thằng Thuận còn sống... Em bây giờ chẳng mang lại hạnh phúc cho ai nữa rồi kể cả với anh và hai ông chồng của em. Em đã không còn khả năng sinh con. Nghĩ mà thương ông chồng người Tầu của em ở bên kia ông ấy có tất cả mà hoá ra chẳng có gì tiền bạc của nả thì nhiều mà trắng tay về tình. Cả em bây giờ cũng trắng tay về tình. Niềm hi vọng duy nhất của em vào thằng Thuận em lại cho nó tình nguyện đi bộ đội ngày ấy giờ nó chết mất xác rồi.

- Tại anh đến với em nên thằng Thuận mới tình nguyện đi bộ đội. Kinh xót xa.

-  Nó không đi chả lẽ cứ trốn mãi dưới thuyền được sao.

- Bố thằng Thuận ở tù ra giờ thành người ngẩn ngơ rồi em biết không. Bữa anh mới ra tù hy vọng về gặp lại thằng Thuận thấy ông ấy ngồi bó chổi thanh hao trông ông ấy tàn tạ lắm. Anh hỏi cháu Thuận đâu ông ấy bảo nó đang ở trong nhà anh vào trong nhà chẳng có ai... Thôi em đừng khóc nữa. Số kiếp đã thế rồi.

- Anh biết không nàng Mai thủ thỉ mỗi đêm nằm bên ông chồng già giàu có chẳng hiểu sao em toàn nghĩ đến bố con thằng Thuận. Lạ thế có lẽ linh hồn thằng Thuận linh thiêng hiện về oán trách em đã bỏ bố con nó mà đi. Anh biết đấy em đã là dâu xứ này chẳng ai muốn bỏ đất này đi. Cho dù bố thằng Thụân đi tù bao nhiêu năm em vẫn còm cõm làm ăn buôn bán ngược xuôi nuôi con nuôi bố chồng cho đến ngày gặp anh em mới ngả lòng. Khi về bên kia thân em bơ vơ không được ông già ấy cưu mang thì giờ em đã mục xương rồi. Thú thực với anh ông chồng già của em cũng dễ thương và đa tình lắm. Mấy năm đầu chúng em sống rất hạnh phúc nhưng rồi mãi em chẳng sinh cho ông ấy được đứa con ông ấy buồn lắm. Em thì hy vọng vào thằng Thuận Không ngờ thằng Thụân lại chết trận. Đêm đến em cứ thấy nó hiện về trong mơ.

- Bổn phận của người lính phải cầm súng bảo vệ Tổ Quốc. Bất kể cuộc chiến tranh nào cũng có hy sinh mất mát.

- Từ  ngày em đi anh vẫn sống một mình sao?

- Mười ba năm xa em mười năm anh phài ngồi tù. Trở lại đất này với hai bàn tay trắng giờ có được căn phòng này cho riêng mình anh đã phải bỏ bao công sức làm thuê cho mấy mẹ con bà Cháo suốt hai năm liền với đủ mọi công việc. Ban ngày đi chợ cá với bà Cháo đêm về làm bảo vệ nhà hàng cho chị em nhà cái Mây. Mai ơi giờ gặp lại được em anh sẽ không để em đi đâu nữa. Hãy sống với anh em vẫn luôn là người đàn bà anh khao khát. Cả đời anh chỉ khao khát cái tình. Em là người đã cho anh cái tình suốt đời anh không quên được em. Anh đã có những mối hàng làm ăn rất tốt. Anh sẽ bán căn phòng này cho chị em con Mây em về với anh anh sẽ mua mấy gian nhà cấp bốn gần khu chợ Mới chúng ta sẽ làm ăn buôn bán như ngày xưa.

- Không được đâu anh ơi em đã mang quốc tịch Trung Quốc rồi. Nhưng điều đó cũng không quan trọng mong ước duy nhất của em lúc này phải cưới cho ông chồng em cô vợ nhỏ cô vợ nhỏ này phải do em chọn cô ta phải là người có tình có nghĩa phải biết sinh cho ông ấy đứa con trai. Lần này em sang đây cũng chính vì lẽ đó. Anh có thể giúp em?

