Dưới chín tầng trời: Chương 26

  Chương 26

Những tấm hình

Mục đích Nam về quê lần này lấy tư liệu về "Hiện trạng nông thôn ngày nay" để có cơ sở làm luận văn tốt nghiệp. Từ ngày cưới vợ chưa bao giờ Nam háo hức nằm ôm vợ như lần này. Dưới ánh đèn ngủ mầu xanh mờ ảo bao trùm căn phòng. Gương mặt Tuyết có sức hút lạ kỳ bởi bộ quần áo ngủ mầu hồng lấp lánh kim tuyến. Đôi tay mềm mại điệu đà với những ngón tay khéo léo của Tuyết mở nút áo rất thành thạo. Thân hình Tuyết đầy gợi cảm. Tuyết ưỡn cong người lột bộ đồ ngủ phô tấm thân trắng hồng lồ lộ đôi vú tròn đầy quyến rũ trước mắt Nam. Trong khoảnh khắc Nam lại nghĩ tới Thương Huyền. Hình bóng Thương Huyền luôn ám ảnh mỗi lần Nam nằm bên Tuyết. Hình bóng Tuyết và Thương Huyền lâu nay cứ nhập nhoà lẫn lộn. Nam mơ hồ nhận ra Tuyết chỉ như cái bóng vô hồn còn Thương Huyền lại luôn là niềm khao khát trong tâm tưởng. Tuyết đang trong cơn hưng phấn nhưng đầu óc Nam lại vẩn vơ nghĩ tới bài luận văn tốt nghiệp về "Hiện trạng nông thôn ngày nay"

- Có rất nhiều người cho rằng hiện trạng nông thôn ngày nay đang dần bị huỷ hoại bị mất đi cội nguồn gốc rễ theo em nguyên nhân chủ yếu do đâu? Nam tỷ tê hỏi Tuyết.

- Do đâu á? Do cái đầu của anh hư hỏng ngu đần thì đúng hơn. Làm thằng đàn ông mỗi cái việc ngủ với vợ cũng không xong còn làm được gì. Tuyết vùng lên như con hổ cái đưa hai cánh tay trần trắng ngần phũ phàng xô Nam ra khỏi giường. Nàng phát huy đúng vai trò của một chủ tịch xã đứng trên quan điểm lập trường giai cấp vô sản truy kích Nam tới tận cùng. Giọng Tuyết cay nghiệt. Đúng là do cái đầu anh hư hỏng thật rồi. Ngày xưa đa phần người nông dân phải đi cày thuê cuốc mướn cho địa chủ kiếm được bát cơm phải đổ mồ hôi sôi nước mắt. Đồng đất làng Đoài xưa đa phần là của ông bà nhà anh nên anh mới cảm thấy mất mát. Còn bây giờ người nông dân đã có ruộng cấy cày có cơm ăn áo mặc làm sao lại bảo họ mất mát được. Từ chỗ cày cấy làm ăn riêng rẽ giờ cả xã là một hợp tác chỉ hồi kẻng là cả làng ra đồng đêm đến nhà nhà điện sáng trưng. Căn cứ vào đâu anh dám bảo nông thôn đang bị huỷ hoại hả? Ba cái trò viết lách lăng nhăng lòe thiên hạ của anh anh tưởng qua được mắt tôi sao? Tôi thất vọng về anh quá! Bao năm trong quân đội chẳng hiểu anh sống thế nào mà giờ vẫn lính trơn. Đến cái "chính trị"cũng không có thì còn làm nên trò trống gì. Anh không bằng Đào Vương nhà chú Kinh không bằng cái Na cái Mít mắt toét con ông Mật hoạn lợn làng này. Chúng không được học hành bằng anh nhưng chúng còn có chí tiến thủ còn biết phấn đấu vào đảng. Nghĩ mà xấu hổ cho anh...

Cô chủ tịch xã được dịp ôn lại những kiến thức cô học được trong chương trình trung cấp chính trị trên tỉnh. Thế là cái kế hoạch khai thác tư liệu từ vợ cho luận văn tốt nghiệp của Nam bị thất bại thảm hại.

 Buổi sáng âm u không nhìn thấy mặt trời. Gió cũng lặng thinh hàng hoè ngoài ngõ im phắc. Nam nghe rõ cả tiếng ong bay vù vù lượn lờ kiếm tìm mật ngọt. Dáng anh Câm khấp khởi tay cầm tờ báo háo hức bước vào sân chằm chặp nhìn Nam. Anh Câm muốn khoe chuyện gì đó hệ trọng lắm.

- Anh Câm có chuyện gì mà vui thế? Mẹ Nam đon đả. Anh Câm huơ huơ tờ báo lên trời diễn giải theo ngôn ngữ của người câm. Những động tác bí ẩn của anh Câm chỉ có cô Lùn là hiểu được. Tuyết xách cặp ngoắc vào gi đông xe đạp dắt ra ngõ lừ mắt nhìn anh Câm.

- Nhà này còn ít chuyện hay sao mà còn định sang đây hóng hớt hả anh Câm? Anh Câm ú ớ giận dữ muốn bổ nhào vào Tuyết.

- Thôi cô đi đi đừng gây chuyện nữa. Nam gắt với Tuyết níu tay anh Câm.

