Dưới chín tầng trời: Chương 27

 

                              Chương 27

Thế thái nhân tình

  Kinh đang ngồi trông chờ tin thằng Tráng đưa thuyền sang Hải Phòng giấu thì mấy mẹ con bà Cháo kéo nhau vào khóc hu hu.

- Chú Kinh ơi mấy mẹ con tôi trắng tay rồi. Bà Cháo khóc than kể lể: Nhà cửa chẳng còn cả ba đứa con gái tôi con Mây con Mẫn con Thuần đều mất chồng mất con! Giờ thì chẳng mặt mũi nào trở về làng Đoài nữa rồi.

- Mấy mẹ con bà có thấy tin tức gì cô Mai nhà tôi không? Kinh bồn chồn hỏi.

- Chạy cuống cuồng đi hết cả rồi.! Bà Cháo nói nghe đồn tất cả những người Hoa về bên kia đều bị dồn vào một khu riêng biệt! Về bên ấy cũng khốn khổ chứ sung sướng gì. Mẹ con tôi từ biên giới vào đây mấy ngày nay bơ vơ. May mà tôi gặp cô Măng nhà chú mới biết chú ở đây. Con Mây con Mẫn con Thuần nhà tôi giờ thành gai goá thế này đây.

- Ơi giời cao đất dày ơi! Ơi con ơi là con thằng Trong thằng Trung của mẹ ơi! Mây khóc rống lên như điên chạy quanh nhà.

- Làm sao mà phải khóc Đào Kinh gắt lên nó bỏ mình thì mình lấy chồng khác.

- Cháu đã bị thằng chồng cháu nó lừa rồi chú Kinh ơi! Mây nói tại cháu đã quá tin thằng chồng cháu! Cháu đưa hai thằng con cho nó gửi vào bản ai ngờ lần sau lên thăm cháu chỉ nhận được mẩu giấy vẻn vẹn mấy chữ " Con chúng mình đã chết! Còn anh cũng chẳng muốn sống nữa! Vĩnh biệt em". Chú thấy nó nói thế có kinh không? Mây lại tu lên khóc.

 - Chị khóc lóc mãi chẳng ích gì. Con Mận con Thuần ôm lấy chị Mây an ủi. Chúng em cũng khác gì chị chồng con nó cũng bỏ về bên kia cả thôi thì thời vận nó đến mình đành chịu. Quan trọng bây giờ phải lo cuộc sống của chính mình đây này.

- Trước mắt mấy mẹ con cứ ở lại đây đã Đào Kinh nhìn mấy mẹ con bà Cháo ái ngại nói.

- Chú Kinh giỏi nhỉ mua được nhà cửa khang trang thế này sao? Bà Cháo nói.

- Giỏi nỗi gì Đào Kinh than phiền nhà cửa đây là của một gia đình người Hoa để lại cho tôi. Nghe vợ chồng con Măng nói công an đang điều tra việc làm ăn phi pháp của tôi. Biết đâu tôi phải vào tù có ngày. Mẹ kiếp đời chó má thật chị có biết kẻ nào cố tình cho tôi vào tù không? Trần Tăng đấy thằng bố đẻ của con Măng đấy! Nó là con quỷ đội lốt người. Nó ám cả đời tôi. Nó ngủ với mụ Cam nhà tôi đẻ ra con Măng. Tôi đã phải chịu đóng vai bố hờ nuôi con Măng cho hắn thế mà hắn nỡ tìm mọi cách đưa tôi vào tù. Mẹ kiếp tôi mà phải vào tù tôi sẽ giết hắn.

- Thôi chú Kinh ơi tôi van chú bà Cháo nói người ta có quyền có chức trong tay muốn gì chả được. Rung rinh như gia tộc Hoàng Kỳ Bắc Kỳ Trung còn phải lụi tàn trong tay Trần Tăng nữa là.

- Trước mắt cũng đành nuốt nhục Đào Kinh thở dài may mà mấy mẹ con chị vào đây thì ở luôn đây với tôi. Tôi đang lo lỡ tôi có chuyện gì mẹ con chị trông ngôi nhà này giúp tôi. Đêm nay tôi phải sang Hải Phòng có việc quan trọng. Nếu có ai hỏi tôi chị cứ nói tôi về quê có việc. Thú thực với chị tình hình căng thẳng tôi phải lánh tạm ít ngày.

- Chú cứ việc đi nhà cửa để mẹ con tôi trông cho.

Bà Cháo bảo con Mẫn con Thuần quét dọn nhà cửa. Mây cứ ngơ ngẩn nhìn ngó lên trời. Mấy ngày nay tâm trí con Mây thất thường nó phát điên mất. Cầu trời cho con Mây mau chóng qua khỏi cơn hoạn nạn này. Bà Cháo lo lắng nhìn con Mây nhìn trời. Bầu trời âm u bao trùm lên cái xóm nhỏ Hoa Kiều xơ xác.

