Dưới chín tầng trời: Chương 17

 

CHƯƠNG 17

                             Bữa tiệc mừng chiến thắng

Tin chiến thắng trên khắp mặt trận dội về. Đã giải phóng Buôn Mê Thuật thành phố Huế và các tỉnh Nam trung bộ. Vương được phong hàm Thiếu uý-chức vụ đại đội trưởng. Hoàng Kỳ Nam được trở về đơn vị chiến đấu sau bao ngày nằm ru rú ở trại tăng gia trên rừng. Đơn vị của Vương và Nam hoà cùng đoàn quân từ khắp các ngả đường rừng ùn ùn đổ về quốc lộ một tiến vào giải phóng thành phố. Những chiếc xe tăng của trung đoàn Hoàng Kỳ Trung nằm im từ trong lòng đất qua bao ngày ẩn nấp chờ đợi giờ mới được xuất kích. Những chiếc xe tăng còn lấm lem bùn đất bò lôm ngôm như cua những bánh xích sắt rít lên kin kít. Theo sau đoàn tăng là binh chủng pháo binh oai hùng kéo những khẩu pháo mặt đất loại nặng nòng đen chũi to như cột đình làng Đoài đang gầm rú tiến về thành phố. Lòng Nam bỗng trào lên nỗi lo cho số phận bố Hoàng Kỳ Trung giờ này sống chết ra sao trong ngục tối của kẻ thù?

- Mẹ kiếp sống rồi! Vương quả quyết cuộc tiến công lần này chắc chắn chiến thắng sẽ không như Mậu thân sáu tám đâu mà sợ. Xem chừng bọn địch không còn đủ sức chống cự.

 Hoàng Kỳ Nam nhìn vào đội quân hùng mạnh đang rầm rập tiến quân anh tin vào lời Vương phán xét. Lực lượng dân quân du kích bộ đội đia phương lúc này cũng mặc quân phục chính quy mới toanh từ khắp các ngả đường ùn ùn đổ về trục đường một. Những gương mặt sáng ngời tràn ra hai bên đường cờ hoa phơi phới vẫy chào đoàn quân chiến thắng tiến vào giải phóng thành phố. Có những bà mẹ muốn gửi gắm niềm tin chiến thăng còn háo hức nắm lấy bàn tay của các chiến sỹ quân giải phóng. Tới ngã ba Bồng Nam và Vương nhận ra người lính nguỵ chân gỗ đã đưa Nam và Vương vào thành phố đêm nào cũng đang đứng vẫy chào bộ đội. Vương kiêu hãnh tách khỏi đoàn quân đến bắt tay anh ta. Vương tếu táo: Cánh này bái phục tay lái siêu hạng của ông anh đấy. Người lính nguỵ trố mắt nhìn theo Vương ngỡ ngàng không kịp nói lời nào với Vương. Trên trục đường một xe kéo pháo xe chở lính bộ binh lính công binh cầu phà tiến vào khu ngoại thành thì bị dồn ứ lại ở đầu cầu. Bọn địch trước lúc tháo chạy đã đổ xăng đốt cầu lửa cháy ngùn ngụt. Đội quân nguỵ thất trận lếch thếch dắt díu nhau từng tốp đi bộ trên trục đường một. Nhiều tên sợ bộ đội trút hết quân phục lính nguỵ mình trần trùng trục bước đi dưới trời nắng nóng. Trong lúc công binh chưa ghép xong cầu phà số lính thức thời háo hức dùng ghe đò chở bộ đội vượt sông lập công chuộc tội. Cánh lính bộ binh qua được sông lại ào lên xe đò xe ngựa rầm rập tiến vào thành phố. Tiếng máy bay gầm rú tiếng pháo 130 từ các trận địa rít lên nổ ùng ục trên trời. Phía phi trường từng cột khói đen đùn lên từ những đám cháy. Đơn vị của Nam và Vương vào tới phi trường địch đã tháo chạy bỏ lại xe pháo máy bay nằm ngổn ngang. Có chiếc máy bay còn nằm quay ngang giữa đường băng cạnh những xác lính nguỵ nằm trương phình dưới nắng nóng bốc mùi khăn khẳn. Trong các ga ra có những chiếc máy bay còn nguyên vẹn. Cánh lính trẻ háo hức leo lên máy bay ngồi vào khoang lái tò mò mở các công tắc điện thử làm phi công trong chốc lát cho khoái cái đời thằng lính lâu nay ru rú trên rừng.