- Anh sẽ bảo chị em cái Mây chúng giúp em Kinh xúc động ôm nàng Mai vào lòng. Đào Kinh hôn lên mái tóc dài còn thơm mùi dầu gội của nàng. Ông chồng Trung Quốc của em cần có đứa con nối dõi tông đường còn anh chỉ cần có em thôi. Em là người đàn bà tốt nhất thế gian này. Em lo tìm vợ mới cho chồng còn anh thì đang phải bơ vơ một mình.

Nàng Mai vuốt ve tấm lưng trần của Kinh.

- Anh hồi này ăn nói khôn ra nhiều đấy! Chịu khó làm ăn em sẽ giúp. Cứ có nhiều tiền anh sẽ có khối gái trẻ đẹp. Chỉ sợ lúc đó nhìn thấy em lại ngoảnh mặt làm ngơ. Nếu anh giúp em làm tròn bổn phận với ông chồng già của em em sẽ bảo ông ấy đền đáp anh xứng đáng. Ông ấy giàu có muốn cho em tất cả mà em thì chả cho ông ấy được gì. Anh cố giúp em tìm cho ông ấy một người phụ nữ tốt về sống với ông ấy có tình có nghĩa thế là em đã hoàn thành bổn phận của em với ông ấy.

- Cám ơn em! Em cứ nằm nghỉ anh phải đi có việc lát nữa anh về. Kinh xiết chặt đôi bàn tay nàng Mai rồi vùng dậy nhìn đồng hồ đã chín giờ. Kinh lao vào nhà tắm mở vòi sen cho nước phun thẳng vào mặt mát lạnh. Mọi ngày giờ này Kinh đã ở ngoài bến với bà Cháo. Hôm nay được con Mây chiếu cố để Kinh dậy muộn. Từ phòng tắm ra thấy nàng Mai đã ngủ ngon giấc. Kinh đứng lặng nhìn tấm thân trần trắng ngộn của nàng Mai nổi rõ những đường nét gợi cảm làm Kinh xốn xang. Cả đêm qua nàng đã thức trắng với Kinh sau bao ngày xa cách. Kinh mặc quần áo chốt cửa xuống phòng khách.

- Cô Mây dặn cháu mời ông bà sang nhà hàng Biển Đông ăn sáng. Con bé giúp việc nói.

 Kinh điện ra bến cho bà Cháo. Tiếng bà Cháo riết róng: Cậu không ra bọn thằng Tuấn Đen nó đang làm loạn ở bến chúng chặn hết hàng của mình rồi. Kinh xoa dịu:

- Bà chị bữa nay cứ để mặc cho bọn chúng làm vua một ngày sướng! Rồi em sẽ cho chúng biết thế nào là lễ độ! Giờ mời bà chị về nhà hàng con Mẫn ăn sáng với chúng em đã.

Tíêng bà Cháo lại lu loa:

- Tôi biết ngay mà! Con Mai lại hút hết hồn vía cậu rồi.

- Thì đã sao. Kinh cười khùng khục mười mấy năm chúng em mới lại gặp nhau.

- Cứ ở nhà mà hú hí với nhau đi cậu để việc này tôi lo. Bà Cháo cúp máy. Kinh bước vào gian sép lũ gái điếm hoạt động cả đêm nằm ngủ ngả ngốn đùi vế trắng nhễu nhạo. Kinh vào phòng cô chủ Mẫn. Mẫn đang uống cà phê một mình thấy Kinh liền nhấc điện thoại gọi lễ tân mang cà phê cho Kinh.

- Cái thằng tình nhân của mày bữa nay đi đâu mà ngồi uống một mình hả?

- Cháu vừa tống khứ nó đi rồi tiếc quái gì loại chó dái ấy! Chú tính cả đêm nó nằm với mình sáng ra vừa chạy nhoáng ra chợ về cháu đã bắt gặp nó lôi con bé Loan vào bậy bạ ngay trên giường của cháu! Chú thấy nó có khốn nạn? Cháu điên tiết định đuổi tuốt cả hai đứa. Nhưng nghe con Loan khóc lóc van xin chịu phạt một tháng không lương nên cháu tha. Phải công nhận con bé Loan là đứa trẻ và xinh gái nhất đuổi nó cũng tiếc. Với lại hoàn cảnh nó cũng thật đáng thương: Mẹ mất bố nghiện ngập bắt nó phải làm điếm để có tiền cho ông ta hút hít. Rõ khốn nạn thế. Đã mấy lần ông bố mò tới đây bắt con Loan phải đưa tiền mới chịu về.