Đào Kinh bảo bà Cháo nấu nồi cơm nếp thịt con gà hôm nay là ngày giỗ đầu ông lão Hoa Kiều chủ ngôi nhà này. Kinh thực hiện đúng lời cam kết chăm sóc ông cụ cả khi cụ còn sống và khi cụ chết. Kinh dọn quét ban thờ thắp hương mời hương hồn cụ về chứng giám tấm lòng thành của Kinh. Bà Cháo xới đĩa xôi đặt lên ban thờ. Đĩa xôi nóng bốc hơi quyện mùi hương thơm ngát. Con chó già dẹo dọ từ ngoài sân vào đứng giữa nhà ngửa cổ tru lên mấy tiếng rên rỉ. Con chó cũng biết khóc. Rõ là giống chó trung thành biết nhớ thương chủ cũ. Có tiếng bước chân rậm rịch ngoài ngõ con chó chợt bừng tỉnh lao ra cửa. Bằng trực giác bản năng con chó nhận ra đối thủ nó nhảy chồm lên xông vào cắn rách ống quần của một trung uý công an dẫn đầu tốp người từ ngõ bước vào. Bị tấn công bất ngờ viên Trung uý đá một cú cật lực con chó vẫn ngoan cố không chịu nhận biết đối thủ là ai nên càng hung hăng tấn công Trung úy công an đành dùng biện pháp mạnh. Một tiếng súng đanh gọn vang lên. Con chó trúng đạn hộc lên một tiếng  mắt nó trợn trừng nhìn đối thủ trước khi gục quỵ. Một dòng máu đỏ chảy loang cả khoảng sân gạch. Không gian chợt lặng đi. Đào Kinh đứng sững trước cửa ngỡ ngàng nhìn đoàn người ập vào đứng vây quanh. Mấy mẹ con bà Cháo ôm nhau nhìn mọi người sợ hãi. Trung uý công an dõng dạc đọc lệnh khám nhà và bắt giam khẩn cấp Đào Kinh. Hai tay Đào Kinh bị còng số tám đứng nhìn các nhà chức trách khám nhà lục soát khắp nơi. Kể cả mấy cái túi xách của mẹ con bà Cháo vừa mang đến cũng bị lục tung ra mà không thấy gì ngoài mấy thứ đồ lót đàn bà. Đôi mắt Đào Kinh thất thần trước lúc bước ra cửa còn ngoái lại nhìn mấy mẹ con bà Cháo. Kinh bị đưa đi mà không kịp ăn uống gì. Bà Cháo bê vội đĩa xôi con gà trên ban thờ xuống nhét vào túi khi nghe công an tuyên bố niêm phong toàn bộ căn nhà này. Hương hồn người chết không biết đã kịp về chứng giám cảnh Đào Kinh bị bắt để phù hộ cho Đào Kinh tai qua nạn khỏi. Mấy mẹ con bà Cháo lại dắt díu nhau ra đường bỏ lại sau lưng cái xóm nghèo hưu hắt.

***

 Làng Đoài trong ngày đông lạnh giá gió hun hút qua khe cửa. Từ trong nhà cô Cam nhìn ra xa xa phía sân kho hợp tác hiện lên cảnh mọi người đang hối hả trục lúa. Người kéo người cầm gậy mải mê đẩy cái trục đá đi vòng quanh vòng quanh tưởng như không bao giờ dứt. Một chiếc xe zep bỗng nhiên xuất hiện trên đường làng lao đến đỗ cạnh sân kho. Tất cả mọi người đang đi vòng quanh sân lúa bỗng chạy túa ra như cơn gió vây quanh chiếc xe. Như có điềm giời xui khiến cô Cam đẩy cửa chạy ra đường. Cô chúi mũi chạy lên dốc cầu Đình Đoài thì gặp chiếc xe từ bên kia dốc cũng đang leo lên cầu. Cô Cam đứng sững giữa cầu. Gió thổi lộng lên reo réo. Chiếc xe vượt qua trước mắt cô Cam vài chục mét thì phanh kít lại. Có tiếng gọi lạc giọng từ trong xe vang lên.

- Mẹ! Mẹ ơi!

Cô Cam lao tới trước xe nhận ra thằng Vương ngồi trong xe.

- Có phải thằng Vương con trai của mẹ đã về?

Cô Cam vừa thốt lên reo vui đã lại nức nở khóc khi nhìn thấy một chân Vương cụt ngủn tới đầu gối. Một đoạn ống quần thừa ra được buộc túm lại gấp lên bắp đùi dau dúm. Cô Cam rã rời khụy xuống. Hai người lính từ trong xe chạy tới xốc cô Cam lên xe. Chiếc xe lao xuống dốc cầu đưa hai mẹ con cô Cam về nhà. Cả làng Đoài kéo đến nhà cô Cam thăm hỏi. Người đã đưa Vương từ đơn vị về lại chính là đại tá Hoàng Kỳ Trung.