- Tôi thèm gây chuyện với anh sao? Anh tưởng cái chuyện anh viết trên báo văn nghệ tỉnh hôm qua là hay ho lắm sao. Anh chẳng biết phân biệt lập trường giai cấp gì còn nhiễu sự thiếu tinh thần xây dựng nói xấu chế độ bôi bác chính quyền.

Tuyết dắt xe đi cô Lùn ghé tai Nam:

- Cậu có hiểu anh Câm nói gì không? Những chuyện về cô Tuyết đến anh Câm còn biết cả làng đều biết chỉ mỗi mình cậu là không biết gì.

Anh Câm minh hoạ bằng cách ôm cô Lùn khiến cô Lùn đỏ cả mặt. Cô Lùn đẩy tay anh Câm ra. Cô giải thích hành động bất thường của anh Câm. Cậu nên hiểu anh Câm dậm chân xuống đất chỉ tay lên trời có ý là đất làng Đoài bây giờ quyền to nhất là cô Tuyết. Và cô Tuyết lại ngủ với người làm to như giời ở mãi trên tỉnh cậu hiểu chưa. Giời và Đất ngủ với nhau. Dân làng Đoài kháo nhau cô Tuyết ngủ với Trần Tăng nên được làm chủ tịch xã. Chuyện này cả làng biết anh Câm biết. Có điều cả làng biết mà không ai nói. Người hay nói nhất lại chính là anh Câm. Các cụ xưa thường bảo câm hay ngóng ngọng hay nói đấy thôi.

- Chuyện này thực hư ra sao hả mẹ?

- Mẹ đã có lỗi đã ép con lấy Tuyết ngày ấy. Mẹ buồn rầu nói cũng bởi mẹ lo sợ mẹ lo sợ đủ thứ con à.

Nam hiểu mẹ. Trong chiến tranh cả chồng và con ra trận mẹ không lo sao được. Bom đạn chúng có từ ai đâu. Giờ hoà bình rồi mẹ vẫn còn lo. Thiên hạ đồn đại bao nhiêu chuyện toàn những chuyện kinh hoàng. Một mình mẹ gánh vác danh gia dòng tộc Hoàng Kỳ. Những người được chia qủa thực hồi cải cách đã bỏ đi hết từ vợ chồng Đào Kinh mẹ con bà Cháo giờ chỉ còn lại mỗi cô Lùn vẫn ở gian nhà ngang đầu ngõ. Tuyết thì bận công việc hội họp suốt ngày. Bố Hoàng Kỳ Trung mê mải việc quân cơ. Một năm ông mới nghỉ phép về một lần rồi quáng quàng ra đi khẩn cấp hết chiến dịch Tây Bắc lại Tây Nam. Hoàng Kỳ Nam ra quân là vùi đầu vào học. Vừa học Nam vừa viết quên cả mẹ quên cả cô vợ ở nhà đã phấn đấu lên tới chức chủ tịch xã. Bạn bè hỏi sao Nam ít về không sợ vợ cắm sừng sao? Nam tếu táo bảo cô ấy là chủ tịch đã có hội đồng nhân dân giám sát chặt chẽ lo gì. Nói cho vui vậy thực tình từ sau ngày cưới cả Nam và Tuyết đều nhận ra giữa hai người có một khoảng cách rất xa từ quan điểm sở thích cách sống đều trái ngược nhau như nước với lửa. Tuyết thì mông muội thực dụng háo danh hãnh tiến. Từ cô bí thư đoàn xã học qua lớp chính trị phắt cái lên phó chủ tịch rồi chủ tịch xã. Người làng Đoài bình luận: Cô chủ tịch xã Chiến Thắng mình trông rất có duyên ở đôi má lúm đồng tiền ăn nói dễ nghe lại thông minh đọc được ý người khác. Nay mai có khi cô nàng còn lên làm cán bộ huyện nữa. Nam nhận ra mẹ sợ Tuyết sợ những toan tính của Tuyết. Tuyết bảo: Thế hệ mẹ xưa chỉ chăm lo ôm giữ khư khư lấy cái đức nên chả làm được gì. Người phụ nữ muốn làm chính trị ngoài tài đức và thời thế còn phải biết kết hợp cả cái duyên cái sắc nữa. Từ ngày lên chủ tịch Tuyết coi Nam là kẻ sống không có chí tiến thủ. Anh không làm nên công trạng gì kể cả chuyện chăn gối vợ chồng cũng nhạt thếch. Sự việc xảy ra đêm qua khiến Tuyết càng căm giận Nam.

