Duoi chin tang troi: (Tiếp theo chuong 10)

 

(tiếp chuong 1o)
- Mẹ kiếp Vương chửi đổng đánh với đấm như bòi. Vương văng tục rồi ghé vào tai Nam tao chỉ tiếc không gặp lại được người đẹp. Mày có dám làm gì nàng không đấy? Không ớ tớ đếch tin. Nàng đúng là một thiên thần.

Toàn đơn vị hối hả rút quân. Dưới ánh đèn pin loáng lướt năm tên tù binh bị tóm sống mặt mày xanh mét sợ hãi lê lết đi dưới họng súng của Đào Vương. Nam nhìn thằng nào cũng chừng mười chín đôi mươi trẻ măng.

- Mẹ kiếp hoá ra lính tráng chúng bay cũng xoàng bọn anh mới thử đánh rắm một cái đã vãi linh hồn. Vương chửi đám tù binh không đi nhanh trời sáng lũ tầu rà lên nó gọi phản lực giội bom thì đời chúng bay cũng đi tong đấy các con ạ.

Đào Vương ra oai doạ năm tên tù binh trẻ. Vương thừa biết chiến công bắt sống năm tên tù binh này thực tình chẳng vẻ vang tài cán gì chúng bị tóm sống cũng bởi tại chúng đang nhậu nhẹt say bí tỷ khi nghe tiếng súng cứ ngỡ tiếng pháo đón giao thừa tới khi bị trói giật cánh khỉ mới ngớ ra biết mình bị cộng sản tấn công. Trong số năm tên tù binh có một thằng trông rắn mặt nhất lại tỏ ra tiều tuỵ nhất. Nó lệt dệt đi tụt lại sau cùng luôn bị Đào Vương nổi giận thúc báng súng vào đít quát tháo:

- Nốc cho lắm vào không đi mau ông đòm cho một phát bây giờ. Mẹ kiếp trời sắp sáng rồi không vượt qua được cánh đồng hoang này thì toi đời cả lũ.

 Đào Vương nổi giận nó luôn nhìn ra trước những tình thế khó khăn thuận lợi và xử lý rất thông minh chính xác. Lúc này Vương nhìn lũ tù binh như một tai hoạ. Chúng làm giảm tốc độ rút quân của bộ đội. Tiếng máy bay ù ì liên tục thả từng đợt pháo sáng xanh lét bao sinh mạng chiến sỹ đang lình sình mệt lả cứ phơi mặt ra giữa cánh đồng hoang trống trải không nơi ẩn nấp. Vươmg chạy lên rỉ tai báo cáo đại trưởng nếu cứ nhùng nhằng với lũ nguỵ công tử này mình sẽ bị chết oan vì chúng nó... Đại Trưởng gật gù đắc ý chăm chú nghe nó bàn kế sách giải thoát cho đám tú binh về chầu trời. Được sự đồng ý của đại trưởng Đào Vương tỏ ra dễ dãi với lũ tù binh:

- Nom chú mày có vẻ dày dạn đã được biết mùi đời chưa?

Lũ tù binh nghe Vương háo hức cởi mở tấm lòng:

- Báo cáo các anh chúng em bị bắt quân dịch chưa đứa nào có vợ. Tên mặt dày nói bọn em uống cũng là để giải sầu bởi thời buổi bom đạn mịt mùng chẳng biết sống chết ra sao nên lấy rượu làm vui mong các anh tha mạng.

- Hừ tao tha mạng cho chúng mày liệu chúng mày có tha mạng cho chúng tao không? Đào Vương cười ranh mãnh mẹ kiếp nhìn cái bản mặt mày nếu tao là tù binh của mày mày đã đòm tao từ lâu rồi.

Thằng mặt dày cuống quýt:

- Em là thằng có cảm tình với quân giải phóng nhất. Có chúng nó đây làm chứng em còn có người chị họ cũng đi theo quân giải phóng.

Đào Vương cười khẩy:

- Chú mày cũng biết làm ngoại giao đấy. Thôi được ta cho các chú nghỉ giải lao tý đã!

Cả tiểu đội vừa nghe Vương ra lệnh đã nằm vật ra bãi cỏ. Trong giây phút im phắc vì thấm mệt. Vẫn là tiếng đào Vương:

- Còn thằng này trông chú mày trẻ nhất có người thân nào theo quân giải phóng nữa thì khai ra mau?