Vương chạy lăng xăng vớ được chiếc xe máy còn mới tinh liền nhẩy phốc lên cầm tay lái. Cả đời Vương chưa bao giờ được ngồi lên chiếc xe máy vậy mà lúc này nó mê mải mày mò nổ được máy. Vương liều cài số chiếc xe chồm lên chạy loằng ngoằng trên đường băng. Nam đứng cười  ngất nhìn Vương lái chiếc xe máy chạy quanh phi trường. Lúc đầu tay lái nó còn loạng choạng sau quen dần Vương khoái chí cười hơ hớ tăng ga chạy lướt qua mặt Nam. Cánh lính của các quân binh chủng cũng háo hức đổ về phi trường xông vào các khu gia binh nơi dành riêng cho phi công các kỹ thuật viên nhân viên làm việc trong phi trường. Bọn địch cuống cuồng tháo chạy bỏ lại đủ thứ đồ lót phụ nữ tranh ảnh khoả thân các kiểu trai gái làm tình. Vương đẩy cửa kéo Nam xông vào phòng còn nguyên mâm cơm với các món ăn còn nóng. Mẹ kiếp đang đói bụng nó lại dọn cỗ cho mình xơi ha ha.... Vương vừa bốc thức ăn vừa lùng sục ngó nghiêng quanh phòng. Nhìn những tủ kính trong suốt đựng đồ sành sứ pha lê bóng lộn căn phòng sáng rực lên Vương choáng ngợp bởi đời sống xa hoa dư thừa của chủ nghĩa tư bản. Ngẩn ngơ một lúc Vương lại háo hức kéo Nam tới một khu nhà lộng lẫy trước cửa đề dòng chữ lớn; Trung Tâm Tâm Tý Chiến Phi Trường. Vương và Nam choáng ngợp bởi khung cảnh nơi đây giống như trên thiên đường. Đây là nơi vui chơi giải trí cho các sĩ quan quan chức cao cấp Mỹ nguỵ: Phòng mát xa vũ trường phòng tắm hơi phòng hội họp. Vương đập khoá mở một căn phòng kéo Nam vào theo. Một cô gái trần như nhộng da trắng hồng nằm phơi mình trên chiếc đệm ở tư thế khêu gợi. Vương Đờ đẫn nhìn cô gái nằm bất động như thể cô ta đã chết. Vương tiến lại đưa tay xoa nhẹ lên thân hình cô gái Vương cười rú lên nhận ra đây là người con gái bằng cao su.

- Mẹ kiếp tư bản có khác! Vương chửi đổng nhẩy bổ vào ôm gọn cô gái cao su vào lòng. Toàn thân vương run lên bần bật. Cả căn phòng sống động sáng bừng lên nhấp nháy đủ sắc mầu xanh đỏ tím vàng. Tiếng nhạc dập dình rộn rạo theo sức bật của Vương lẫn tiếng rúc rích cười tiếng rú rên của cô gái giả. Nam nhìn vào mặt Vương thấy nó đê mê sung sướng thực sự trước người tình cao su. Ôi! Cái thằng rõ là!...Nam lấy sức lôi Vương ra khỏi cơn mê muội. Nam và Vương lại mở tiếp căn phòng khác sực mùi cồn thuốc. Trên bàn một cái xác lính Mỹ bụng bị mổ phơi ra một đống gan ruột bốc mùi hôi thối. Dụng cụ y tế dao kéo còn dính máu bày ngổn ngang...