Và lúc này Tuyết không ở nhà Nam ngồi vào bàn viết đơn ly hôn. Tâm trí Nam tê buốt bởi những từ ngữ cay đắng trong lá đơn đã kết thúc cuộc tình duyên dang dở giữa Nam và Tuyết. Viết xong đơn Nam vào giường nằm thiếp đi. Nam mơ một giấc mơ về quá khứ thấy gương mặt ông nội ngạo nghễ cười trên chiếc xe ngựa chạy lóc cóc chở Nam và lũ trẻ chạy quanh đường làng Đoài. Gương mặt mẹ ngời ngờỉ trong đêm trung thu nhìn theo những ngọn đèn giời của dân làng Đoài thả lên trời cao gửi tới chị Hằng ngọn lửa thắp sáng những vì sao trên trời. Nam miên man về dĩ váng xa xôi. Những âm thanh kinh hoàng của tiếng súng trường đanh gọn đến rợn người của đội du kích chú Kinh xử bắn ông nội Nam trên đấu trường ngoài cánh Mả Rốt. Ông nội tựa cột. Áo quần ông nát bươm loang lổ những vệt máu bởi những tay súng cừ khôi của đội du kích Đào Kinh. Và tiếng súng tiếng bom trong đêm Mậu Thân 68 vang vọng trong dinh thự Đức Cường. Gương mặt Thương Huyền thánh thiện. Nàng bị Đào Vương chiếm đoạt trong đêm bom pháo mù trời. Anh Đức Thịnh bị thương nằm tuyệt vọng trong căn hầm ngoài khu vườn có lối thông ra bờ sông. Mẹ chị Thu Cúc bảo căn hầm ấy có từ thời đánh Pháp. Căn hầm ấy ông bà Đức Cường đã nuôi giấu cán bộ trong những năm kháng chiến. Đêm đêm những chiến sĩ cách mạng chui từ cái ngách nhỏ ngoài sông để vào dinh thự Đức Cường nhận lương thực đưa ra vùng giải phóng. Những đêm yên bình các chiến sĩ nằm vùng còn chui ra cửa hầm ngồi ngắm dòng sông thao thiết trôi mãi ra biển cả. Có tiếng va đập vào tâm não tiếng Tuyết lạnh gai người. Nam choàng tỉnh Tuyết về từ khi nào đọc được tờ đơn ly hôn Nam đã viết để trên bàn.

- Anh định tống khứ tôi đi dễ vậy sao? Tuyết lu loa. Chắc con đĩ có con lai Mỹ trong kia nó lại hút hồn rồi phải không?

Tuyết cầm tờ đơn xé vụn từng mảnh. Nàng tung lên như những cánh bướm trắng bay lởn vởn trước mắt Nam. Tuyết cười hơ hớ thách thức. Khuôn mặt đẹp như con gái thuỷ thần của Tuyết có màn sương khói băng giá bao phủ. Tuyết đặt chiếc cặp lên bàn lấy ra tờ giấy đặt trước mặt Nam. Đôi mắt sắc lẹm của Tuyết nhìn Nam như đổ lửa.

- Anh đọc đi rồi ngẫm cho kỹ xem mình sạch sẽ đến mức nào.

Nam bàng hoàng nhìn dòng chữ nhảy múa trước mắt.

Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

        Độc Lập Tự Đo Hạnh Phúc

Kính gửi: UBND xã Chiến Thắng.

UBND Quận... Thành phố...thông báo để UBND xã Chiến Thắng và gia đình anh Hoàng Kỳ Nam biết trong những năm chiến tranh anh Hoàng Kỳ Nam là bộ đội thuộc đơn vị E... Quân khu 5 đã quan hệ bất chính với chị Nguyễn Thương Huyền con gái của nhà tư bản Đức Cường. Chị Thương Huyền đã có một quá khứ không rõ ràng. Chị ta còn có con với lính Mỹ. Để đảm bảo hạnh phúc lâu bền cho gia đình anh Hoàng Kỳ Nam chúng tôi có trách nhiệm phải thông báo cho chính quyền xã và gia đình anh Hoàng Kỳ Nam biết để có biện pháp theo dõi ngăn chặn mối quan hệ bất chính của anh Nam bảo vệ hạnh phúc vẹn toàn cho gia đình và bản thân anh Nam.

Ngày...tháng...năm

Chủ tịch UBND Quận. Nguyễn Thu Cúc.

                    ***

Đám cưới Măng Trần Tăng chỉ viết vào mảnh giấy mấy chữ đưa xuống văn phòng mọi việc đâu vào đấy. Thời buổi bao cấp Măng lại là cửa hàng trưởng cửa hàng ăn uống số1 của thị xã nên khoản chè thuốc thực phẩm cho đám cưới khỏi lo. Trang trí hội trường đã có đội quân của văn phòng uỷ ban tỉnh đảm trách. Đón khách quê đã có nhà khách uỷ ban tha hồ rộng rãi. Trần Tăng chỉ thị cho ông tổng biên tập báo phân công Hoàng Kỳ Nam nhận nhiệm vụ chụp ảnh. Tổng biên tập nói chẳng gì cậu cũng là đồng hương với cô dâu.

Cô Cam diện áo cánh trắng quần lụa đen Măng mới gửi về biếu mẹ. Cô tung tẩy cầm tập thiếp cưới con gái sang mời Yến Quyên mời Tuyết và Cô Lùn.

- Cô phải đi với cháu đấy nhá. Cô Cam vắn véo đưa giấy mời cho Yến Quyên đầy tự hào. Tôi bảo Trần Tăng cho xe ôtô đón đưa mình đi về đàng hoàng. Với lại cô Yến Quyên phải ra tỉnh xem cậu Hoàng Kỳ Nam dạo rày sống sao? Lâu nay không thấy cậu ấy về.