- Làng mình rất tự hào được đón người con anh hùng chiến thắng trở về. Hoàng Kỳ Trung nói xin thưa với bà con làng mình tôi thay mặt đơn vị biểu dương tinh thần chiến đấu dũng cảm của đồng chí Vương. Giờ thì đồng chí Đào Vương được ở nhà nghỉ ngơi an dưỡng cho khỏe. Sắp tới kỷ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân 22 tháng 12 đơn vị sẽ cho người về đón đồng chí Vương đi báo cáo điển hình toàn quân về thành tích chiến đấu dũng cảm của mình. Lời nói của đại tá Hoàng Kỳ Trung truyền nhanh khắp xóm thôn. Các ban nghành đoàn thể thanh thiếu niên lần lượt đến động viên thăm hỏi người anh hùng chiến thắng trở về vẻ vang.

Khi mọi người ra về hết cô Cam tưởng không chịu nổi. Thần tượng người con anh hùng của cô Cam giờ phải ngồi lặng trên giường nhìn vào mênh mông trời đất qua ô cửa. Ngoài kia là dòng sông làng Đoài chiếc cầu cong cong và khoảng sân hợp tác xã mới ngày nào Vương và Nam cùng lũ trẻ làng Đoài chơi trò xử tử ném trứng thối vào hình nộm Ngô tổng thống. Cô Cam thấy cồn cào gan ruột cố gượng dậy mở hé ô cửa sổ. Gió hun hút. Một khoảng trời bao la hiện ra. Những bóng người vẫn mải mê đi vòng quanh vòng quanh trên sân lúa. Cô Cam dần tĩnh trí lại hỏi ngày tháng Vương bị thương. Cô cứ nhìn chằm chặp vào đôi mắt đỏ vằn của con trai hằn in nỗi khắc khổ. Trong đầu Vương căng ra những câu hỏi lớn cô Cam không sao trả lời nổi.

- Bố đi đâu hả mẹ?

- Đừng nói đến bố Đào Kinh mày làm gì mẹ thêm đau lòng. Cô Cam gắt lên. Đồ bỏ đi. Tù mục xương rồi con ạ.

Nói với con thế nhưng đêm đến cô Cam lại nghĩ vẩn vơ. Gia đình mình đã đến kì mạt vận rồi sao? Kinh bị đi tù thằng Vương bị cụt chân. Đêm đến cô Cam lại mơ đến ngôi nhà mình đang ở hình như bên dưới toàn là mồ mả của những kẻ chết đói năm bốn lăm không người nhận. Có lúc Cam lại nghĩ rằng đây là quả báo. Hồi cải cách Đào Kinh đã bắn Hoàng Kỳ Bắc. Kinh thúc ép cả bà vợ Hoàng Kỳ Bắc phải tự vẫn bằng cách lấy dao moi gan mổ bụng mình ra để chứng minh cho dân làng Đoài hiểu tấm lòng ngay thẳng của mình.

Lúc giải lao cánh trục lúa ngoài sân kho hợp tác ào vào nhà động viên Vương. Mấy đứa con gái làng Đoài tếu táo xin tình nguyện lấy Vương làm chồng. Cô Cam xúc động chạy vào trong buồng mang chiếc máy quay đĩa ra mở những bài hát nhạc vàng. Giờ thì cô Cam không còn sợ cô chủ tịch Tuyết tịch thu chiếc máy quay đĩa Vương gửi Nam mang về hồi mới giải phóng nữa. Cô Cam thách đứa nào dám đến dọa nạt cô nữa. Đây là xương máu của con tao đấy. Cô Cam lúc nóng lúc lạnh lúc vui buồn thất thường. Vương thì lúc nào cũng lặng câm ngẩn ngơ nhìn ra khoảng trời mênh mông ngoài ô cửa.

                                 ****

Đào Kinh vào tù ngôi nhà người Hoa để lại nay đã vào tay vợ chồng Măng.

Măng tơn tớn tuyên bố với mọi ngươi: Xét trên mọi phương diện tôi là người có quyền ưu tiên số một được ở ngôi nhà này hơn bất kỳ ai. Bố tôi vào tù tôi là con gái tôi có quyền được ở ngôi nhà này. Nếu nhà nước có tịch thu bán thanh lý vợ chồng tôi cũng thuộc diện ưu tiên vì chúng tôi đều là người nhà nước lại chưa có nhà riêng...

