Dưới chín tầng trời: Chương 22

 

CHƯƠNG 22

Người cha kỳ quặc

Trần Tăng biết quá rõ chuyện của cậu Hòa với con Măng. Duyên số chúng nên vợ nên chồng Trần Tăng càng dễ sai khiến bảo ban chúng. Cái thằng cũng rõ khéo bao năm nay nó tận tuỵ lái xe phục vụ mình...

 Nhìn hai đứa ngồi trước mặt ấp a ấp úng không nói nên lời Trần Tăng cười.

- Có chuyện gì hai đứa nói xem nào?

- Con và anh Hoà yêu nhau chúng con xin phép bố. Con Măng e thẹn nói chuyện riêng của gia đình ta con đã kể hết với anh Hoà.

- Hai đứa mà nên duyên vợ chồng ta mừng. Trần Tăng nghiêm nét mặt. Có điều ta nhắc cả hai đứa luôn phải giữ cho ta. Danh chính con Măng vẫn là con gái Đào Kinh trong hồ sơ của con vẫn mang họ Đào Thanh Măng cơ mà. Đào Kinh mấy năm nay bỏ làng Đoài ra biên giới lại có quan hệ mật thiết với người Tầu. Tình hình chính trị giữa mình với Trung Quốc đang căng các con phải thận trọng. Đào Kinh là người cả tin lập trường giai cấp bấp bênh dễ bị đối phương lợi dụng. Các con phải thường xuyên gần gũi theo dõi giúp đỡ ông ấy. Ông ấy có chuyện gì khác thường phải báo cho ta biết.

Con Măng và thằng Hoà ra khỏi phòng Trần Tăng cười thầm vì những nhận định chính xác của mình. Điều làm Trần Tăng không yên lại chính là chuyện vợ con ông ở quê. Ông quyết định làm một cuộc cách mạng sẽ chuyển cả gia đình bố mẹ vợ con lên tỉnh. An cư lạc nghiệp hậu phương phải vững chắc mới yên tâm lo việc nước. Chức chủ tịch tỉnh sẽ vào tay Trần Tăng nay mai. Những lúc đất nước "có sự" lại là lúc người lãnh đạo dễ bộc lộ tài năng uy tín của mình nhất. Phải biết vận dụng kết hợp mọi yếu tố chủ quan khách quan chủ động lo tính khai thông đường đi nước bước của mình. Biết sử dụng tối ưu quyền lực có trong tay. Ta phải nuôi cắm một đội quân vừa tài ba vừa trung thành tận tâm với mình tận trung với nước. Thời bây giờ không thể tin dùng loại người như Đào Kinh. Năm xưa mình đã dùng Đào Kinh cũng là do thời cuộc hắn giống như loài chó săn vừa khôn lại vừa ngu...

Chỉ qua một đêm suy tính sáng dậy Trần Tăng quyết định một lần nữa về quê thuyết phục gia đình vợ con ra tỉnh sống. Quyền hành mình đang nắm trong tay không chớp thời cơ sau này sẽ khó khăn.

Mải mê việc nước lâu lắm Trần Tăng mới về thăm nhà. Xóm làng vẫn xác xơ ngèo đói. Hoà bình thống nhất mãi mà nền kinh tế đất nước vẫn bí bét không phát triển. Đầu óc người nông dân vẫn u mê lạc hậu- sự lạc hậu cố hữu đã có sẵn trong máu từ bao đời thật khó mà thay đổi. Đến cả ông bố của Trần Tăng mỗi lần nghe Trần Tăng nói tới chuyện chuyển nhà ra tỉnh ông tuyên bố xanh rờn: Anh có làm tới chức chủ tịch nước tôi cũng chỉ ở cái làng này vẫn sẽ chết ở ngôi nhà này không đi đâu hết. Vợ Trần Tăng lại vào hùa với bố chồng chị ta bảo anh tha tôi ra tỉnh để cho người thành phố nó khinh tôi á. Còn lâu nhá.