- Bữa sau thằng bố nó mò tới đây mày bảo chú chú sẽ tẩn cho ông ta một trận cho chừa đi. Kinh nổi giận nói nhưng thôi chuyện đó để sau hôm nay chú bàn với mày chuyện quan trọng hơn. Chú tính kỹ rồi chú muốn mua mấy gian nhà cấp bốn gần chợ Mới cho tiện việc nhập hàng. Chú trả lại căn phòng của chú cho cháu. Chỉ có cháu sử dụng căn phòng này là tiện lợi người khác chẳng ai dám vào đây mà mua lại của chú. Mày trả chú bao nhiêu cũng được.

- Cháu hiểu rồi Mẫn cười chú lại sĩ với cô Mai không dám ở chung với bọn gái điếm chứ gì?

- Không hẳn thế mấy gian cấp bốn ấy sau này sẽ có giá cháu hiểu không? Rồi mày sẽ thấy. Còn chuyện này nữa mày xem có đứa nào tử tế giới thiệu cho cô Mai. Chuyện hệ trọng lắm. Cô Mai muốn hỏi vợ cho ông chồng người Tầu.

- Cô Mai muốn làm thế để rảnh rang về Việt Nam ở hẳn với chú đúng không? Mẫn cong cớn cười hơ hớ. Ôi cao cả và lãng mạn làm sao.

- Mày chỉ suy diễn! Kinh thanh minh ông chồng người Tầu của cô Mai chưa có con trai mà cô Mai thì không còn sinh đẻ được nữa hiểu chưa.

Mẫn cười ngặt nghẽo:

- Chú xem con Loan đấy vừa trẻ lại xinh.

- Được con bé Loan thì tốt rồi chỉ sợ con bé không ưng.

- Cứ cho nó nhiều tiền đứa nào chả ưng.

- Thôi được mày thăm dò nó giúp chú giờ chú đi ăn  sáng đã.

Kinh về phòng nàng Mai vẫn ngon giấc với dáng nằm gợi cảm Kinh cúi xuống hôn nhẹ lên môi nàng. Mai tỉnh giấc dang đôi tay vít cổ Kinh đổ sập xuống thân hình mềm mại của nàng.

- Thôi mà dậy đi ăn sáng anh đói rồi.

- Ăn sáng xong anh đưa em về gặp bố thằng Thuận để em nói với ông ấy vài lời tạ tội và thắp cho thằng Thuận nén hương.

Kinh và Mai bước vào nhà hàng Biển Đông của con Mẫn. Mẫn ríu rít gọi nhân viên bê ra hai bát phở và hai chai bia Hà Nội tiếp Kinh và Mai

- Cô Mai hồi này trẻ đẹp hơn cả ngày xưa Mẫn khen. Sang bên ấy cô có gặp anh Triệu chồng cháu không?

- Cô không găp đất nước bên ấy rộng lớn với lại ngày ấy táo tác mỗi người một quê lại lo làm ăn sinh sống tối tăm mặt mũi chẳng còn biết đến ai. Giờ sang đây thấy các cháu làm ăn khá giả cô mừng.

- Chúng cháu được như ngày nay cũng nhờ công sức của chú Kinh đấy. Chúng cháu đang có dự định mở nhà hàng nữa ở bến xe mới cô về bên này làm ăn với chúng cháu cho vui. Chú Kinh lúc nào cũng mong ngóng cô về.

- Em không thể tưởng tượng bữa con Mẫn nó tiễn thằng Triệu về bên ấy nó phải chịu đau đớn tới mức nào đâu Kinh nói cùng một lúc mất chồng mất luôn đứa con vừa mới sinh. Ngày ấy tưởng nó không trụ nổi. Được thằng chồng bây giờ giỏi giang làm ăn tính toán đâu ra đấy.