 Còn một lẽ nữa ai cũng biết Măng là con đẻ của Trần Tăng chồng Măng lại là lái xe cho Trần Tăng thì ai còn dám tranh giành. Từ ngày cưới hai vợ chồng Măng phải ở căn nhà tập thể lụp sụp nhem nhuốc nay bỗng dưng có được cơ ngơi khang trang rộng rãi thật sướng. Từ một ngôi nhà người Hoa nay giấy tờ sang tên Đào Thị Măng do phòng nhà đất cấp có con dấu đỏ chon chót thế này chẳng còn thằng nào con nào dám nhòm ngó. Măng đến ông Pháp Tân xem ngày giờ tốt mượn hẳn chuyến ô tô tải của công ty thị chính chở đồ đạc dọn về nhà mới. Ngày đầu tiên dọn về nhà mới Măng lặng lẽ lục lọi khắp ngóc ngách gầm giường góc tủ tìm xem bố Đào Kinh còn giấu tiền vàng ở đâu. Vợ chồng Măng biết đích xác Đào Kinh còn có nhiều tiền và vàng kiếm được trong phi vụ đưa người vượt biên bất hợp pháp vừa qua. Suốt cả ngày trời cả hai vợ chồng đào bới tìm mãi không thấy tiền vàng đâu Măng lồng lộn lên.

- Tôi đã bảo anh tìm kỹ gian trong buồng xem. Không thấy dấu vết gì thật sao? Hay ở trên mái nhà hoặc trên ban thờ í? Lật hết dù có phải đào tung mấy gian nhà này lên cũng phải tìm cho bằng được.

Mặc cho vợ đôn đáo Hoà cứ lơ đãng ngó nghiêng chán nản càng làm Măng nổi đoá.

- Đàn ông phải nhanh nhẹn xông xáo lớ nga lớ ngớ thế kia thì tìm thấy cái gì. Chỉ sục vào váy mấy con đĩ ngoài quán là giỏi. Măng rít lên mắt lườm lườm nhìn chồng

Hoà bị vợ mắng mặt thuỗn ra nhưng không dám cãi. Hoà lặng lẽ lỉnh ra ngoài.

- Anh định đi đâu đấy? Măng gọi giật lại. Anh không muốn tìm nữa sao? Hay là anh biết được đích xác nơi ấy rồi? Anh định giấu tôi thủ tiêu ăn mảnh một mình chắc?

Bị vợ nghi ngờ Hoà miễn cưỡng vào nhà vùng vằng.

- Cô chỉ đa nghi vớ vẩn! Từ lúc về đây tôi đã bước chân ra khỏi cái nhà này khi nào mà thủ tiêu. Cô nghĩ tôi nuốt vào bụng được chắc. Đây túi quần túi áo tôi đây cô khám đi.

Cuộc tìm kiếm tiền vàng không thấy cả đêm Măng không ngủ. Sở dĩ Măng cay cú chạy chọt các cửa để có được ngôi nhà này hy vọng tìm thấy số vàng Đào Kinh giấu trong nhà. Chả lẽ công an khám nhà đã tìm thấy tiền nhưng ỉm đi rồi? Hay Đào Kinh gửi mấy mẹ con bà Cháo? Bao câu hỏi Măng tự đặt ra tự trả lời. Sáng dậy Măng quyết định vào trại xin gặp bố Đào Kinh.

Đào Kinh cảm động rưng rưng thấy con Măng không ngại tai tiếng tất tả vào tận trại giam thăm bố. Con bé thế mà nghĩa ngọn. Lại còn mang nhiều quà cáp nữa.

- Ôi bố gầy yếu đi nhiều quá họ có đánh đập tra tấn bố không? Măng thốt lên thương xót. Từ nay có ai đánh bố bố cứ cho con biết con sẽ bảo bố Trần Tăng trị tội chúng. Con định vào thăm bố ngay từ tháng đầu nhưng họ nói bố còn đang trong giai đoạn điều tra nên không cho ai được gặp. Bố biết không để gặp được bố hôm nay con phải chạy bao nhiêu cửa họ mới giải quyết đấy. Bố thuộc phạm chính trị nên người ta quản chặt chứ chả như phạm kinh tế. Mục đích bữa nay con phải tìm mọi cách vào thăm bố cũng là để bàn cách lo cho bố nhanh chóng ra khỏi nơi này. Bố thấy rồi đấy sức bố yếu thế này làm sao chịu nổi vài năm trong tù.

- Còn có cách gì bây giờ? Đào Kinh nôn nóng hỏi.

- Tội trạng bố rành rành chỉ còn cách chạy bên viện kiểm sát bên toà án người ta xử nhẹ đi cho. Bớt được ngày nào trong tù bố đỡ khổ.

- Nếu con lo cho bố được thì bố cảm ơn con. Đào Kinh lại xúc động nói.

- Bố cứ làm như con là người ngoài! Ơn huệ gì bổn phận con phải làm chỉ có điều lực bất tòng tâm có thực mới vực đạo. Con nghĩ trong lúc này bố cốt giữ được sinh mạng là chính. Còn người còn của. Người làm ra của chứ của có làm ra người được đâu.