Lùng sục tìm kiếm trong các phòng suốt mấy tiếng đồng hồ đến tối lính tráng thằng nào cũng mệt lử. Vương nằm lăn trên chiếc giường đệm mê mải xem tranh phụ nữ khoả thân. Bỗng có tiếng nổ lốp đốp hơi khói xông vào phòng Nam đẩy cửa nhìn sang căn phòng bên khói lửa bốc cháy mù mịt. Lính từ các phòng đổ xô ra đường băng đứng nhìn khu nhà lắp ghép bốc cháy ngùn ngụt lửa sáng cả góc trời. Từng đợt gió thổi thốc lên tàn lửa bay đỏ rực như pháo hoa trên nền trời đêm. Thỉnh thoảng lại có tiếng nổ lớn lửa lại bùng lên tạt theo chiều gió cháy lan hết khu này sang khu khác. Cả phi trường là một biển lửa rừng rực.

Lệnh báo động khẩn cấp từ trung đoàn xuống cho bộ đội rút khỏi sân bay đề phòng lửa cháy lan sang khu kho bom.

Vương tập trung bộ đội kiểm điểm tìm ra nguyên nhân hoả hoạn là do bộ đội không biết sàn nhà tầng hai làm bằng ván gỗ nên kê nồi luộc gà   cháy thủng mặt sàn rớt tàn than xuốg tầng một cháy bùng lên thành ngọn lửa thiêu huỷ cả khu gia binh.

Đơn vị Vương buộc phải rời sân bay chuyển vị trí đóng quân ra phía bờ sông gần đầu cầu để bảo vệ thành phố. Khoảng cách từ trận địa đến dinh thự Đức Cường chỉ chừng vài cây số chị Thu Cúc dẫn con Ngọc Lan tới đơn vị tìm gặp Vương và Nam. Từ bữa gặp chị với Thương Huyền ở cửa hàng Bảy Hường trên chợ Gốc Mít đến nay mới hơn một năm mà trông chị Thu Cúc sang trọng khác hẳn cái ngày đói khổ trên rừng. Chị cười tinh quái nhìn Nam.

- Thành phố được giải phóng con Ngọc Lan nó bắt tôi phải đi tìm bằng được ba Nam cho nó. Nhân tiện tới thăm hai cậu tôi chuyển lời mời của ông bà Đức Cường mời hai cậu trưa mai đến dự bữa cơm mừng chiến thắng với gia đình.

Con ngọc Lan vô tư nói nhỏ với Nam từ mấy ngày nay má nó cứ khóc hoài. Con bé rõ khéo bảo má nó khóc vì nhớ ba Nam. Vương cứ ngẩn ngơ nhìn con Ngọc Lan ríu rít bên Nam. Chị Thu Cúc luôn tỏ ra người cán bộ mẫu mực trong mọi lúc mọi nơi. Chị bảo bây giờ chị đã là người của uỷ ban quân quản thành phố. Chị bàn với Vương về công tác kết phối hợp với đơn vị bộ đội để bảo vệ an ninh trật tự trong tình hình thành phố mới giải phóng. Chị nhấn mạnh về việc khẩn trương cho những đối tượng phải đi học tập cải tạo. Chị đặc biệt quan tâm tới trường hợp của Thương Huyền. Chị bảo để thuyết phục nhà thương gia Đức Cường giàu có nhất vùng toàn tâm toàn ý đối với chính quyền cách mạng thì việc quan hệ ràng buộc giữa Hoàng Kỳ Nam với Thương Huyền và con Ngọc Lan cần phải làm công khai sáng tỏ. Hơn bao giờ hết bây giờ chúng ta phải tranh thủ thu phục tình cảm của ông bà Đực Cường. Việc xác định làm rõ thân phận của Thương Huyền trong những ngày ở trong phi trường và động cơ quan hệ với tên cố vấn Ben. Chị vừa nói vừa nhìn Đào Vương với vẻ quan trọng.