- Cô còn nhớ cô út nhà cháu không Mẫn nói tới gìơ nó vẫn chưa chịu lấy chồng. Nó bảo lấy chồng biết đâu thằng chồng nó ở bên kia tìm về thì sao. Chúng cháu nghĩ đã mười mấy năm chắc người ta đã lấy vợ rồi tuổi xuân con gái có thì biết chờ tới bao giờ. Gán ghép cho nó mấy đám nó cặp kè vài bữa bảo chẳng thằng nào được như thằng chồng người Tầu của nó. Cái con bé thế mà chung tình

Mẫn kể đủ mọi chuyện với cô Mai. Kinh phải nhắc Mẫn để cho cô Mai về Thanh Xuân thăm chồng cũ đến tối cô cháu tha hồ tâm sự.

Kinh và Mai cùng đi bộ dọc con phố bờ sông về Thanh Xuân. Dòng sông vẫn lặng lẽ như xưa. Hình bóng con thuyền chuối năm nào còn chấp chới trong tâm tưởng của Kinh và nàng Mai.

- Ngày ấy em bỏ đi Kinh nói mình anh đã không sao giữ nổi con thuyền của chúng mình. Kể cả cái thằng anh tin tưởng giao cho nó con thuyền đưa đi tránh nạn trước lúc anh bị bắt không biết giờ này nó phiêu bạt nơi đâu. Cái thằng cũng đáng thương đùng một cái mất cha mất mẹ bơ vơ một mình. Trước lúc bước xuống tầu ra đi mẹ nó mới dám nói với nó sự thực nó là đứa con mang dòng máu Việt. Nó phải ở lại Việt Nam một mình để đi tìm bố đẻ.

Mải nói chuyện với Mai Kinh đi qua ngõ nhà hai mẹ con người đàn bà có tên là Duyên tình cờ gặp trên chuyến tầu ngày đầu tiên Kinh ra tù. Đứa bé gái vẫn còn nhận ra Kinh nó sung sướng reo lên gọi mẹ. Người đàn bà từ trong nhà bước ra mời Kinh và Mai vào nhà chơi.

- Chị cháu ở quê mang ra nhiều khoai lắm. Bé gái nhanh nhảu khoe. Mẹ đi luộc khoai mời bác ăn khoai.

- Cô bé tốt bụng của bác Kinh nói. Cháu vẫn còn nhớ nợ bác bữa khoai luộc cơ đấy. Mới có vài năm mà trông cháu lớn và xinh ra bao nhiêu. Chú quên cả tên cháu rồi.

- Cháu tên là Thuỳ cháu ứ xinh bằng chị gái cháu. Con bé nói chị gái cháu ở quê ra đây đi làm may quần áo đẹp cho cháu đây này.

Kinh và Mai vào nhà chị Duyên đon đả rót nước mời khách. Căn nhà tuềnh toàng trống trơn. Có tiếng nói run rẩy từ gian trong.

- Con Loan đấy à? Sao mãi tới hôm nay mới vác xác về định bỏ ông chết đói hay sao hả?

Chị Duyên vội chạy vào nói khẽ nhưng giọng đầy uất ức.

- Không phải con Loan về đây là khách của tôi đến chơi.

Giọng người đàn ông lại rên lên.

- Cô mà cũng có bạn đến chơi cơ à. Cô đi tìm ngay con Loan về cho tôi.

Người đàn bà nén lòng cố lấy giọng bình thản.

- Hai bác thông cảm nhà em bây giờ yếu rồi chẳng còn làm được gì bức bách chửi vợ mắng con suốt ngày đến khổ.

- Tôi vừa nghe chồng cô bảo con gái cô đi làm gì chưa về. Kinh hỏi.

- Chẳng giấu gì hai bác ông ấy mắng con Loan nó là đứa con riêng của ông ấy. Chị Duyên nói mẹ nó mất rồi đang ở với ông bà nội trong quê ông ấy bắt nó ra đây đi làm kiếm tiền cho ông ấy rượu chè cờ bạc suốt ngày.

Người đàn ông giọng lè nhè từ sau tấm cót ép gian trong bước ra:

- Mẹ kiếp cô nói xấu gì tôi hả. Thế gian này sao cứ sinh ra rặt loại đàn bà  nói xấu chồng.

