Dưới chín tầng trời: Chương 25

 

CHƯƠNG 25

Không chốn nương thân

Đối với Đào Kinh ngoài nàng Mai chẳng có miền đất nào cuốn hút Kinh. Nàng Mai đã bỏ Kinh mà đi. Giờ Đào Kinh muốn ra đi tìm nàng Mai. Kinh sống ở đất này mà không có nàng Mai thì chẳng còn ý nghĩa gì. Thằng Lợi trong tổ bốc vác của Kinh chẳng hiểu sao nó lại đọc rõ ý nghĩ của Kinh nó bảo Kinh có muốn đi Hồng Kông thì đi với nó. Nó có cách đi vừa an toàn lại chẳng tốn kém gì. Nó bảo chỉ cần sang được Hồng Kông sau đó đi nước nào cũng dễ. Trong suốt thời gian làm cửu vạn trên cảng nó tỏ ra thông thạo mọi chuyện. Nó đã để ý lịch trình của những con tầu mang quốc tịch Panama Hồng Kông ra vào cảng thường xuyên. Chỉ cần biết đích xác giờ tầu rời bến trữ sẵn bánh mì và nước uống mang xuống tàu hết ca chui tọt xuống hầm neo nằm chờ tới giờ tàu rời bến.

Thống nhất được với Đào Kinh ý đồ chạy trốn đi tìm miền đất hứa thằng Lợi tính toán như thần. Đúng vào buổi thằng Lợi và Kinh đi cùng ca nó đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho chuyến đi.

- Quan trọng nhất là bánh mỳ nước uống và túi bóng đựng phân. Thằng Lợi nói trong hầm tầu buồn đại tiểu tiện mà để mùi bay ra là lộ hết mọi chuyện. Vào đầu ca vừa bước xuống hầm hàng thằng Lợi đã phán trời phù hộ mình rồi trông lượng hàng trong hầm tầu mình chỉ làm tới ba giờ đêm là xong.

Theo lịch trình tám giờ sáng mai tầu rời bến. Lúc giải lao thằng Lợi mò vào bếp thuyền viên ăn cắp được hai hộp thịt và một gói bơ giúi cho Đào Kinh.

- Mẹ kiếp lũ thuỷ thủ trên tầu này ngu như lợn qua mặt chúng dễ ợt. Thằng Lợi thì thào. Khi nào làm xong hàng mày lên trụ cẩu hầm mũi đợi tao. Giờ này chẳng ma nào mò lên đó đâu.

Kinh như cái máy làm theo sự sai khiến của thằng Lợi. Kinh gói mọi thứ vào chiếc áo bảo hộ mang lên mũi tầu ngồi đợi thằng Lợi. Cánh cửu vạn làm xong hàng nằm vạ vật ngủ trên boong chờ ca nô trong bờ ra đón. Đêm vắng lặng nghe gió reo reo trên các trụ cẩu con tầu. Những con sóng xô lép bép vào mạn tầu. Đúng theo dự tính của thằng Lợi trong lúc bọn thuỷ thủ mải mê đóng nắp hầm hàng thì thằng Lợi bước tới kéo Kinh chui vào hầm neo. Hầm neo tối như hũ nút cách biệt với thế giới bên ngoài. Mùi tanh nồng nặc của rỉ sắt lẫn mùi sơn chống hà hăng hắc xộc lên khó chịu. Dù sao mọi chuyện diễn ra êm thấm. Quá căng thẳng trong suốt một ngày lo tính cả Kinh và thằng Lợi đều thấm mệt ngủ thiếp đi. Trong giấc ngủ Đào Kinh mơ gặp được nàng Mai. Nàng Mai đã xúc động ôm riết lấy Kinh khóc nức nở. Đang trong cơn xúc động Kinh choàng tỉnh bởi tiếng nổ rầm rầm của máy tời neo. Vậy là đã đến giờ tầu rời bến. Tiếng dây neo xủng xoảng tời những mắt nỉn lục khục chất thành đống trước mắt Đào Kinh. Chẳng bao lâu nữa con tầu này sẽ đưa Kinh và thằng Lợi sang Hồng Kông. Hồng Kông là một đất nước tự do trong khát vọng của bao người. Con tầu rời bến nghe rõ tiếng chân vịt cuộn sôi trong nước. Tiếng sóng đập vào thân tầu ầm ào. Ra tới biển xa con tầu ngả nghiêng. Mới chừng hơn một giờ trên biển thằng Lợi đã nôn ra mật xanh mật vàng. Trên bờ thằng Lợi khoẻ mạnh nhanh nhẹn vậy mà lại không chịu được sóng. Suốt thời gian tầu hành trình thằng Lợi nằm ngủ mê mệt không còn nhận biết gì. Kinh không say sóng nên cảm nhận rõ nỗi cô đơn một mình trong hầm tối giữa mênh mông biển cả. Kinh thấp thỏm hồi hộp chờ đợi giờ phút con tầu cập bến. Thời gian cứ trôi đi số phận Kinh cũng đang trôi đi về đâu? Con tầu đã hành trình qua một ngày một đêm. Theo tính toán của thằng Lợi thì tầu sắp về tới Hồng Kông. Và những gì đến đã đến tiếng còi tầu chợt rú lên ba hồi dài báo hiệu tầu cập bến. Kinh choàng dậy gọi thằng Lợi. Thằng lợi vẫn trong cơn say lả. Đào Kinh phải véo vào đùi nó một cái rõ đau nó mới tỉnh.