Thằng trẻ nhất bị Vương hỏi bất ngờ lúng búng mãi mới nói thành lời:

- Thú thật với anh bố em dự định em học xong sẽ cho em theo quân giải phóng nhưng bất ngờ chúng em bị bắt quân dịch ngay tại trường học.

- Được thằng này cũng thông minh lắm Đào Vương nhìn ba thằng còn lại nói chắc thằng này có chị dâu làm du kích còn thằng kia có ông chú tập kết ra Bắc đúng không? Và thằng cuối cùng chắc là anh trai làm du kích.

 Ba thằng lại bị Đào Vương hỏi bất ngờ ngồi ngây ra không nói được câu nào. Thoắt cái Đào Vương cầm con dao nhọn cắt dây trói cho cả năm tên tù binh Được giải phóng bất ngờ năm tên tù binh ngớ người ngỡ mình đang mơ chúng không tin vào tình thế lại diễn ra dễ dãi đến vậy. Trời đất lặng đi.

- Mẹ Kiếp không biến đi còn ngồi đây ăn vạ ông chắc. Đào Vương quát cả năm tên tù binh bừng tỉnh quên hết cả mệt nhọc cắm đầu chạy. Đất trời như đang ngủ chợt giật mình bừng tỉnh nghe tiếng súng bắn tỉa đanh gọn đọp...đọp...đọp từng phát một. Lần lượt từng cái bóng ngã dúi dụi trong ánh bình minh sáng dần trên cánh đồng hoang.

- Mẹ kiếp năm thằng tù binh đổi lấy mạng sống cả đơn vị lại không đáng sao? Tiếng Đào Vương lại vang lên chiến tranh là thế mình không thịt nó thì nó sẽ thịt mình. Đào Vương chợt hạ giọng cú lên mà nói vậy thôi ta xử vậy cũng là nhân đạo với lũ trẻ chúng nó để chúng đỡ phải cuốc bộ thêm một quãng đường dài tội nghiệp. Mình có bắt chúng về giao cho quân địa phương trước sau gì chúng cũng bị xịt làm trò giải khuây dưới các tay súng bắn tỉa cừ khôi của đội quân du kích. Chuyện này tớ quá rõ quân du kích phát xít hơn cánh chính quy mình gấp trăm lần. Các chú mày có được lên thiên đường cũng đừng trách thằng Đào Vương này độc ác.

Chiến dịch qua đi đơn vị rút quân về căn cứ Vương được kết nạp Đảng được để bạt chức trung đội trưởng. Cả đơn vị chúc mừng Vương. Vương ôm chầm lấy Nam xúc động.

- Còn mày nữa! Cũng phải cố mà phấn đấu. Mẹ kiếp là thằng lính vào sinh ra tử về quê không có cái Đảng thì nhục lắm.

Nam xiết chặt tay Vương đón nhận tấm lòng chân thực của nó. Cuộc tổng tiến công năm ấy của quân và dân ta là một chiến thắng huy hoàng. Đơn vị Nam mất tới nửa quân số. Ngay sau đó địch lấy lại tinh thần phản công buộc quân ta phải rút quân lên rừng để bảo tồn lực lượng. Bắt đầu là những ngày tháng gian khổ thiếu ăn thiếu mặc. Trong lúc khó khăn Vương lại bộc lộ rõ thế mạnh của mình nó tuyên bố trước đơn vị: Có được chiến thắng chúng ta phải đổi bằng máu. Bây giờ để khỏi chết đói chúng ta phải đổ mồ hôi. Tất cả đơn vị phải đi làm nương trồng sắn.

Vương đề xuất với đại trưởng gom được ít đồ dùng cá nhân ăng gô quần lót mang vào bản đổi lấy ngô sắn cứu đói. Nếu không có những gùi sắn của Vương mang về thì lính tráng cũng không còn sức để mà phát nương trồng sắn. Rồi sắn cũng không có mà ăn. Sắn mới trồng chưa có củ. Cả đơn vị một tuần nay mỗi suất ăn chỉ được một khoanh sắn luộc dài hai đốt tay anh nuôi đã chia đều trước khi luộc. Ở rừng sẵn củi anh nuôi cho lá sắn vào nồi ninh nhừ vắt sạch nhựa chát trộn muối mì chính ăn cốt để dạ dầy có việc làm. Thằng nọ ngơ ngác nhìn thằng kia mặt hốc hác da xám tái. Đã có mấy thằng không trụ nổi gục quỵ nằm im trên võng mấy ngày không còn biết đến đói no nữa.