Thế đấy với địa vị của Trần Tăng ra ngoài quân quyền lồng lộng mưu lược có thừa nhưng về nhà bố và vợ lại coi thường cư xử ương ương dở dở không sao chịu nổi. Bố Trần Tăng là do cổ hủ đã dành nhưng cô vợ Trần Tăng có lẽ từ cái ngày cô mò sang làng Đoài ghen với nàng Cam bị Trần Tăng đuổi khéo nên tự ái. Rõ là đàn bà đái không qua ngọn cỏ. Dù sao vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt cho gia đình êm thấm.

Lần này trước khi về Trần Tăng đã bảo cậu Hoà ra cửa hàng thực phẩm mua đủ mọi thứ  mang về làm mâm cơm rượu ra trò đãi bố để thuyết phục cụ bán nhà ra thành phố với Trần Tăng. Dù thời buổi tem phiếu nhưng Trần Tăng cần thứ gì chỉ ghi mấy chữ vào mẩu giấy nhỏ cho Hoà mang ra cửa hàng là các cô bán hàng phục vụ đầy đủ.

Hai thầy trò về đến nhà cậu Hoà lái xe và vợ Trần Tăng chỉ vào bếp chừng nửa tiếng đã có một mâm đầy tú ụ với đủ các món đặt lên bàn trước măt hai bố con Trần Tăng. Trần Tăng rót rượu vào chèn.

- Con mời bố chúc bố bách niên giai lão.

- Anh về sao không cho thằng con trai anh nó về thăm tôi thăm mẹ nó một thể? Ông bố Trần Tăng vẫn bình thản không coi chuyện ăn uống làm trọng.

- Cháu nó con vừa xin vào ngành an ninh nên bận nhiều việc sẽ về thăm ông sau. Hôm nay con có câu chuyện quan trọng muốn thưa với bố và nhà con. Nào con mời bố mời cậu Hoà. Trần Tăng nháy mắt nhìn Hoà.

Hoà hiểu ý Trần Tăng cậu vội ngồi xuống ghế nhanh nhảu:

- Cháu mời cụ cháu mời cô uống rượu rồi xơi cơm. Thủ trưởng cháu hồi này luôn bận trăm công ngàn việc mấy lần định về lại phải hoãn lại.

- Bận rộn thế thì thầy trò anh còn về làm gì? Cả cái thằng con trai của anh nữa nó mà vào ngành an ninh cậy quyền bố rồi lại hư hỏng mất thôi.

- Bố ngồi nhà toàn suy diễn lung tung. Cháu nó vào được ngành an ninh là nơi rèn luyện tu dưỡng tốt nhất đấy. Thưa bố lần này con đã suy nghĩ kỹ rồi gia đình ta phải chuyển ra thành phố bố ạ. Thời cơ ngàn năm có một bố và nhà con ra đó con sẽ được tiêu chuẩn phân đất phân nhà riêng được hưởng mọi quyền lợi theo chế độ chính sách và lo tính đến chuyện tương lai về lâu về dài cho cả cháu trai của bố nữa. Cả nhà ta sẽ có hộ khẩu thành phố.

- Anh không phải nói nhiều tôi không đi đâu hết. Ông bố Trần Tăng lạnh lùng quyền lợi của anh của vợ con anh được gì anh cứ hưởng tôi đã sống ngần này tuổi sao tôi không hiểu thấu điều hay lẽ phải. Đời con người có mười phần tôi đã trải qua chín trên mảnh đất này làm sao tôi phải đi đâu? Tôi còn lạ sự tính toán của anh. Tôi thì còn sống được bao lâu có nói  điều này bây giờ anh cũng bỏ ngoài tai nhưng tôi cứ nói để sau này anh sẽ thấy dù anh có làm đến cái chức to nhất nước Nam này thì cuối đời anh cũng chẳng có ai người ta nhỏ nước mắt khóc anh thật lòng đâu. Tôi dám chắc với anh điều này.