- Đến Hồng Kông rồi tự do muôn năm! Kinh reo lên khe khẽ. Thằng Lợi lười nhác vì say sóng.

- Mấy giờ rồi? Thằng Lợi hỏi.

- Đã hơn sáu giờ sáng. Kinh nhìn đồng hồ nói.

- Thế thì còn phải nằm đây mười hai tiếng nữa chờ trời tối mới rời tầu được. Cứ ngủ cho khoẻ đêm nay là đêm quyết định số phận may rủi của cánh mình đấy.

Suốt mười hai tiếng chờ đợi cả Kinh và thằng Lợi không sao ngủ được nó bàn tính đường đi nước bước cho tương lai.

- Bằng mọi giá phải sang được nước thứ ba Canada hay Anh Quốc là tốt nhất. Mẹ kiếp làm thằng đàn ông mà không bay nhảy thì phí một đời trai. Phải đi cho biết đó biết đây cứ ru rú ở xứ mình không biết đến bao giờ mở mặt ra được. Tới Hồng Kông rồi mọi chuyện ông phải nghe tôi. Ông tìm người tình chỉ là chuyện vặt phải nghĩ đến tương lai lâu dài. Ông mà đắm đuối với đàn bà thì chẳng làm nên trò trống gì đâu...

Nhìn đồng hồ đã quá bẩy giờ tối Kinh và thằng Lợi hí hửng chui ra khỏi hầm neo lần tìm đường lên bờ. Biết chắc không thể lên bờ theo đường cầu cảng bởi sự kiểm tra nghiêm ngặt của biên phòng và hải quan Kinh và Lợi phải cởi quần áo cho vào túi ni lông buộc vào cổ bám theo đường dây neo tụt xuống nước.

- Mẹ kiếp nằm mãi giờ được tắm cái cũng sướng. Thằng Lợi nói xuống nước ông phải bám theo tôi không lạc đấy.

Lợi ôm bọc quần áo tụt xuống trước Kinh bám vào nỉn neo tụt xuống theo. Nước mát lạnh Kinh và Lợi bơi theo dòng chảy hết khu vực cảng thì vào bờ. Đêm vắng lặng mùi cá tanh nồng.

- Hình như đây là một cái bến cá Lợi thì thầm an toàn rồi! Coi như mình đi tắm đêm ha ha...

Lợi và Kinh khấp khởi lóp ngóp bò lên bờ ngồi thở chờ cho khô người rồi mặc quần áo.

- Phải mò vào quán nào làm bát phở bồi dưỡng cho khoẻ. Lợi nói có tiền đô đây rồi. Mẹ kiếp nếm mùi phở Hồng Kông xem sao.