- Măng con giờ bố mới hiểu lúc nguy nan mới tỏ mặt anh hùng. Bố đã không uổng công bao năm nuôi con trưởng thành. Con phải giúp bố.

Đào Kinh đưa mắt nhìn người công an ngồi phía cuối phòng ghé vào tai Măng:

- Con về lật cái tủ gỗ lên tất cả là ở dưới hai hòn gạch.

- Thế thì tuyệt rồi con sẽ cố gắng lo cho bố ra khỏi nơi này càng sớm càng tốt.

 Măng chạy khỏi trại giam như ma đuổi. Về đến nhà tranh thủ lúc Hoà đi làm Măng cài trái cửa quăng hết mọi thứ trong tủ cho nhẹ bớt chổng mông đẩy chiếc tủ gỗ xoay ngang ra giữa nhà. Măng hồi hộp lấy mũi dao lật tung hai viên gạch men lôi ra một bọc ni lông còn nguyên vẹn. Tim Măng đập loạn khi mở bọc ni lông những xấp tiền còn mới cứng và những vòng ngọc dây chuyền nhẫn vàng lóng lánh phơi ra trước mặt. Chưa cần đếm vội Măng thu dọn mọi thứ xếp đặt trở lại đúng vị trí ban đầu để Hoà không biết. Có tiền có vàng trong tay Măng thấy cuộc đời này tươi đẹp biết bao. Sao số phận lại nuông chiều Măng đến vậy. Từ ngày rời khỏi làng Đoài Măng toàn gặp may mắn được bố đẻ Trần Tăng che chắn lo cho công danh sự nghiệp giờ lại có tiền trong tay có tài quan hệ rộng Măng sẽ nhân cơ hội này mà phất lên. Bao công sức lặn lội của Đào Kinh đã dốc cả vào túi Măng. Thế mới sướng. Giữa thời buổi cả nước khó khăn bỗng dưng có số tiền lớn trong tay Măng thấy đầu óc sáng láng nảy ra bao toan tính làm ăn lớn. Chuyến tầu Sông Xanh lần này đi Nhật về Măng phải huy động thêm vốn đánh trọn gói toàn bộ số hàng trên tầu. Thời buổi cả nước chuộng hàng Nhật: Từ gói mỳ chính Nhật dầu cá Nhật đến xích líp Nhật xe đạp my ni Nhật rồi quạt điện nồi cơm điện ty vi tủ lạnh đầu vidio xe máy tất cả đều nhãn mác Nhật Bản. Phải làm một quả lớn mới lãi lớn. Đằng nào cũng mất tiền một lần thuê tầu vận chuyển tiền bao lót các lực lượng kiểm tra kiểm soát trên biển trên bộ. Ai chứ Đào Thị Măng đã nhúng tay thì chẳng lực lượng nào dám gây khó. Thậm chí còn động viên cổ vũ Măng. Họ cảm thấy cũng là đồng tiền nhưng nhận từ tay Măng an toàn và vui vẻ hơn không sợ rủi ro bất trắc. Với lợi thế có chỗ dựa vững chắc là Trần Tăng Măng đi vào các cửa êm như ru. Tuỳ theo từng đối tượng Măng có cách tiếp cận giao tiếp rất chi là khéo. Măng có thân hình óng ả nước da trắng mịn cặp mắt lúng liếng đưa tình rất duyên. Đặc biệt đôi môi Măng thắm đỏ không phải bằng son mà bằng nụ cười tươi rói. Giọng nói của Măng ngọt mà lại rất chân quê dễ gần. Cánh mày râu "chết" vì lời ngọt ngào chân quê ấy ở Măng. Nhiều quan chức máu mê chỉ tiếp xúc với Măng một lần đã không cưỡng nổi cái hương sắc thần bí ở Măng toả ra mê hoặc. Măng lôi cuốn được lòng người chính là sự tốt bụng của mình. Cho dù cuộc sống chốn thị thành có xô đẩy cuốn Măng vào mọi trò làm ăn mánh lới mưu mô toan tính có lúc phải chanh chua ngoa ngắt như một mụ hàng thịt nhưng cái chất quê lại vẫn lộ rõ trong con người Măng. Có lẽ ngày nay cuộc sống qúa nhiều thủ đoạn lọc lừa nên con người muốn tìm cái chân quê làm niềm tin. Đời này cũng rõ nực cười vậy.