Đưa giấy mời cho Tuyết cô Cam lại bảo:

- Chị Tuyết phải đi nhá! Chị đại diện cho cánh nhà quê chúng mình ra tỉnh. Với lại ra đấy nhân thể thăm dò thái độ anh Nam nhà chị xem sao? Tôi xem chừng cánh đàn ông ra tỉnh dễ hư hỏng lắm. Cô ngẫm mà xem từ Trần Tăng đến tay Kinh nhà tôi rồi cả cậu Nam nhà cô nữa họ cùng giống nhau một ruộc cả thôi.

- Cô đã đuổi chú Kinh đi còn ca thán nỗi gì. Tuyết cười nhìn cô Cam nói mát.

- Tôi cũng nói cái sự thực nó là thế chứ kệ thây họ. Phận đàn bà như mình có thân thì lo thích gì làm nấy chiều chuộng họ để rồi họ lại cưỡi lên đầu lên cổ. Chẳng gì chị cũng là cán bộ xã. Chuyến này ra ngoài ấy chị xem Trần Tăng xử sự thế nào với chị. Còn tay Kinh bố thằng Vương nghe  thiên hạ kháo nhau dạo này làm ăn trúng quả mua được cả ngôi nhà to ở xóm Hoa Kiều. Con mụ người Hoa của lão thì tút về bên kia rồi. Bây giờ Đào Kinh chỉ thân một mình cô độc thôi. Tôi biết ngay lão Kinh chỉ vơ bèo vạt tép loại mèo mả gà đồng nó bỏ đi có thương xót gì lão đâu. Lần này tôi muốn cánh mình ra phố cũng phải thể hiện cho họ biết cánh nhà quê chúng mình chẳng kém chi. Cô Tuyết nom tôi mặc bộ cánh này được không? Còn với cô Yến Quyên cô mà diện vào bọn gái phố thua xa.

Tuyết nhận ra cô Cam vẫn còn ấm ức trong lòng với cả hai người đàn ông là Đào Kinh và Trần Tăng. Họ đã bỏ cô mà đi mấy năm nay. Trần Tăng thì lôi được con Măng ra phố là không còn đoái hoài gì đến cảnh cô Cam phải lủi thủi một mình ở làng Đoài này. Tuyết tuy bận mải với công việc làng xã nhưng đêm nằm ôm gối nghĩ đến Hoàng Kỳ Nam lại thấy buồn nẫu gan ruột. Nam với Tuyết lâu nay như mặt Trăng mặt trời. Nhân tiện đám cưới Măng Tuyết cũng muốn ra phố xem tình hình Nam sống ra sao.

- Cô yên tâm cháu sẽ đi dự đám cưới em Măng Tuyết vui vẻ nói để cô Cam yên lòng.

Từ nhà Yến Quyên về còn một cái thiếp mời dự phòng cô Cam quyết định mời Cảo chăn vịt. Chẳng gì tay Cảo cũng đã cho mình những phút giây sung sướng. Với lại cũng cho Cảo đi ngao du thành phố một lần cho biết. Cả đời Cảo lầm lũi cắm mặt trên đồng đất làng Đoài chả biết phố xá là đâu. Ngày Cam chuyển nhà ra đầu cầu con Măng lên tỉnh học đêm đến Cam buồn vẩn vơ hay nghĩ đến hình bóng tay Cảo chăn vịt. Mỗi lần muốn ra với Cảo Cam lại lấy cớ mang cho Cảo miếng mít thơm hay nải chuối chín mua ở chợ Hồi làm quà. Hú hí no nê khi về Cảo lại dúi vào tay Cam chục trứng vịt mới đẻ. Lần nào ra với Cảo là cả đêm hai người thức trắng không ngủ. Sáng ra Cam cầm chục trứng vịt về cũng bỏ luôn cả việc đồng áng nằm ngủ vùi tới trưa mới dậy. Thực tình Cam thầm biết ơn người đàn ông lực điền có thân hình săn chắc như Cảo đã làm dịu những cơn khát thèm luôn dâng lên trong lòng Cam. Lần này Cam muốn mời Cảo ra thành phố dự đám cưới con Măng cũng bởi cái tình cái nghĩa thế. Cam hí hửng mang thiếp mời ra lò vịt. Con chó vàng nhận ra Cam nó vẫy đuôi mừng quýnh. Con chó đã quen hơi quen tiếng quên béng cú đòn đau ngày nào của Cam. Cô Cam cầm tấm thiếp hồng rực cười lả lơi đưa cho Cảo.

- Đi ra thành phố cho biết đó biết đây chả sướng.

- Sướng cũng không bằng cánh mình với nhau ở đây. Cảo cười tý toét thọc tay vào ngực Cam.

- Nỡm ạ ban ngày ban mặt. Cam lúng liếng gạt tay Cảo ra.

- Nói chơi thôi đây mà đi để lũ vịt chết đói à? 

- Kiếm người trông hộ không được sao? Cam năn nỉ.

- Tớ bây giờ thân một mình được đằng ấy thương là sướng rồi. Tớ chẳng cần chi hết.

Cảo nhanh như chớp bế bổng cô Cam vào trong lều. Cam không còn cơ hội nào nhắc đến chuyện thiếp mời đám cưới. Con chó cứ chạy vòng quanh nhà nhìn chủ vật nhau với khách. Thi thoảng nó lại hoắng lên sủa ong ỏng. Cam cười rinh rích. Cảo rỉ tai Cam:

- Đằng ấy cứ ra với tớ thế này tớ chả mơ ước gì hơn.