Kinh và thằng Lợi háo hức đi theo lối nhỏ từ bờ sông vào một khu phố lớn điện sáng trưng người xe rầm rập. Nhìn những dãy nhà cao tầng những biển hiệu trước các cửa hàng các cơ quan công sở cả Kinh và thằng Lợi ngỡ ngàng. Đây không phải Hồng Kông mà là Thành phố Hồ Chí Minh. Thằng Lợi rú lên như kẻ điên khùng. Bao công sức tính toán cho chuyến vượt biên uổng phí. Bao hi vọng tan biến trong tích tắc. Vừa uất ức lại vừa buồn cười Đào Kinh và thằng Lợi lang thang cả tháng mới mò về đến nhà thì mất việc làm. Mất việc làm mất cơ hội trốn theo đường tàu biển.

Mất việc làm trong khi dân tình lại nhớn nháo tìm đường bỏ xứ ra đi. Đào Kinh nảy ra ý định tổ chức cho người trốn đi bằng đường biển. Kinh không hiểu những kẻ đói khát muốn ra đi tìm đường kiếm ăn đã đành nhiều kẻ giàu có cũng đi. Công chức nhà nước cũng đi. Kẻ trốn vợ người bỏ chồng ra đi. Có kẻ đi một lần không thoát vào trại cải tạo ít ngày được tha lại đi tiếp. Có kẻ đi bị đắm tàu thoát chết vừa về tới đất liền lại tiếp tục ra đi. Phố xá xao xác người người ngơ ngác nhìn nhau lo âu. Qua một đêm sáng mở mắt ra đã lại có tin mới giật gân: Anh này chị nọ trốn vợ bỏ chồng ra đi...

Kinh đi dọc phố. Mưa lất phất bay xiên xiên dưới ánh sáng đỏ quạch của ngọn đèn đường lắt lay trong đêm thu. Trời se lạnh Kinh rẽ vào con đường phố núi âm u. Lần đầu tiên trong đời Kinh tự quyết định làm một việc hệ trọng. Lâu nay Đào Kinh chỉ thụ động làm theo người khác ai sai bảo làm gì cũng làm cốt có cái đút miệng. Suy cho cùng sướng nhất vẫn là cái thời Kinh chưa lấy vợ làm thuê cho ông bà Hoàng Kỳ Bắc ngày đi làm tối về ngủ khò chẳng lo lắng gì. Khi lấy vợ Kinh bắt đầu bị nàng Cam sai khiến đủ đường. Từ giặt áo quần đến việc lên giường cũng bị vợ bắt la bắt lét. Những ngày oai hùng nhất và đắng cay nhất chính là những ngày làm đồ đệ cho Trần Tăng để cuối cùng phải bỏ làng Đoài bỏ nàng Cam Quýt Mít Dừa đi theo nàng Mai thuyền chuối. Ngỡ cuộc đời đã gặp may ai ngờ nàng Mai cũng lại bỏ Kinh mà đi. Kinh phải bơ vơ mãi trên cái thị xã lai tạp đủ loại người tứ xứ thập phương đến lập nghiệp. Để có được cuộc sống tự do từ nay Kinh phải tự lập. Kinh quyết không trông chờ phụ thuộc vào người khác không tin vào bất kỳ ai. Đến như Trần Tăng Kinh tận trung  thế khi thất cơ lỡ vận đến cầu cứu hắn cho Kinh cái giấy phép để ra biên giới tìm kiếm nàng Mai mà y lại lạnh lùng từ chối. Đời chó má đến thế là cùng. Còn con Măng cho dù Kinh đã có công nuôi nó nhưng cũng chẳng hy vọng ở nó điều gì. Rồi nó cũng giống tính thằng bố Trần Tăng nó bạc như vôi. Hơn bao giờ hết phải tự quyết lấy cuộc sống của mình.