Kinh giật mình nhận ra người đàn ông chính là Ba Sẹo chuyên vật vờ ngoài bến cá với đủ trò lừa bịp ai cũng kiềng mặt. Ba Sẹo sững sờ nhận ra Kinh ấp úng chữa ngượng:

- Tưởng ai hoá ra anh Kinh-Kinh kính nể hà hà... Ông cũng quen vợ tôi à? Ông thấy đấy cuộc đời thật khốn nạn lúc khoẻ mạnh thằng này xá chi gian khổ xông pha giờ ốm yếu ngồi đây trông chờ ăn nhờ vợ con nhục như chó. Ôi cái con bé Loan khốn kiếp đã tháng nay nó không thèm vác cái mặt về nhà. Trong ngày hôm nay mà cô không nhắn con Loan mang tiền về cho tôi là tôi đốt cái nhà này... tôi đốt.

Kinh bất ngờ áp sát vào Ba Sẹo nói:

-Tôi không ngờ cậu là chồng cô Duyên đây. Chính cậu mới là thằng chồng khốn kiếp! Nể cô Duyên tôi không tẩn cho cậu một trận như hồi đầu năm ở bến cá cậu còn nhớ không. Từ rầy tôi cấm cậu không được o ép vợ con. Tôi cấm! Kinh quay sang nói với vợ Ba Sẹo tôi nghe vợ chồng cô vừa nói tới con bé Loan có phải nó có chiếc răng khểnh xinh xinh làm ở khách sạn Biển Đông không?

- Đúng là nó đấy tôi bảo nó về quê chịu khó làm ruộng kiếm tấm chồng yên phận nhưng bố nó cứ bắt nó ở đây tìm việc làm. Anh bảo ở đất này thì kiếm được việc gì ngoài cái nghề làm ca ve.

Bé Thùy níu tay Kinh hỏi:

- Ca ve là gì hả bác? Bao giờ cháu lớn bằng chị Loan bác xin cho cháu đi làm ca ve bác nhé.

- Cháu cố học cho giỏi sau này làm cô giáo chứ. Kimh quay sang nói với Ba Sẹo:

- Thằng Kinh này nói nghiêm túc cậu đừng có giở trò côn đồ ra với vợ con nữa. Cậu hãy tu tỉnh làm người tử tế chị Duyên và con Loan nó sẽ cư xử tốt với cậu. Thôi chào chị Duyên chào cô bé Thùy tốt bụng nhá.

Kinh xoa đầu bé Thuỳ nắm tay kéo Mai ra khỏi nhà chị Duyên. Kinh không ngờ người đàn bà tốt bụng như chị Duyên lại làm vợ Ba Sẹo và con bé Loan đang làm điếm ở khách sạn Biển Đông nhà cái Mẫn lại là con gái Ba sẹo.

Về gần tới nhà người chồng cũ của Mai Kinh nói:

- Mai ơi anh đã tìm cho ông chồng người Tầu của em một cô gái tuyệt vời rồi. Phải cứu cô ta và phải cứu lấy gia tộc nhà chồng em khỏi tuyệt tự. Được con bé Loan về làm vợ thì ông chồng em cứ gọi là mê tít. Con bé Loan vừa trẻ vừa đẹp đang ở nhà con Mẫn í.

- Liệu nó có dám về bên ấy? Nàng Mai nói.

- Hoàn cảnh nó khốn cùng đến thế thà lấy thằng chồng già còn hơn là đi làm điếm.

Kinh nhận ra từng bước chân Mai bối rối khi bước vào lối ngõ ngôi nhà cũ của mình năm xưa. Ngôi nhà vẫn hoang vắng tàn tạ. Người chồng cũ của nàng Mai không thấy ngồi bó chổi thanh hao như lần trước. Cánh cửa mở Kinh bước theo Mai vào nhà. Anh chồng Mai nằm đắp chăn tới cổ mắt lờ đờ nhìn mà như chả nhìn gì. Anh ta khẽ rên lên yếu ớt. Nàng Mai đứng sững gữa nhà. Bất chợt nàng ôm mặt khóc tấm tức chạy tới chiếc giường hạnh phúc của nàng năm xưa. Chiếc giường đã tàn tạ dẹo dọ theo năm tháng.