- Rõ dơ! Cô Cam ngúng ngoảy đấm thùm thụp vào ngực Cảo.

- Không để dành sức lực mấy bữa nữa lên tỉnh gặp tay Kinh sao? Cảo nói.

- Đây thèm vào loại đàn ông phụ tình. Tay Kinh đừng có hòng đụng vào đây nhá. Cũng vì Trần Tăng đang chức đang quyền mình phải giữ gìn cho hắn cho con Măng nên mới để tay Kinh đứng danh nghĩa làm bố. Cả như đây quên luôn.

- Khổ thân tay Kinh xưa nay vẫn nuôi con tu hú.

- Tay Kinh đáng phải thế.

-  Hoá ra bây giờ sướng nhất lại chính là cô Cam.

- Chứ sao tôi ở hiền gặp lành thần thánh phù hộ.

- Trần Tăng hồi này đối với cô thế nào?

- Đối với tôi thế nào tôi chả cần. Cô Cam ngúng nguẩy người ta vênh vang chốn quan trường như thế mình phải giữ cho họ. Dù sao Trần Tăng cũng là bố con Măng. Tôi trông cậy vào con Măng sau này chứ hám gì loại đàn ông như Trần Tăng. Người ta có quyền có chức gái bâu vào như ruồi nó thiết đếch gì loại quê mùa như mình. Tôi là tôi quý cái tình cái nghĩa như đằng ấy thế này dù phải chăn vịt cũng sướng. Cam thủ thỉ cả đêm với Cảo. Đồng đất làng Đoài nghe âm vang mãi trong lòng Cam.

                               ***

Từ ngày trốn khỏi làng Đoài bữa nay Đào Kinh mới thực sự nở mày nở mặt kiêu hãnh trước mụ Cam trước mọi người. Chẳng gì trong tay Kinh lúc này có khối tiền và vàng. Thắng đậm phi vụ tổ chức cho người vượt biên Đào Kinh may luôn bộ comlê mầu đen loại sịn bữa nay mới có dịp thể hiện nom rõ oách. Kinh thể hiện vai ông bố cô dâu hoàn hảo trước quan khách. Kinh tỏ ra tự nhiên đứng ngoắc tay áp má mụ Cam chụp ảnh cùng với con Măng và Hoà.

- Rời khỏi đồng đất làng Đoài trông ông tiến bộ hẳn! Nom như thể giám đốc. Đào Kinh phổng mũi nghe nàng Cam rỉ tai khen .

- Cũng may mà cô đuổi tôi đi ngày ấy nên đời tôi mới đươc thế này. Đào Kinh nói to cố để mọi người nghe thấy.

- Thôi vừa gặp đã lại thế rồi Tuyết nói. Cô chú đứng sát vào nhau cười tươi lên để chụp ảnh.

Tuyết cũng cố thể hiện tự nhiên trước ống kính của Hoàng Kỳ Nam. Bữa nay Nam nhân vai "phó nháy" chạy lăng xăng chụp hết cảnh này kiểu nọ. Mấy lần Nam mải mê xô cả vào Tuyết mà anh vẫn không nói gì. Từ bữa Tuyết xé lá đơn xin li hôn đến nay hai vợ chồng chưa lần nào gặp nhau. Tuyết buồn thấy Nam vẫn lạnh nhạt với mình liền đưa mắt tìm Trần Tăng. Trần Tăng đang say sưa chuyện trò cùng Yến Quyên khiến Tuyết bỗng chạnh lòng ghen tức. Trong tiếng nhạc xập xình ngồi trước bà con hai họ bạn bè con Măng Đào Kinh vẫn phải lịch sự cười nói vui vẻ. Kinh không ngờ mới có mấy năm mà nàng Cam thay da đổi thịt nom mơn mởn đầy sức sống. Có lẽ hạnh phúc nhất lúc này lại là nàng Cam. Cô Cam cười nói mời chào mọi người hồn nhiên. Nhìn vào đôi mắt nàng Cam vẫn long lanh đĩ thõa như ngày nào càng gợi nên cho Đào Kinh nỗi đau nhức nhối. Tiếng pháo nổ giòn giã một hồi dài khói pháo toả mù mịt. Khách mời ngồi chật cứng các dãy bàn trong nhà khách. Bánh kẹo thuốc lá bia chai bày kín bàn. Khách ăn uống thoả thích. Khách nhà quê ra thì thầm tấm tắc khen đám cưới này to nhất hàng tỉnh. Hoàng Kỳ Nam phải chụp ảnh từng bàn một để ghi lại đủ gương mặt từng vị khách đến dự. Nam chụp một kiểu cô dâu chú rể đứng trước nền phông xanh giữa có đôi chim bồ câu với hai chữ cắt lồng vào nhau "Hoà- Măng". Theo yêu cầu của Măng Nam chụp cảnh cô dâu chú rể đứng với bố mẹ chồng bố mẹ vợ cảnh hai ông bà thông gia... Có lúc Nam để ý Đào Kinh thừ người ngơ ngơ nhìn cô Cam. Ông ta quên cả bổn phận của mình trước quan khách. Cô Cam khẽ hích tay vào sườn Kinh một cái nhắc nhở Kinh phải ý thức được nhiệm vụ lớn lao của mình.