Kinh rẽ vào con đường phố núi. Bóng núi thâm u đen sẫm chìm sâu bên bờ vịnh. Trời tối Kinh chỉ nghe lép bép tiếng sóng vỗ vào vách núi ánh lên những đốm sáng lân tinh. Xa xa ngoài vịnh biển ánh sáng của những con tàu từ mọi phương trời xa lạ nào đó đến neo đậu bốc dỡ hàng thâu đêm suốt sáng. Suốt thời gian làm cửu vạn trên tầu Đào Kinh đã hiểu phần nào cuộc sống nơi này. Những con tầu kia đến rồi lại đi ngày ngày tháng tháng cứ gieo vào mảnh đất này những lối sống khác thường- lối sống của một thế giới đầy quyến rũ thế giới tự do. Cái thế giới tự do ấy lúc đầu chỉ bó hẹp trong các con tàu neo quanh vịnh sau được mở rộng ra trong các khách sạn nhà hàng cung ứng tầu biển dành riêng cho thủy thủ nước ngoài vui chơi giải trí. Không ngờ cái thị xã nghèo lấm láp bụi đất này lại được tiếp xúc sớm với nền văn minh của thế giới tự do. Nhờ có con Măng quan hệ rộng mới xin cho Kinh vào được cơ quan Cảng làm cửu vạn. Cái nghề tuy vất vả nhưng được tiếp xúc với thủy thủ nước ngoài cũng khoái. Kinh biết được đủ chuyện làm ăn mánh khóe của bọn cửu vạn chủ hàng nhân viên kiểm kiện. Cánh thủy thủ quanh năm lênh đênh trên biển mỗi lần về bến mắt hau háu nhìn mấy nàng kiểm kiện tìm mọi cách mua chuộc gạ gẫm tán tỉnh. Các cô gái chủ hàng kiểm kiện cũng đầy ham hố không bỏ lỡ cơ hội lúng liếng đưa tình. Có cô giả vờ đi uống nước trốn biên phòng chui vào buồng thủy thủ cho nó sờ ty một cái cũng kiếm vài gói mì chính hoặc mấy cục xà phòng Camay hay thuốc xịt hôi nách. Có cô còn học được dăm ba câu tiếng bồi chài được thằng da trắng mũi lõ liều thân cho nó chớp nhoáng trong phòng ngủ hay trong toa lét cũng được một trăm đô bằng lương đi làm cả tháng. Thời buổi khó khăn đói khát như Kinh mỗi ca đi làm tàu ăn cắp được vài ba cân gạo cân đường nhồi vào ống quần lót qua mặt bảo vệ cũng đủ tiền cho con ăn học hoặc bán lấy tiền mua thuốc lá hay tặng cho các cô gái làng chơi vật vờ trên các xà lan đổi lấy niềm vui chốc lát. Những kẻ khôn hơn thì nhao xuống tàu mua bán những thứ dân mình không có như dầu cá xích líp xe đạp Nhật. Nhưng tay có vốn lớn thì buôn tivi tủ lạnh quạt điện xe máy nồi cơm điện đầu quay băng quay đĩa. Toàn những đồ tư bản giá trị tính bằng vàng ngoại tệ. Bộ mặt thị xã đổi thay từng ngày. Trên phố đã xuất hiện những chiếc xe máy Nhật đời 79 thay thế xe Bavecta. Thanh niên mặc quần bò thun áo lông Nhật màu cứt ngựa là mốt nhất. Những nhà có tiền nhìn xa trông rộng thì góp vốn mua thuyền trốn sang Hồng Kông Anh Quốc tìm miền đất hứa.

Kinh bám vào vách đá men theo con đường nhỏ dẫn vào khe núi hẹp chỉ vừa một người lách qua. Tới giờ hẹn Kinh bật lửa làm ám hiệu. Ánh lửa lóe sáng Kinh nhìn rõ vách đá đứng sững cao ngất tầng trời cứ như thể mình đang ở dưới ba tầng địa ngục. Dưới chân vách núi có một con đường vòng vào một cái hang sâu hun hút trong lòng núi. Kinh đứng tựa vào vách núi thấy cả một khoảng mênh mông đen đặc nghe rõ tiếng dơi vỗ cánh rào rào tiếng gió âm u không biết từ hướng nào thổi đến. Trong khoảng không mờ ảo không nhận ra lối đi Kinh có cảm giác rờn rợn. Từ xa chợt có ánh đèn loé sáng loang loáng. Tiếng bước chân lạo xạo một người đàn ông xuất hiện ra hiệu cho Kinh đi theo anh ta vào một cái hang rộng thâm u. Mọi người trong hang đang ngong ngóng chờ Kinh. Qua ánh sáng đèn pin vẻ mặt người nào cũng căng thẳng. Theo quy định nghiêm ngặt từ trước tất cả mọi người chỉ được mang theo một túi xách nhỏ đựng quần áo. Lương thực thực phẩm đã được chuyển xuống tàu từ trước. Không ai nói lời nào nhưng ai cũng nhận ra giây phút này là giây phút quan trọng nhất trong chuyến đi đầy gian nan tìm miền đất hứa.