- Bố là người rõ lạc hậu bảo thủ và kỳ quặc nhất hành tinh này Trần tăng gay gắt bố không lo sống cho sung sướng lại chỉ lo lúc chết không ai khóc. Lại còn sợ người ta khóc giả nữa sao. Bao giờ bố cũng nghĩ xấu về con. Bố ra thành phố để con có điều kiện chăm sóc bố lúc ốm đau già yếu. Cả đời bố chẳng được đi đến đâu nên bố không sao nhận ra được thế giới đang đổi thay từng ngày. Bố không nghe lời con ở nhà gặp chuyện khó khăn đừng trách con không quan tâm.

- Tôi xin từ nay anh đừng nói tới chuỵên này nữa. Nếu anh là người biết quan tâm tới người khác biết nghĩ đến bà con quê hương làng xóm thì cái làng Đồng Ho này đâu đến nỗi khốn khổ như ngày nay. Anh đừng tưởng anh đưa được tôi ra tỉnh là anh rũ bỏ hết mọi trách nhiệm sao? Anh có còn nhớ tới những ngày cả làng rồi cả xã đến cả huyện háo hức cả tin nghe theo anh. Họ đã phải đổ bao mồ hôi công sức cho những công trình to lớn những ý tưởng điên rồ của anh để anh có cơ hội thăng tiến vù vù. Nhưng kết cuộc tất cả công sức của dân đều là công dã tràng. Bao công trình to lớn bao ý tưởng anh bày đặt ra đều đổ vỡ. Anh càng lên cao dân càng khốn đốn. Anh là thằng lãnh đạo không có lương tri chỉ giỏi mưu kế dụ dỗ dân lành. Chỉ có tôi là người đẻ ra anh tôi mới dám nói. Hồi anh còn là cán bộ xã thì dân cả xã này khổ anh lên huyện thì dân cả huyện khổ anh lên tỉnh thì dân cả tỉnh khổ. Tôi lo anh mà lên trung ương thì đất nước này nguy to. Anh ngẫm mà xem người ta đi làm cán bộ về làng dân tình kéo đến đầy nhà còn anh về làng chẳng ma nào dám đến. Anh có biết vì sao không? Vì người ta vừa sợ anh lại vừa khinh anh. Người ta khinh anh vì anh là thằng hèn còn người ta sợ anh vì tiếng tăm của anh lẫy lừng hàng tỉnh sợ những trò mưu ma phù thuỷ của anh. Anh giống như bóng con quỷ luôn ám ảnh dân làng...

Lại một lần nữa Trần Tăng không thuyết phục nổi ông bố kỳ quặc. Lâu nay Trần Tăng bỏ ngoài tai những gì người bố xỉ vả. Chấp chi tuổi già chấp chi người đẻ ra mình. Làm thằng lãnh đạo quyền sinh quyền sát trong tay mà không biết làm cho quân quyền nó sợ thì còn lãnh đạo được ai. Bây giờ còn là cấp phó nhiều việc còn phụ thuộc vào trưởng. Cấp trưởng vào tay Trần Tăng mọi chuyện sẽ phải khác xa. Những thằng ngang đầu cứng cổ phải trừng trị ngay tắp lự.

Chiếc xe của hai thầy trò Trần Tăng đã lao ra đường quốc lộ Trần tăng bất ngờ hỏi Hoà:

- Chuyện của cậu và con Măng thế nào nói thực để tôi còn biết đường lo liệu.

- Trăm sự con nhờ thủ trưởng Hoà ngọt ngào chuyện của chúng con mà thành thì còn gì hơn. 