- Không mấy khi có cuộc hội ngộ này đề nghị tất cả mọi người đứng vào chụp một kiểu với thủ trưởng Trần Tăng chứ. Ông tổng biên tập báo nói kéo tay từng người đứng vào hàng.

Trần Tăng phấn chấn đứng vào giữa. Phía bên phải Trấn Tăng là Tuyết đến vợ chồng Kinh Cam. Bên trái Trần Tăng là Yến Quyên cô Lùn.

- Chả mấy khi được chụp ảnh đông đủ thế này. Cô Cam háo hức nói giá mà Hoàng Kỳ Trung nhà cô Yến Quyên với thằng Vương nhà tôi mà về được thì thật tuyệt vời. Thật tiếc trong số người làng Đoài ra phố sinh sống bữa nay lại vắng mặt mấy mẹ con bà Cháo. Tình hình biên giới căng thẳng tôi không biết mấy mẹ con bà ấy giờ phiêu bạt nơi đậu. Cô Cam tỏ ra quyến luyến nói.

- Cậu Nam cũng phải đứng vào đội hình để chụp một kiểu chứ. Tay chánh văn phòng uỷ ban xăng xái cầm lấy chiếc máy ảnh từ tay Nam thể hiện trước Trần Tăng.

Cô Cam kéo Nam đứng cạnh Tuyết.

- Cô cậu phải đứng vào đúng chỗ của mình chứ. Cô Cam nói.

Nam buộc phải đứng cạnh Tuyết để cho tay chánh văn phòng uỷ ban chụp kiểu ảnh cuối cùng trong tiệc cưới Măng. Một đám cưới thật đặc biệt to nhất hàng tỉnh. Một đám cưới mà tay nhà báo quèn Hoàng Kỳ Nam đã ghi lại được những khoảnh khắc sống động của những gương mặt người làng Đoài.

Rửa xong cả ba cuộn phim Nam mang về phòng riêng ngồi xem lại toàn bộ những tấm ảnh đã chụp để soạn riêng từng kiểu cho vào phong bao. Lúc này nhìn kỹ những gương mặt người làng Đoài hội tụ đông đủ trong từng tấm ảnh Nam có cảm giác cứ như thể ông trời cố tình xếp đặt số phận  từng người. Họ vừa phải níu kéo ràng buộc nhau lại vừa cả xô đẩy căm thù nhau nữa. Nhưng cho dù thời thế có xoay vần đến đâu họ lại vẫn phải cười vui và chấp nhận- chấp nhận suốt cả đời người với nhau. Nhìn gương mặt Trần Tăng trong ảnh lúc này giống vị cha cố ban phát phước lành cho các con chiên ngoan đạo. Trần Tăng đây- một nhà chính trị tài ba- một cán bộ năng động - một tay đàn ông đa đoan đa tình láu cá khôn vặt và cả lưu manh nữa. Tất cả tất cả những cá tính vượt trội đó đều có trong dòng máu Trần Tăng. Điều quan trọng tất cả những cá tính vượt trội đó được Trần Tăng điều chỉnh rất hài hoà giống như một danh hoạ tài ba biết pha những gam mầu phù hợp để vẽ lên bức tranh đời mình. Cô Cam trong bức ảnh nào cũng cười rõ tươi. Có một bức cô đứng giữa Trần Tăng và Đào Kinh đầu cô hơi nghiêng về phía Trần Tăng. Nam hiểu rõ cô Cam tính khí hơi đồng bóng thất thường lúc yêu lúc ghét. Quý ai thì cô bốc họ lên mây ghét ai thì coi như chó như mèo. Nói tới cô Cam có người lại khen là giỏi nhất làng cô sai khiến được cả Trần Tăng. Con trai đã là sĩ quan quân đội con gái lại làm cửa hàng trưởng cửa hàng thực phẩm số1của tỉnh. Kẻ ghét cô Cam lại bảo cô là con chó cái hứng tình sẵn sàng đi hoang với cả làng. Hoàng Kỳ Nam xem xét hết từng tấm ảnh nhận ra sự mỉa mai của cuộc đời.  Đào Kinh đứng cạnh cô Cam mà mặt đuồn đuỗn vô hồn. Kinh đứng đây chỉ là thằng bố hờ. Dù Kinh có nuôi con Măng từ bé nhưng giờ cái bóng Trần Tăng lớn quá lớn tới mức bao trùm lên tất cả số phận từng người: Cô Cam  Tuyết Đào Kinh và đến cả Nam nữa. Chả thế mà ông tổng biên tập báo bảo Nam chuẩn bị mang máy ảnh đi chụp đám cưới Măng theo lời đề nghị của Trần Tăng Nam phải chấp hành. Danh chính ngôn thuận Tuyết vẫn là vợ Nam nhưng trong thâm tâm Nam muốn rũ bỏ hết mọi chuyện. Chẳng hiểu sao lúc này Nam cứ cầm mãi tấm ảnh trên tay anh nhìn kỹ khuôn mặt Tuyết. Khuôn mặt Tuyết vừa thơ ngây vừa tinh quái. Nam không ngờ Tuyết lại là người đàn bà lạnh lùng nanh nọc đến vậy. Còn Yến Quyên xuất hiện trong tấm ảnh đứng bên phải Trần Tăng như là định mệnh. Mẹ hết lòng yêu bố mà phải chịu khắc khoải suốt cả cuộc đời. Nghĩ về mẹ Nam thấy mình là kẻ bất hiếu vô dụng không giúp gì được cho mẹ. Nghĩ về mẹ Nam lại thấy căm thù tất cả căm thù cả cái duyên trời định. Bố thì cứ đi biền biệt không về. Và cả cái làng Đoài mê muội có ai hiểu cho nỗi lòng mẹ. Nhìn những gương mặt trong bức ảnh chụp trong ngày cưới Măng Hoàng Kỳ Nam thấy lòng se lại.