Giờ R đã đến- giờ khắc quyết định đổi thay số phận từng người. Thuyền trưởng khoác chiếc áo măng tô màu đen đầu đội mũ phớt tay cầm đèn pin nói giọng người vùng biển với dáng vẻ tự tin ra lệnh xuất phát. Đoàn người lặng lẽ dìu dắt nhau đi từng tốp ra cửa hang.

Đào Kinh là nhân vật quan trọng có nhiệm vụ dẫn đường đưa được đoàn người xuống tầu ra phao số o an toàn thì sẽ được quay về. Trước khi ra đây Kinh đã cho cậu Tráng đưa thuyền ra khu vực phao o đón Kinh quay trở về. Con đường từ trong hang ra lúc này phải leo ngược lên cao rồi tụt dần xuống chân núi lần theo vách đá mới ra được bờ vịnh. Một con tàu đã đợi sẵn để đón đoàn người ra đi. Con tàu này thuộc loại tầu đánh cá Kinh mua lại của số người Hoa bỏ về nước. Con tầu có khả năng chịu sóng gió cấp bảy. Kinh lặng lẽ dẫn đầu đoàn người lên tàu. Kinh vào trong khoang lái quan sát lại một lần nữa địa hình luồng lạch. Nơi đây giống như một cái hồ nhỏ trên vịnh biển. Xung quanh núi non bao kín chỉ có một lối nhỏ đủ đê con tàu ra vào. Mặt nước im phắc không một gợn sóng. Nước và núi hòa thành một màu đen sẫm. Trên cao một khoảng trời mờ sẫm lất phất mưa. Từng tốp người dò dẫm dắt díu âm thầm nung nấu trong lòng một mơ ước khát khao đi tìm một chân trời mới. Mỗi số phận trong đám hỗn mang kia đều có một hoàn cảnh riêng nhưng tất cả sẽ cùng chung một số phận nếu không may tàu bị bắt hoặc bị đắm làm mồi cho cá. Thuyền trưởng là người bước lên tàu sau cùng. Ông ta bước thật nhanh trên boong tàu lạnh lùng. Sinh mệnh bảy chục con người từ giờ phút này nằm trong tay ông. Ông nhấn chuông báo hiệu nổ máy. Tiếng máy nổ rền con tàu rùng rùng lừ lừ chui ra khỏi khe núi lao vào màn đêm trên vịnh biển dưới sự chỉ dẫn của Đào Kinh. Theo kế hoạch Kinh phải dẫn con tàu ra phao số o. Càng ra xa sóng càng lớn. Kinh nhìn đồng hồ tàu đã chạy được hơn một giờ. Kinh nhìn trong khoang tàu những thân người âm thầm rũ rượi ngất ngư theo sóng biển. Đàn bà trẻ em nằm ngả ngốn mệt lả đi vì say sóng. Trong biển trời bao la sâu thẳm của màn đêm Đào Kinh nhận ra con tàu đã đến địa phận phao số 0. Đào Kinh liền lệnh cho thuyền trưởng giảm tốc độ cho con tầu chạy chậm lại. Kinh lấy đèn pin phát tín hiệu cho Tráng đưa thuyền đến đón Kinh về bờ. Nhận được tín hiệu của Đào Kinh Tráng phát tín hiệu trả lời bằng đèn pha quét ba lần liên tục trên biển. Nhiệm vụ của Đào Kinh đã hoàn thành. Chừng mười phút sau từ trong màn đêm đã xuất hiện chiếc thuyền cưỡi sóng lao tới cập mạn con tầu. Không một ai trong số người ra đi hiểu được tâm trạng của Kinh lúc này. Đào Kinh là người duy nhất được quay về được chứng kiến tường tận giờ khắc của bảy chục con người bảy chục số phận gửi gắm vào biển khơi gửi gắm vào miền đất hứa.  