Măng vừa đếm tiền vừa tính toán đường đi nước bước trong chuyến làm ăn lớn này. Nói cho cùng không lo tính làm ăn lớn có mà suốt đời nghèo khổ. Đến như bố nuôi Đào Kinh nghèo hèn vậy chỉ qua mỗi phi vụ là có bạc triệu. Sở dĩ Đào Kinh thành công trót lọt cuộc tổ chức người vượt biên trái phép cũng là do Trần Tăng bí mật xếp đặt. Rồi Đào Kinh phải vào tù cũng là do Trần Tăng tính toán. Chuyện này chỉ có Măng là hiểu nhưng không bao giờ Măng được mở miệng với ai vì nó dính đến chuyện bí mật an ninh quốc gia đại sự. Nghe đâu trong chuyến vượt biên ấy có cả người của Trần Tăng cài vào. Chuyện chính trị Măng không muốn quan tâm. Giờ có tiền trong tay Măng phải lo làm ăn để đồng tiền đẻ ra gấp trăm gấp ngàn lần mới có cơ hội lo cho bố nuôi Đào Kinh ra khỏi tù. Măng biết bố nuôi Đào Kinh tuy từng trải buôn ba nhưng trong lĩnh vực pháp luật quan trường còn ngô nghê lắm. Kế sách chuyến này Măng đặt ra phải vét sạch hàng trên tầu Sông Xanh ngay từ ngoài phao số O trước khi tầu của đoàn Thủ Tục cập mạn. Nếu để tàu vào bến nhiều đối tượng quấy nhiễu khó mà xuống hàng an toàn. Tầu rời Nhật ngày giờ nào tới Việt Nam ngày giờ nào Măng đều có nguồn tin chính xác từ Cảng Vụ thông báo trước để Măng lo sắp xếp phương tiện ra nhận hàng. Trên tầu Sông Xanh Măng đã có viên thuyền phó Danh là chỗ tin cậy cả trong làm ăn lẫn ái tình. Quan hệ với Danh có cái sướng gia đình vợ con Danh ở mãi Nam Định nên mỗi lần tầu cập bến Măng tiếp Danh ngay tại nhà mà không lo chuyện vợ con Danh ghen tuông rình rập. Duy có mỗi lần Măng và Danh đang xoắn xuýt trong cõi tiên thì bị anh chàng Hoà uống rượu say nghe bọn xấu khích bác nổi máu gen vác dao về sinh sự. Lần ấy Măng buộc phải nổi đoá đánh một đòn phủ đầu làm Hoà kinh hãi im thít. Măng chơi với Danh được lợi cả đôi đường mỗi lần tầu về Măng được nhận những món quà quý Danh tặng và được đã đời lăn lóc trong vòng tay khát thèm của Danh sau mỗi chuyến lênh đênh trên biển nhiều ngày. Đã thành quen mỗi lần tin tầu Sông Xanh sắp cập bến Măng cứ rạo rực trong người mong tới giây phút Danh về. Nỗi háo hức của Măng lộ rõ ra mặt đến nỗi anh chồng Măng cũng biết. Mỗi lần tầu về Hoà tự nguyện lánh đi đâu đấy tránh về nhà là thượng sách. Để đổi lấy sự mất mát về tình cảm Hoà có cả chiếc xe máy Nhật sịn đời 79 để đi. Măng không ngần ngại nói với chồng: Anh còn đòi hỏi gì hơn đến cỡ cán bộ đầu ngành chánh phó giám đốc này nọ đã mấy ai có xe máy Nhật mà đi như anh. Quan hệ với Danh cả hai vợ chồng Măng đều có lợi. Rõ là dân viễn dương có khác sành điệu trong mọi phương diện: Ăn thứ ngon mặc đồ sịn và làm tình cũng khác lạ sống động đầy cảm hứng nghệ thuật chứ chả như anh chàng Hoà lái xe của Măng đơn điệu nhạt thếch như thợ cày ăn khoai luộc.

 Tầu Sông Xanh sắp về lần này Măng không chỉ háo hức gặp chàng viễn dương mà còn phấp phỏng toan tính phi vụ làm ăn sao cho trót lọt. Măng hớt hải sang Cảng Vụ xem chính xác giờ nào tầu về tới phao số o để Măng cho tầu của mình xuất phát đón lõng ngoài biển. Trên bến đã xuất hiện những gương mặt chủ hàng "tay to" chuyên đánh hàng tầu. Bọn chúng cũng thính như chó săn đánh hơi thấy chuyến tầu Sông Xanh đi Nhật về lần này có khá nhiều hàng. Nhìn thấy bóng người đẹp bọn chúng nhao nhao níu kéo hỏi Măng đủ chuyện:

- Bà chị ơi chuyến này cho bọn em ké cửa với.

-Tầu sắp về hay sao mà các giai ra ngóng sớm vậy? Măng hào phóng vui vẻ vờ ban phát nụ cười duyên. Mình lâu nay kẹt quá chẳng quan tâm tới tầu bè hàng hoá chi. Chuyến này tầu về cũng muốn tham gia tý chút cho vui. Các giai biết tính chị rồi nếu có hàng đã bao giờ để cho các giai phàn nàn đâu. Măng buông lời ngọt như mật với các đàn em rồi xách túi vào Cảng Vụ. Tay Thao thuyền trưởng tầu hoa tiêu vừa thoáng thấy Măng đã chạy tới xoắn xuýt mời Măng vào văn phòng đội tầu.