                          ***
Sau đám cưới được thiên hạ nức nở khen Măng là người phụ nữ đứng đầu hàng tỉnh trên mọi phương diện. Măng vừa trẻ đẹp lại là cửa hàng trưởng cửa hàng bách hoá tổng hợp một chỗ đứng mầu mỡ nhiều người mơ cũng chẳng được trong thời buổi mọi thứ đều khan hiếm. Cán bộ công nhân chia nhau từng cái kim sợi chỉ bánh xà phòng chiếc khăn mặt phải cắt làm đôi. Măng được mọi người săn đón nhờ vả xe đưa xe đón như một nữ hoàng. Sẵn có cái thế hậu thuẫn đứng sau bố đẻ Trần Tăng Măng coi thiên hạ như cỏ rác. Cánh mày râu có chức tước trong các ban ngành của tỉnh lao vào như bầy ruồi vo ve trước bát mật ngọt. Anh chồng Măng biết thân phận mình là thằng lái xe cho bố vợ chỉ ghen bóng ghen gió chứ làm gì Măng. Anh chàng khôn ra chịu hèn thì sướng làm phật ý vợ là có ngày đứng đường. Cả tỉnh này ai chả biết Trần Tăng quyền uy lẫy lừng thiên hạ. Cánh lái xe láu cá hiểu rõ cảnh "chó chui gầm trạn" hay chọc ghẹo  Hoà khiến anh chàng tức điên. Hoà luôn sống trong cảnh vừa bức bối vừa phải nhẫn nhục chịu đựng. Chịu đựng nhẫn nhục lâu bản tính Hoà trở nên nhu nhược bất cần. Miễn sao Măng làm được nhiều tiền ăn gì cũng có mặc gì cũng chiều. Nhiều lần Măng điên lên tứa tát vào mặt Hoà.

- Giữa thời buổi thiên hạ đói rách vợ chồng được như thế này anh còn đòi hỏi gì nữa. Anh tử tế để yên tôi làm ăn thì đời anh còn có hy vọng làm người. Anh mà nghe thiên hạ xui dại giở trò ghen tuông với tôi thì có ngày vác dái đi ăn mày.
 Mỗi lần Măng nổi đoá lên Hoà im thít không dám cãi nửa lời. Hoà lẳng lặng ra quán ba cô uống rượu. Nhìn vẻ mặt đưa đám của Hoà cô chủ quán hiểu ngay anh chàng đang bị vợ o ép. Cô chủ quán cũng thật thạo đời biết làm cho anh chàng Hoà hài lòng.- Thôi đã ra đây với chúng em thì tươi cái bản mặt lên vợ nó không chiều thì chúng em chiều. Chúng em sẽ chiều ông anh hềt mình.

Được lời ngọt ngào Hoà thấy thoả tấm lòng có bao nhiêu tiền dốc sạch vào bia rượu gái non gái già đủ loại. Mọi chuyện của Hoà Măng biết hết nhưng cũng mặc miễn sao Hoà để cho Măng được tự do tự do cả trong làm ăn cả trong tình ái. Măng coi Hoà là bù nhìn trông coi vườn cây đang kỳ tươi tốt rực rỡ nhất của mình. Đôi lúc uống vào quá chén cái thằng bù nhìn cũng thăng hoa biến Hoà thành đấng nam nhi đầy dũng khí.
Đang say sưa trong quán ba cô thằng Tạch lái xe cho chánh văn phòng uỷ ban bỗng vác cái bản mặt khoái chí vào lu loa giữa quán.

- Chỉ phét lác cái miệng có giỏi thì về mà xem hàng xóm họ nhìn thấy cô vợ xinh đẹp nết na đang hú hí với nhân tình ở nhà đấy.

Đang trong cơn say bị kích động Hoà mượn con dao nhọn ở quán Ba Cô hùng hổ về nhà đập cửa rầm rầm.

- Mẹ con đĩ Măng ông đã phải nhịn nhục làm ngơ để cho mày muốn ngủ với thằng nào thì ngủ nhưng đừng rước giai về nhà này. Mày có còn là con người nữa không hả con vợ lăng loàn kia.