Trong giây lát Đào Kinh vừa kịp nhảy xuống thuyền thì Tráng đã ngoặt tay lái cho thuyền tách khỏi thân tầu an toàn.

- Thật là tuyệt Đào Kinh thốt lên ta không ngờ tay lái của cậu cũng khá đấy. Trên đường cậu ra đây có gặp đối tượng nào không?

- Báo cáo chú cháu không chạy theo luồng tàu chính nên không gặp  lực lượng tuần tra kiểm soát nào.

- Vậy là tốt cả đêm tớ thức trắng rồi cậu cầm lái để tớ chợp mắt một chút.

- Chú cứ ngủ khi nào tới bến cháu gọi.

Kinh nằm xuống cạnh Tráng nhưng mãi vẫn không sao ngủ được. Trong sâu thẳm Kinh vẫn lo cho số phận những kẻ chạy trốn liệu có được an toàn. Trằn trọc mãi khi vừa chợp mắt được thì thuyền đã về tới bờ. Mặt trời đã vượt qua ngọn núi đá xanh nơi đêm qua đã xảy ra cuộc vượt biển lớn chưa từng có. Đoàn người ra đi giờ này chắc đã tới hải phận quốc tế.

Suốt đêm thức trắng về tới nhà Kinh ngủ một giấc rõ dài sau bao ngày vất vả toan tính. Tỉnh dậy Kinh thấy người rạo rực sung sướng vì kế hoạch đã thành công mỹ mãn. Mọi chuyện diễn ra đúng như dự tính. Kinh tiến đến đẩy nhích chiếc tủ ra một bên cúi xuống lật hai viên gạch lát nền móc ra một gói bọc giấy bóng còn nguyên vẹn. Kinh thận trọng đóng cửa chính cửa sổ kiểm lại toàn bộ số tiền và số vàng thu được trong phi vụ làm ăn vừa rồi. Cả đời Kinh chưa bao giờ có nhiều tiền nhiều vàng như lúc này. Có tiền có vàng Kinh sẽ thoát khỏi Trần Tăng. Trước mắt Kinh sẽ bán con thuyền cũ của nàng Mai để đóng tàu mới. Thằng Tráng phải cho đi học lấy bằng thợ máy. Số Kinh cầm tinh loài cá Kình làm ăn phải vùng vẫy nơi sông nước mới may mắn. Kinh gói tiền và vàng giấu vào chỗ cũ rồi ra phố. Trời xế chiều nắng thu vàng rực. Có tiền trong tay lúc này Kinh thấy thương hại nhìn những kẻ đi lại trên đường phố kia. Kinh nhìn ai cũng mang bộ mặt buồn rượi nhăn nhó ngây ngô và đần độn nữa. Kinh cảm nhận như cả thế gian này chỉ có mỗi mình Kinh là sung sướng nhất. Kinh bước những bước khoan thai nhìn thiên hạ. Lâu nay Kinh chưa từng để ý đến các biển hiệu sang trọng của các cửa hàng cửa hiệu hai bên đường phố. Sấp tiền mới cứng lúc này nóng rẩy trong túi mách bảo Kinh nhìn lên tấm biển mê ca màu xanh có dòng chữ đỏ rực: Cơm Quốc Hương. Phải ăn một bữa cho ra trò. Kinh bước vào tiệm cơm Quốc Hương đầy tự tin gọi các món ăn đắt tiền nhất. Ngại phát âm tiếng nước ngoài nên Kinh chỉ vào chai rượu nom đẹp nhất trong quầy rượu. Tiệm cơm giờ này vắng khách một mình Kinh ngồi lặng lẽ nhấp từng ly rượu ra vẻ một đại gia sành điệu trước sự kính nể của cô chủ tiệm. Càng uống Kinh càng tỉnh và nhận ra hương vị thơm nồng của rượu. Rượu Tây có khác hơn hẳn rượu cuốc lủi của mụ Ruốc làng Đoài chua như dấm. Chả trách bọn lắm tiền cứ lao đầu vào chỗ sang trọng. Càng nhiều tiền càng khao khát kiếm tìm thứ ngon của lạ. Lúc này Kinh lại thấy căm thù đời. Kinh nhớ tới trận say rượu trên vó bè nhà mụ Sen về bị vợ nện cho một trận nằm quay lơ ra sân gạch.