- Em là Mai về thăm anh đây anh có nhận ra em không?

Mắt người chồng ngơ ngác. Mai đến trước ban thờ thắp nén hương và đứng mãi nhìn tấm ảnh thờ người bố chồng nhớ lại hình bóng thằng Thụân năm xưa.

- Thụân ơi mẹ và bác Kinh về với con đây. Con tha tội cho mẹ mẹ đâu có ngờ cuộc đời lại ra nông nỗi này. Nàng Mai chếnh choáng ngồi thụp xuống nền nhà khóc sụt sùi. Kinh đỡ nàng Mai đến ngồi cạnh người chồng đang nằm trên giường rên hừ hừ. Nàng cuống cuồng lật chăn lần tìm bàn tay gầy guộc run rẩy của chồng. Trong ánh mắt đờ đẫn dài dại của người chồng bỗng rỉ ra những ngấn nước. Chồng nàng có lẽ đã nhận ra nàng anh ta khẽ cựa mình nàng Mai đỡ anh ta ngồi dậy. Anh ta vẫn bị ám ảnh bởi những câu nói cứ lặp đi lặp lại như lần trước:

- Thằng Thuận nó về rồi đấy! Nó đấy...trên ban thờ đấy.

- Ôi anh ơi em là Mai vợ anh đây. Anh không nhận ra em sao?

- Người này là Mai mẹ thằng Thuận? Ông chồng ngơ ngác.

- Đúng em là mẹ thằng Thuận đây.

Nàng Mai không ngờ bố thằng Thuận lại tàn tạ đến thế. Mai còn đang xúc động bối rối bên người chồng cũ thì có đôi trai gái tung tăng bước vào tự giới thiệu là đoàn viên thanh niên được phân công chăm sóc những gia đình thương binh liệt sĩ có hoàn cảnh khó khăn. Cô gái nhanh nhảu đi nấu cơm cậu con trai lấy chiếc khăn mặt vắt trên đầu giường mang ra bể nước giặt rồi mang vào lau mặt cho bố Thuận.

- Cám ơn các cháu! Các cháu tốt quá. Mai xúc động nói.

- Đây là nhiệm vụ của chúng cháu cậu con trai nói và cũng là chính sách của nhà nước đối với các gia đình thương binh liệt sĩ. Các bác là thế nào với bố của liệt sĩ Thuận ạ.

- Bác là mẹ đẻ của liệt sĩ Thuận đây.

- Bác là mẹ đẻ của liệt sĩ Thuận? À chúng cháu biết rồi. Nhưng bác đã đi lấy chồng khác đúng không? Cô gái từ  ngoài cửa vào nói dửng dưng.

- Đúng thế nàng Mai nói nhưng cũng do hoàn cảnh bắt buộc các cháu ạ.

- Cháu hiểu rồi nhưng theo chế độ chính sách bác đã đi lấy chồng khác thì không còn được là mẹ liệt sĩ nữa.

- Bác hiểu rồi bác chỉ đến thăm ông ấy thôi.

Mai nói với cô gái mà mắt vẫn nhìn chăm chăm vào bố thằng Thuận đang run rẩy trên giường. Đúng! Cô gái nói đúng nàng bây giờ không còn gì ràng buộc với người đàn ông này nữa rồi. Nàng đã đi lấy chồng khác mang quốc tịch khác hơn mười năm nay. Đứa con trai duy nhất của nàng với người đàn ông này đã chết. Và biết đâu nó chết lại do chính người chồng mới của nàng bắn nó trên đồn Pò Hèn năm xưa. Cuộc đời sao nghiệt ngã mọi luật lệ mọi quy định đều do con người đặt ra và mọi biến cố cũng do con người gây nên nhưng thực tế liệt sĩ Thuận vẫn do nàng Mai đẻ ra đó là tình mẫu tử tình máu mủ ruột rà đó là công lao to lớn của người mẹ nuôi đứa con mình khôn lớn...

Đào Kinh nhìn nàng Mai rũ rượi bước ra khỏi ngôi nhà người chồng cũ. Nàng không còn gì trong ngôi nhà này kể cả chồng cả con nàng...