Phía trong cánh cửa tiếng Măng the thé rít lên:

- Anh bảo tôi lăng loàn a? Chính anh mới là thằng đàn ông khốn nạn suốt ngày rúc vào váy mấy con đĩ ở ngoài cái quán thối tha ấy. Đây nói cho mà biết nhá mấy lần công an phường bảo với tôi nhưng tôi không muốn anh và mấy con đĩ ấy vào tù nên tôi tha cho mà vẫn không biết điều sao? Rõ là đồ đàng điếm còn già mồm. Tôi nói để anh biết ngôi nhà này là tiền tôi mua anh không đóng góp một xu có quyền gì cấm được tôi. Đã không phải đóng góp chỉ việc vác dái về ở mà không biết điều còn đe nẹt gái này được sao? Khôn hồn tử tế thì đây mở cửa cho mà vào không thì cút xéo đi. Lời nói của vợ bên kia cánh cửa như bát nước đá hắt vào mặt khiến Hoà bừng tỉnh. Hoà xuống giọng ngọt ngào.

- Nhưng anh nghe người ta bảo em dẫn giai về nhà?

- Đây dẫn giai về nhà đấy xem anh làm gì nào? Măng tru lên giận dữ. Người ta đây chơi có nơi có chốn có nhà cửa giường chiếu chăn hoa gối đệm đàng hoàng chơi với loại người đứng đắn tử tế làm cán bộ nhà nước có chức có quyền hẳn hoi chứ chả như cái loại suốt ngày dấm dúi như chó dái ở ngoài ổ điếm như anh thì còn đòi sĩ diện được với ai? Từ rầy còn giở trò gái này cho ngồi tù rục xương...

 Hoà lảo đảo bước ra phố. Tay anh chàng vẫn nắm chặt con dao mà không biết chém  ai. Ra tới quán ba cô Hoà chửi đổng:

- Mẹ thằng Tạch rõ mách qué chi xiên! Mày xui dại ông ông mà nhìn thấy mặt ông chém chết.

Sáng hôm sau Hoà buồn tình đến gặp Đào Kinh để trút bầu tâm sự. Đào Kinh đang hoang mang có tin đồn công an đang điều tra phi vụ Kinh tổ chức cho người vượt biên. Vừa nhìn thấy Hoà bất ngờ xuất hiện ngoài cổng Đào Kinh tái mặt. Đào Kinh ngỡ Trần Tăng cho Hoà đến báo tin dữ.

- Trần Tăng bảo mày đến phải không? Có chuyện gì nói đi. Mẹ kiếp Đào Kinh này mà phải vào tù thì cái thằng Trần Tăng bố vợ yêu quý của anh cũng sẽ vào ngục.

- Bố nói hay thật con có biết chuyện tù tội gì mà bố nói. Con sang với bố là để được uống rượu. Bố rót con xin chén. Chà rượu của bố quả là ngon tuyệt. Hoà nói nịnh khi thấy Đào Kinh đang ngất ngư với chén rượu trên tay. Con xem ra trên đời này chỉ có rượu là bạn tri âm nhất bố nhỉ. Con biết bố cũng đang uất ức vì bố vợ Trần Tăng con. Con đây cũng đang uất ức vì vợ con đây. Vậy là hai bố con ta cũng đều chịu uất ức bởi hai bố con Trần Tăng.

- Con Măng nó làm sao mà anh phải uất ức? Đào Kinh gắt. Tôi nói để anh biết tôi giận là giận thằng bố đẻ Trần Tăng nó chứ không giận nó. Anh rõ chưa? Bao năm tôi nuôi nó tôi biết nó là đứa con gái ngoan chịu thương chịu khó. Từ ngày nó theo Trần Tăng ra đây với anh hai thầy trò anh đã làm hỏng nó. Nó hư đốn là tại anh tại Trần Tăng.

- Bố không thể tưởng tượng cô con gái nuôi của bố đã hư đốn tới mức nào đâu. Hoà than vãn. Bề ngoài ai cũng ngỡ nó là người phụ nữ giỏi giang xinh đẹp nhất nhì cái tỉnh này. Bố có biết tối qua nó rước cả giai về nhà mà vẫn già mồm đe doạ con. Con chỉ dám nói chuyện này với bố thôi. Bố phải bảo nó giúp con.

- Anh biết chắc nó rước giai về sao không báo công an?

- Bố rõ ngây thơ mấy anh công an phường làm gì được cô ấy. Với lại công an họ chẳng dại gì mà dây vào không khéo cô ấy cho tuột xích liền.

Đào Kinh ngẩn người. Thằng Hoà nói đúng! Biết chắc vợ mình ngủ trong nhà với giai mà đếch làm gì được. Thời buổi bây gìơ cũng rõ thật là...Chẳng khác chi mấy chục năm về trước Đào Kinh cũng bắt qủa tang Trần Tăng ngủ với nàng Cam Quýt Mít Dừa ngay trên giường của mình mà có làm đếch gì được đâu. Con Măng bây giờ cũng giống mẹ Cam nó xưa.

- Rõ nghiệp chướng nghiệp chướng! Đào Kinh rót thêm cho Hoà chén rượu nữa an ủi. Đúng là hai bố con mình cùng cảnh ngộ. Ta cũng đang ngờ chuyện đưa người vượt biên của ta cũng do Trần Tăng âm mưu xếp đặt. Mẹ kiếp cứ ngỡ đã thoát được con qủy ác độc đó ai ngờ càng ngày nó càng bủa vây giương móng vuốt ra với mình.