- Tôi cứ nói trước để cậu biết trong bữa tiệc ngày mai cậu phải hết sức khéo léo để vừa lòng gia đình ông bà Đức Cường. Bây giờ thí xin phép hai cậu bác cháu tôi về.

Vương và Nam đứng lặng nhìn chị Thu Cúc dắt bé Ngọc Lan khuất sau con phố nhỏ.

                               

                   ***

Đại trưởng Vương chỉnh tề trong bộ quân phục hàm thiếu uý sốt ruột nhìn đồng hồ. Nam vội vã vừa đi vừa cài cúc áo bước tới trước mặt Vương.

- Còn sớm mà đại trưởng!

- Sớm con khỉ! Đây là cuộc liên hoan mừng chiến thắng cậu phải mang hàm hiệu vào cho nó oách.

- Trung sỹ quèn oách gì mà oách.

- Cậu trông con bé có thật giống tớ không? Giọng Vương hơi run run.  

- Nó là con gái giống ông có ma nó nhìn Nam nói vui mặt Vương nghệt ra. Nam cười nói thế thôi ông không nhận ra đôi mắt con nhỏ đích thị là mắt ông sao.

- Nhưng danh nghĩa nó vẫn phải là con ông. Vương căn dặn.

- Thế mẹ nó là của ai? Hoàng Kỳ Nam lại cười nhìn Đào Vương tếu táo.

- Thì cứ coi như của hai thằng mình. Được không? Ông yêu nàng và nàng lỡ có con với tôi.

- Mọi chuyện hôm nay ông để tôi đạo diễn. Nam nói ông chỉ giữ vai trò là thủ trưởng của tôi đại diện cho đơn vị đến dự.

- Tùy cậu miễn sao đừng để chuyện gì xảy ra! Mình chỉ lo cái bà mặt sắt da chì mẹ kiếp đàn bà mà khôn như cáo dữ như quỷ không vì con Ngọc Lan và Thương Huyền còn lâu tớ mới đến.

Nam và Vương háo hức vừa định bước ra phố thì chiếc xe zép lao vào đỗ trước nhà chỉ huy đại đội. Nam bàng hoàng reo lên khi nhận ra bố Hoàng Kỳ Trung từ trong xe bước ra. Ông tìm đến đơn vị thăm con trai sau khi ra khỏi nhà tù với thân hình gầy guộc tóc bạc trắng gương mặt già đi nhăn nheo. Nam nhào tới hai bố con ôm nhau nghẹn ngào.

- Tới giờ phút này hai bố con còn gặp được nhau là sướng nhất trần đời rồi. Vương nói từ mấy ngày nay Hoàng Kỳ Nam nó cứ lo cho thủ trưởng.

- Cũng nhờ vào tinh thần tấn công thần tốc của các cậu nên bọn địch mới tháo chạy nên thằng tù này mới sống sót vác được xác về đấy.

- Báo cáo thủ trưởng Vương nói to thật may mắn không ngờ đúng vào giờ phút huy hoàng này lại có mặt thủ trưởng cháu và Nam xin trân trọng mời thủ trưởng cùng đi dự tiệc mừng chiến thắng với chúng cháu. Vương thì thào bên tai Nam cậu phải bảo bằng được thủ trưởng đi cùng cánh mình cho oách.

Mời được Hoàng Kỳ Trung đi dự tiệc Nam và Vương nhảy lên zép của ba Nam dông thẳng tới cổng ngôi biệt thự Đức Cường. Vương nhảy xuống bấm chuông vẫn là người vú già ra mở cổng. Bà nhận ra Nam và Vương đon đả mời hai cha con Hoàng Kỳ Trung và Vương vào phòng khách. Vẫn căn phòng khách lần trước anh trai Thương Huyền tiếp hai cha con Nam và Vương ân cần. Nam nhìn căn phòng lần này đã được bài trí lại trên tường có treo ảnh Bác Hồ .