- Trông người đẹp bữa nay càng đẹp hơn. Măng vui vẻ bước theo Thao vào văn phòng đội tầu. Nhân lúc cánh thuyền viên xuống tầu hết Thao đứng đằng sau tý tớn áp mặt vào sát gáy Măng nhìn xuống cặp vú lồ lộ trong chiếc áo trễ cổ giọng đá đưa. Người đẹp vẫn còn nợ đây một chuyến đấy nhá. Thao nói và đưa tay nhét vội mảnh giấy ghi ngày giờ tầu tới bến vào ngực áo Măng.

- Đây không quên đâu có cây thuốc biếu anh em hút cho vui thôi. Măng lấy trong túi ra cây thuốc ba số năm đặt lên bàn. Khi nào có hàng cứ nhận giúp đây chả để thiệt đâu.

- Thuốc chả thích bằng được người đẹp cho ngắm cái ấy còn sướng hơn.

- Cứ làm tốt có dịp sẽ cho ngắm đã đời. Măng cười rinh rích đưa tay véo vào đùi Thao rồi vội bước ra ngoài. Măng để mặc anh chàng Thao ngơ ngẩn nhìn theo thèm thuồng.

Măng về đến nhà Hoà kiếm cớ định bỏ đi. Anh chàng biết tầu Sông Xanh sắp về thế nào Măng cũng có khách. Hoà vừa dắt chiếc xe máy ra cửa thì bị Măng gọi giật lại.

- Anh để xe đấy! Vào đây tôi bàn chuyện này.

Hoà thấy hơi lạ rút chìa khoá xe máy bước vào ngồi sững trước mặt Măng. Hoà  liên tiếp quay quay chiếc chìa khoá xe máy trên tay rồi bất ngờ quăng ra bàn bất cẩn. Chiếc chìa khoá gắn kèm con thỏ bông có pin bỗng bật sáng nhấp nháy kêu chin chít mấy tiếng rồi im bặt.

- Chuyến này có nhiều hàng anh phải góp một tay đứng ra kiểm đếm trước khi đưa vào kho. Tôi đã mượn được gian kho của thương nghiệp ngoài Cầu Ba tha hồ rộng rãi lại kín đáo. Mọi chuyện tôi đã bàn với thủ kho rồi khi nào hàng về anh chỉ việc cầm sổ ra đếm và gi rõ số lượng chủng loại từng mặt hàng cho chính xác. Bây giờ anh đi ngay ra đó dọn dẹp cùng với thủ kho nhớ đừng có bép xép với bất kỳ ai. Làm tốt chuyến này cho anh chơi hẳn bộ dàn loa thùng âm thanh xơ rao. Anh thích chọn bộ nào thì chọn nhớ để riêng ra một góc kho khỏi lẫn.

Hoà dắt xe ra khỏi nhà Măng lao vào phòng tắm lột hết áo quần đứng ngắm mình trước gương thấy người gầy đi. Cũng phải thôi mấy ngày nay Măng lo tính ngược xuôi cho phi vụ làm ăn lớn lần này bằng mọi giá phải thắng lợi. Tới lúc này từ khâu bến bãi kho chứa thuê tầu mọi việc đã được bố trí đâu vào đấy. So với dự kiến ban đầu kế hoạch xuống hàng phải thay đổi thời gian địa điểm. Để tránh sóng to và có nhiều thời gian móc hàng đưa lên mặt boong cho tiện việc kiểm đếm giao nhận phải để cho đoàn thủ tục làm thủ tục nhập cảnh xong hoa tiêu đưa tầu chạy vào cửa lạch đỗ. Hả hê về kế hoạch đã định Măng bóc bánh xà phòng Camay Danh tặng chuyến trước để tắm cho thơm. Mùi thơm lan toả khắp nhà gây cho Măng cảm giác lâng lâng. Nghĩ tới giây phút được gặp Danh người Măng rạo rực. Măng khẽ rên lên sung sướng. Ôi chàng viễn dương đẹp trai mạnh mẽ oai hùng của em. Thắng chuyến này em sẽ thưởng cho anh một đêm nồng cháy. Lau khô người măng nhảy lên giường nằm chờ tới giờ xuất phát.

Khi xách túi tiền ra tới bến trời đã nhá nhem Măng bước xuống đò máy ra chiếc tầu tự lực đã neo cách bờ chừng vài trăm mét. Măng trả tiền hậu hĩnh cho chủ đò rồi bước lên tầu.