- Là thằng đàn ông phải luôn có chí hướng phải biết tính toán chớp thời cơ đến với mình. Cậu mà lấy con Măng thì tốt rồi ta sẽ thu xếp cho hai đứa căn nhà riêng. Nhà người Hoa bỏ đi rẻ như bèo. Sở dĩ ta muốn cho chuyển cả nhà ra phố trong lúc này cũng là lẽ đó. Nhưng khốn nỗi nhận thức của ông cụ ta rõ là lạc hậu khiến ta không sao chịu nổi. Trần Tăng ngập ngừng suy tính một lát rồi nói ta sẽ giao cho cậu một việc vô cùng quan trọng phải tìm mọi cách gần gũi gây được uy tín với Đào Kinh. Chúng ta phải nắm được Đào Kinh trong tay. Hai đứa cưới nhau anh sẽ là con rể của cả hai người bố Đào Kinh và ta. Ta thì con yên tâm nhưng còn Đào Kinh ta thấy hồi này ông ấy đối với ta có phần khang khác. Anh có biết ngôi nhà Đào Kinh đang ở là nhà người Hoa để lại?

- Con nghe nói ông Đào Kinh có giấy tờ của gia đình người Hoa trao quyền cho ông ấy sử dụng.

- Cậu còn ngây thơ lắm! Âm mưu của kẻ thù thâm hiểm biết đâu những kẻ ra đi muốn cài cắm người ở lại lại hoạt động ngầm. Phải tỉnh táo đề phòng mọi chuyện. Đào Kinh ở căn nhà ấy là không hợp pháp đâu.

 Răn đe Hoà thế nhưng Trần Tăng thực sự tiếc cho kế hoạch thuyết phục gia đình ra thành phố của mình thất bại. Không thể bỏ lỡ cơ hội lúc này. Ta phải tính ngay tới chuyện sẽ xây dựng gia đình cho con Măng. Ai chứ cậu Hoà mà lấy con Măng cũng sẽ thuận cho ta. Chàng rể lái xe phục vụ cho bố vợ thì còn gì bằng. Ta có thừa quyền uy để lo cho tương lai hai đứa. Ta sẽ tìm cách lấy lại căn nhà của gia đình người Hoa mà Đào Kinh đang ở bất hợp pháp về cho con Măng một cách hợp pháp. Đối với Ta Đào Kinh chỉ là thằng nhà quê ngốc nghếch. Số phận Đào kinh luôn nằm trong lòng bàn tay ta. Ta biết Đào Kinh bỏ làng Đoài ra đi là muốn thoát khỏi nàng Cam thoát khỏi cái bóng của ta. Chuyện quan hệ giữa ta và nàng Cam xưa thiên hạ đều biết nhưng chẳng làm gì được ta. Ta không muốn ra tay trừng trị Đào Kinh kẻo thiên hạ bảo mình nhỏ nhen. Vậy mà xem ra cái thằng nhà quê này vẫn không biết điều. Ta sợ con Măng buồn phiền nếu nó biết ta chơi xấu Đào Kinh. Với lại dù sao Đào Kinh cũng là người nuôi con Măng khôn lớn như ngày nay. Nhưng Đào Kinh không thể vì thế mà coi thường mọi chuyện coi thường pháp luật coi thường ta được. Đối với Đào Kinh lúc nào cũng phải khoác cho hắn cái tròng vào cổ để đề phòng hắn giở trò cắn càn. Trần Tăng cười thầm về những toan tính của mình. Nuôi chó để nó bảo vệ mình mới khó chứ thịt nó thì dễ ợt.

Trần Tăng ngả người ra ghế miên man dòng suy tính. Vừa chợp mắt xe đã về tới bến phà. Trần Tăng ngồi bật dậy nhìn kỹ vào gương mặt Hoà:

- Tớ hỏi lại một lần nữa cậu có thực lòng yêu con Măng?

- Chúng con đã yêu nhau ngay từ lần đưa thủ trưởng về đám cưới cô Tuyết. Hoà xúc động cười thành thật con hứa sẽ trung thành tận tuỵ phục vụ thủ trưởng suốt đời.