- Tôi mong chờ mãi mới có ngày hôm nay má chị Thu Cúc nói con Thu Cúc bảo tôi thế nào hôm nay thủ trưởng và các cậu cũng đến. Chắc giờ này nó còn bận công việc ở uỷ ban quân quản nên lát nữa mới về. Hai cậu ngồi tôi đi bảo ông bà chủ xuống tiếp hai cậu. Nam đi theo má chị Thu Cúc hỏi nhỏ:

- Thương Huyền có nhà không má? 

- Tội nghiệp cô út cậu ơi! Vài ngày nay mẹ con cô út cứ ở lỳ trong phòng không muốn gặp bất kỳ ai.

Mẹ chị Thu Cúc bước lên gác gọi ông bà chủ. Hoàng Kỳ Trung cùng Nam và Vương ra khu vườn phía bờ sông. Khu vườn rợp bóng cây ánh nắng lung linh lọt qua kẽ lá. Hai cô gái đang mải mê kê bàn ghế cắm hoa bày cỗ trong khuôn viên khu vườn. Bên kia hàng rào giáp bờ sông là khu vui chơi giải trí đám thanh thiếu niên đang tập hát bài hát "Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng". Dưới ngôi nhà ngang anh trai Thương Huyền  thập thễnh chống nạng đi lại chỉ huy đám nhà bếp sắp cỗ. Thoáng nhìn thấy Nam và Vương mắt anh Đức Thịnh sáng lên niềm vui. Anh lộc cộc đu người lên chiếc nạng nhảy từ bậc thềm xuống sân bước tới gần Nam và Vương. Anh Thịnh dè dặt nhìn Hoàng Kỳ Trung khi nghe Vương giới thiệu ông là cha đẻ cùa Nam.

- Kính chào bác anh Đức Thịnh cung kính chào hai chiến sỹ quân giải phóng. Mời bác và hai anh vào phòng khách. Biết bác và hai anh hôm nay đến ba má tôi vui lắm đó.

Ông Đức Cường từ cầu thang lầu hai cười rạng rỡ trong bộ đồ lụa tơ tằm màu vàng nhạt may theo kiểu tây giản dị mà sang trọng bước xuống. Bà Đức Cường vận áo dài truyền thống màu nâu nền nã lịch sự bước theo sau chồng. Ông Đức Cường thân thiện bắt tay hai cha con Hoàng Kỳ Trung  và Vương.

- Kính chào ông và hai cậu! Tôi nghe chị Thu Cúc kể về hai cậu đã lâu hôm nay mới được gặp mặt quả là một cuộc hội ngộ hiếm hoi của thời đại.

Có tiếng chuông ngoài cổng má chị Thu Cúc lật đật ra mở cổng. Một đoàn năm người đàn ông và hai người phụ nữ bước vào. Ông bà Đức Cường cười rạng rỡ tự hào ra đón khách. Đoàn khách của chị Thu Cúc lần lượt bắt tay Hoàng Kỳ Trung. Mọi người sững sờ khi nghe Vương giới thiệu ông là cha đẻ của Hoàng Kỳ Nam vừa trong nhà tù Mỹ Nguỵ ra. Ông bà Đức Cường mời mọi người ngồi vào bàn tiệc đã bày sẵn trong khuôn viên khu vườn phía tây. Chị Thu Cúc trịnh trọng lần lượt giới thiệu từng vị khách với gia đình ông bà Đức Cường. Chị đặc biệt quan tâm và ngưỡng mộ Hoàng Kỳ Trung. Chị bảo đây là niềm vinh hạnh đối với gia đình ông bà Đức Cường hôm nay được đón một trung đoàn trưởng từ cõi chết trở về. Chị giới thiệu đoàn cán bộ về cùng chị hôm nay gồm có đồng chí Phan Trọng Tài chủ tịch uỷ ban quân quản thành phố là bạn từ thời chị còn công tác ở đội biệt động. Còn mấy ngươi kia đều công tác bên ngành an ninh. Giọng chị Thu Cúc đầy tự hào:

- Báo cáo với Thủ trưởng Hoàng Kỳ Trung tôi vừa được cấp trên phân công về nhận nhiệm vụ ở uỷ ban quân quản. Sở dĩ chúng ta có cuộc gặp gỡ hôm nay là do ông bà Đức Cường đã có lòng đứng ra tổ chức bữa liên hoan mừng chiến công to lớn của quân và dân thành phố ta nói riêng và cả dân tộc Việt Nam nói chung. Xin giới thiệu với tất cả các vị chị Thu Cúc lấy gịong cung kính gia đình ông bà Đức Cường đây là một gia đình thương gia giàu lòng yêu nước trong mấy năm qua đã có công đóng góp nhiều tiền của cho cách mạng. Thay mặt cho Đảng nhân dân tôi xin chân thành cảm ơn và biểu dương tinh thần yêu nước của ông bà Đức Cường. Mọi người hãy vỗ tay hoan hô.

 Ông bà Đức Cường rưng rưng nhìn mọi người. Ông trịnh trọng nói lời cảm ơn và lấy làm vinh hạnh được đón tiếp ông Hoàng Kỳ Trung và hai anh bộ đội miền Bắc cùng các cán bộ cơ quan đoàn thể của thành phố. Từ lâu ông cũng đã hiểu câu nói "Nước bình dân thịnh". Đất nước có hoà bình thương gia mới làm ăn yên ổn. Để có ngày này gia đình ông đã đóng góp phần nào công sức cho cách mạng lúc khó khăn.

- Vợ chồng chúng tôi bây giờ có một nguyện vọng duy nhất mong chính quyền cách mạng hết sức thông cảm ông Đức Cường ngại ngùng gia đình tôi hiện nay còn có cô con gái và cậu con trai số kiếp chúng không được may mắn. Nhất là đứa con gái của chúng tôi mấy ngày nay đóng cửa không muốn tiếp xúc với ai. Gia đình tôi xin các cấp chính quyền giúp đỡ và thông cảm đừng bắt nó đi cải tạo. Nó là đứa con gái yếu đuối cả nghĩ mặc cảm nặng nề về thân phận mình. Trong tình cảnh này tôi lo nó không chịu nổi. Còn cậu con trai của tôi đây trước kia đi lính nguỵ quyền nhưng nó chẳng làm gì có hại cho cách mạng cả. Giờ tuy chỉ còn một chân nhưng nó vẫn chịu khó làm ăn. Bữa tiệc hôm nay do cháu lo chu tất đấy ạ.

  Phan Trọng Tài và các đồng chí cán bộ các ban ngành tỏ ra tiếc cho cô con gái nhà thương gia Đức Cường đã buông lái giữa dòng nên bây giờ mới ra nông nỗi này.

- Gia đình ta yên tâm Phan Trọng Tài ngọt ngào mà nghe cứ rờn rợn dù sao đồng  chí Thu Cúc với gia đình ông bà Đức Cường đây là chỗ gần gũi thân tình nên mọi chuyện ông bà cứ để đồng chí Thu Cúc lo liệu. Bây giờ giải phóng rồi nhiệm vụ quan trọng bậc nhất của chúng ta lúc này phải tập trung xây dựng chính quyền cách mạng vững mạnh thanh lọc triệt để chính xác đối tượng nguỵ quân nguỵ quyền cho đi học tập cải tạo.

 Phan Trọng Tài cả quyết và quay sang nói nhỏ với Thu Cúc cho mời Thương Huyền ra tiếp khách. Khách đến nhà mà không ra tiếp coi sao được.

  Vương trịnh trọng giới thiệu công trạng của thiếu tá Hoàng Kỳ Trung khiến mọi người kính phục ông như một người anh hùng từ cõi chết trở về lại gặp được con trai trong ngày vui chiến thắng này. Tiếng Đào Vương sang sảng. Nam bàng hoàng nhìn bố. Gương mặt Hoàng Kỳ Trung sáng lên niềm tự hào.