- Đến giờ rồi nổ máy xuất phát. Măng ra lệnh rồi bước vào ca bin tầu. Măng quăng túi tiền vào trong ngăn tủ của thuyền trưởng luôn để mở dành riêng cho Măng mỗi lần đi đánh hàng. Măng cẩn thận nhét chìa khoá tủ vào túi rồi nằm ra giường thuyền trưởng ngủ một giấc cho khoẻ. Măng cười thầm vài giờ nữa gặp Danh thế nào anh chàng cũng sẽ quấy rầy không ngủ được. Chuyến đi này của Danh đã gần tháng trời hai đứa chưa được gần nhau. Măng nghĩ miên man và thiếp đi trong tiếng máy nổ vang rền lẫn tiếng sóng đập mạn tầu ràn rạt. Con tầu lặng lẽ lao đi trong đêm tối. Đang trong cơn mơ màng chợt có bàn tay lạnh ngắt lùa vào ngực Măng. Măng giật mình nghe tiếng nói của tay thuyền trưởng thì thầm:

- Tới nơi rồi cho sờ tý hé hé! Nằm thưỡn ra ngồn ngộn thế này nom đếch chịu nổi.

- Đi làm ăn động vào đấy xúi quẩy chết. Măng nói rồi vùng dậy gạt bàn tay thuyền trưởng ra khỏi ngực mình.

- Xúi gì mà xúi đây chỉ dám sờ tý lát nữa lên tầu to bọn gấu biển nó lại chả  nghiền nát ra ấy chứ.

- Thôi không đùa nữa ra ngoài xem nào! Có phải Sông Xanh đỗ trong vụng kia không?

- Chính nó.

- Cho gọi anh em vào cả đây chỉ để hai thuỷ thủ làm dây là được. Khi cập mạn chỉ mình tôi lên tầu anh em ngồi dưới chờ khi nào hàng cẩu xuống phải khẩn trương bốc xếp cẩn thận. Chuyến này toàn là hàng điện tử dễ hỏng không được va đập mạnh.

Tầu cập mạn Măng mở khoá ngăn tủ lấy túi tiền bước ra khỏi ca bin. Lộc cộc gõ đôi guốc cao gót leo từng bậc cầu thang lên tầu Sông Xanh Măng đã nhìn thấy Danh đứng đón ở đầu cầu thang. Danh đưa   Măng vào phòng riêng. Cánh cửa vừa sập lại Danh bế Măng trên tay quay tít một vòng. Túi tiền trên tay Măng văng vào thành giường rơi xuống mặt sàn.

- Anh nhớ em vô cùng. Danh thốt lên.

- Em cũng nhớ anh! Măng nói công việc nay nhiều anh phải cho xuống hàng khẩn trương ngay bây giờ mới kịp. Nếu chậm về bến không bốc hết hàng trước khi trời sáng là hỏng việc. Nghe em đi xong vụ này về nhà em chiều nghe chưa. Măng ôm Danh vào lòng hôn nhẹ lên môi Danh động viên anh chàng rồi buông tay đẩy Danh đi làm phận sự của mình.

Măng bước ra ngoài boong tầu. Măng hồi hộp nhìn những cẩu hàng đang được khẩn trương thả xuống khoang tầu Tự Lực. Công việc xuống hàng diễn ra chừng hai tiếng. Giao tiền xong cho Danh Măng vội vã xuống tầu áp tải hàng về bến hẹn ngày mai gặp lại Danh tại nhà.

Suốt trong một đêm mọi việc diễn ra êm ả. Sáng sớm tầu Sông Xanh đỗ lừng lững trên bến dân buôn tầu đổ ra đông nghẹt ngồi vạ vật quanh quán nước trên vỉa hè. Đã mấy năm nay thành lệ mỗi lần có tầu đi nước ngoài về phố xá bến bãi cứ rộn rạo. Từ cô bán nước chè chén anh xe ôm đến lão chèo đò dưới bến cũng rạng rỡ mặt mày vì mỗi lần tầu Sông Xanh về được nâng cao thu nhập gấp trăm lần ngày thường. Mọi người đang tán gẫu với nhau trên bến bỗng cánh chèo đò từ ngoài tầu vào mặt mày buồn thiu miệng  chửi đổng:

- Mẹ kiếp chuyến này hỏng ăn rồi!

- Sao thế?

- Tầu sạch trơn! Hàng hoá chẳng có chi hết.

- Định tung tin đểu để ăn mảnh một mình chắc?

- Không tin cứ ngồi đây mà chầu.

- Vô lý tầu đi Nhật về mà không có hàng sao?

- Mẹ kiếp có khi nó đánh sạch ngoài phao rồi cũng nên?

- Thằng nào mà tay to vậy? Ăn cơm cũng phải để cho người ta húp cháo chứ!

- Dám chơi kiểu này chỉ có Đào Thị Măng.

Từ trong quán nước rộ lên tiếng la ó chửi thề đoán già đoán non. Cuối cùng thì đám dân buôn tầu cũng đành thất vọng ra về với tâm trạng đầy nghi hoặc không rõ nguyên nhân tại sao lại có chuyện lạ lùng.