 Cơm rượu no say Kinh rút sấp tiền trả cô chủ tiệm. Cô nàng lúng liếng ánh mắt sắc lẹm nhìn Kinh. Kinh rạo rực nhìn những ngón tay thon mềm diệu nghệ của cô chủ tiệm đếm tiền nhanh hơn máy. Cô nàng líu ríu mời Kinh lần sau lại đến nữa.

- Cám ơn cô chủ xinh đẹp! Kinh véo von chào cô chủ tiệm. Kinh chếnh choáng bước ra đường.

 Kinh la đà về  tới gian phòng tập thể của thằng Hoà thì trời sập tối. Vừa chập tối thằng Hoà đã đóng kín cửa. Kinh đưa tay đấm thẳng vào cánh  cửa . Thằng Hoà quần đùi áo may ô ra mở cửa ngỡ ngàng nhìn Kinh.

- Mẹ kiếp ngủ sớm vậy hả? Ông vừa đi đánh chén bữa đã đời! Buồn nôn quá. Đào Kinh loạng choạng bước vào nhà miệng phả ra nồng nặc mùi rượu.

Hoà lao vào phòng tắm lấy cái chậu nhựa để Kinh nôn thốc vào chậu. Đầu óc quay cuồng Kinh đưa tay gạt tấm màn gió nhào vào giường.

- Bố lại say rồi.

Kinh sững người nhận ra tiếng con Măng nằm trên giường thằng Hoà. .

- Hóa ra là mày sao? Đồ đĩ thoã.

Con Măng trần như nhộng vội vơ chiếc chăn quấn lên người tay nó kéo tấm rèm nói vọng ra ngoài. Khuya rồi bố còn lại đây có việc gì?

- Còn mày lại đây có việc gì? Kinh nổi xung con gái chưa chồng mà thế này đây.

Thằng Hoà chạy ra thanh minh.

- Chúng cháu yêu nhau mà chú! Chú ngồi xuống ghế đây. Chú say rồi.

- Thời buổi này rõ là loạn hết cả rồi. Đào Kinh cười hầng hậc. Nhưng mặc xác chúng mày. Cứ ngủ với nhau cho đã đời đi cưới gả mà làm gì. Mẹ kiếp suy cho cùng tao cũng chẳng có quyền ngăn cản chúng mày. Tao chỉ là thằng bố hờ mà thôi. Con Măng đấy a mày cậy bố đẻ mày là thằng Trần Tăng nên coi thường ông. Mày tự hào bởi thằng Trần Tăng nó ngủ với con mẹ mày. Nhưng con mẹ mày lại là vợ tao. Vợ tao lại đẻ ra mày mà mày lại không phải là con tao. Rõ thật là lẩn quẩn thế nào mày lại không phải là con tao ha...ha...đời kể cũng lạ lùng. Hôm nay tao vui đến đây lại gặp cảnh chúng mày cũng đang vui ha...ha...

- Bố! Bố say rồi. Con Măng đã mặc xong quần áo từ trong giường bước ra. Bố lên giường mà nghỉ con về đây. Khuya rồi bố không được ra phố nữa đấy!

- Con này tử tế nhỉ tao không say. Mẹ kiếp tao đến trả công chúng mày sòng phẳng đây. Có làm có thưởng có tội có phạt. Trong thời gian qua chúng mày đã giúp tao khối việc. Kinh rút xấp tiền đặt lên bàn. Mẹ kiếp không biết thế nào số mình lại may mắn vậy. Qua một đêm đã vơ khối tiền cứ như thể có quý nhân phù trợ. Hoà ơi tao cảm ơn mày đã mách cho tao cái mối làm ăn này qủa là tuyệt vời. Mày chỉ là thằng lái xe mà giỏi giang đáo để. Mày rõ xứng đáng làm chồng con Măng.

- Chú Kinh chúng cháu không dám nhận tiền của chú.

- Vẽ khách khí làm gì tao còn nhiều rất nhiều ha...ha...

Kinh chệnh choạng bước ra đường. Đường phố vắng lặng. Thiên hạ biến đi đâu hết chỉ còn mỗi mình ta ha...ha... Ai bảo mình say. Thằng Kinh này mà say á.