- Gia đình chúng tôi hân hạnh được đón tiếp ông thiếu tá. Ông Đức Cường đứng dậy nói tôi xin được nâng cốc chúc sức khoẻ ông và tất cả mọi người.

Hai mẹ con Thương Huyền ngại ngùng theo chị Thu Cúc ra chào khách. Với nét mặt buồn tiều tuỵ Thương Huyền khẽ cúi chào mọi người rồi lặng lẽ ngồi nép mình xuống chiếc ghế chị Thu Cúc đã đặt cạnh Vương và Nam. Cô bé Ngọc Lan vô tư sà vào lòng ông bà Đức Cường rồi lại nhẩy tới bên chị Thu Cúc. Bất ngờ bé Ngọc Lan nhận ra Hoàng Kỳ Nam mắt nó sáng lên.

- Ba Nam về mà không đến với con bé Ngọc Lan nhào vào lòng Nam. Nó liến láu hỏi Nam đủ chuyện rồi bất ngờ nó ghé sát vào tai Nam thì thầm Ba không về má nhớ ba má khóc hoài. Con nói thiệt đó.

- Con sang với bác Vương để ba nói chuyện với má.

Bé Ngọc Lan lại nhào vào lòng Vương. Vương run rẩy ôm nó vào lòng.

- Lần này bác có dẫn con đi mua kẹo nữa không? Con Ngọc Lan nói hồn nhiên. Nó vẫn nhớ cái lần nó theo má lên chợ gốc Mít được Vương dẫn ra chợ mua kẹo.

 - Con ngoan nào đừng làm phiền các bác. Thương Huyền kéo tay con gái đang ngồi trong lòng VươngẻoTong không khí quá vui vẻ của bữa tiệc Đại tá Hoàng Kỳ Trung không ngờ mình lại là người tự hào và hạnh phúc nhất. Ông xúc động cầm ly rượu trên tay đi chạm cốc chào hết lượt từng người. Bất ngờ mặt đại tá Hoàng Kỳ Trung tái đi ông sững sờ nhìn Thương Huyền chằm chặp. Ông Đức Cường vồn vã nói:

- Xin giới thiệu với ông đại tá đây là Thương Huyền cô con gái út của gia đình chúng tôi đấy ạ.

Ông Đức Cường vừa dứt lời Hoàng Kỳ Trung run lẩy bẩy như người lên cơn động kinh làm rớt ly rượu xuống bàn chiếc ly vỡ tan từng mảnh rượu bắn tung toé. Cặp mắt Hoàng Kỳ Trung trừng trừng nhìn Thương Huyền. Ông đã nhớ ra gương mặt cô gái kiêu sang nhớ ra gương mặt quyền uy của viên cố vấn Mỹ và cả những gương mặt lạnh lùng của những tên đồ tể hằn in trong tâm não ông suốt đời không quên. Ông không ngờ đất nước vừa giải phóng người ta đã dễ dàng thoả hiệp với kẻ thù. Một sỹ quan quân đội như Đào Vương và cả đứa con trai ông cũng đã nhanh chóng bị mua chuộc. Lòng ông bừng bừng nổi giận. Bất ngờ ông đập tay xuống bàn giận dữ như người lên cơn điên giọng ông run rẩy quát:

- Vừa mới chiến thắng đã lại lả lơi với kẻ thù thế này sao được.  Hoàng Kỳ Trung nói và quay ngoắt người bỏ đi không một lời giải thích.  Thương Huyền tu lên khóc bỏ chạy lên lầu. Nam cuống cuồng đuổi theo bố trước ánh mắt sững sờ của mọi người.

- Ông ấy làm sao dận dữ để má cháu phải khóc hả bác? Bé Ngọc Lan ngơ ngác hỏi Đào Vương.

- Ông ấy đã hiểu lầm má con...Vương nói và ôm con Ngọc Lan vào lòng.