Tranh thủ buổi trưa Vương rủ Nam ra suối câu may ra kiếm con cá nấu canh chua bồi dưỡng cho mấy thằng ốm. Tình hình này kéo dài chúng nó chết mất. Vương ngồi vắt vẻo trên mỏm đá buông câu nhìn trời nói bâng quơ.

- Cứ nắng này vài bữa nữa đốt đám nương trên đồi Cóc tranh thủ gieo bắp kiếm tí chất bột chứ ăn sắn mãi nhão cả ruột lính suy sụp hết cả.

Có tiếng động cơ ngoài đường tuyến nghe nặng như tiếng xe tăng. Vương lại dỏng tai lên nghe.

- Mày có công nhận lúc tấn công nghe tiếng tăng gầm sướng cái lỗ tai! Đấy! rõ là tiếng xe tăng đấy. Có khi ở ngoài ấy viện cho mình cũng nên.

 Ngồi mãi chả câu được gì Vương rí ráu chuyện hão. Có tiếng gọi từ phía lán trại Vương lại dỏng tai nghe rồi vơ vội cần câu kéo Nam chạy về lán. Cánh lính vừa nhìn thấy Nam và Vương đã reo réo gọi:

- Nam ơi! Có bố đến thăm đây này! Nam sững sờ nhìn bố. Hoàng Kỳ Trung xúc động nhào đến ôm chầm lấy Nam.

- Bố không nhận ra Vương con chú Đào Kinh sao? Hoàng Kỳ Trung chợt sững lại nhìn Vương. Trên gương mặt ông thoáng gợn nỗi buồn sâu thẳm chỉ có Nam mới nhận ra.

- Chú Hoàng Kỳ Trung đi lâu quá không còn nhận ra cháu. Vương nói trước khi vào đây chú Trung có được về thăm nhà không? Chú được đi học bên Trung Quốc sướng nhỉ? Chú có mang được nhiều xe tăng chiến đấu về không? Vương láu táu hỏi đủ chuyện. Nó khoe nó được kết nạp Đảng giữ chức trung đội trưởng. Bố nắm chặt tay Vương.

- Cháu giỏi quá! Phải giúp đỡ Nam nhà chú nhé. Bố cười và nhìn kỹ Vương một lần nữa như thể xác định lại có phải đúng nó là con trai Đào Kinh không.

Bố Nam phát quà miền Bắc cho cả đại đội: nào thuốc lá bánh kẹo chè Thái Nguyên. Hoàng Kỳ Trung nhìn cảnh đồng đội của con trai vừa ăn bánh kẹo vừa phì phèo thuốc lá mà nước mắt ông ứa ra. Bố giục cậu cần vụ ra xe vác vào hai ruột tượng gạo căng đầy và năm hộp thịt hộp. 

- Anh nuôi đâu có gạo rồi nấu ngay cho mấy thằng nằm võng bát cháo để chúng tỉnh dậy mà ngửi mùi thuốc lá thơm miền Bắc. Vẫn là giọng thằng Vương vừa như ra lệnh vừa như tếu táo.

 Bữa liên hoan mừng bố con Hoàng Kỳ Nam gặp nhau vui như đêm hội giữa rừng. Vương chỉ đạo anh nuôi tính toán số gạo trong hai ruột tượng dùng cho bữa liên hoan một nửa cộng với số sắn tiêu chuẩn ngam ngám cả sắn cả cơm mỗi suất đơm được lùm lùm bát là đẹp. Có khách anh nuôi chia cơm cũng phải khéo và lịch sự. Sắn cho xuống dưới cơm phủ trên cho đẹp. Dặn trước mấy thằng háu ăn phải ý tứ một tí. Nồi canh chua hôm nay chơi hẳn ba hộp thịt. Hai hộp còn lại phần những thằng nằm võng bồi dưỡng.

Gần nửa đêm Hoàng Kỳ Trung phải ra đi. Cả đơn vị Nam đến sáng hôm sau mới biết rõ bố Hoàng Kỳ Nam là đại tá trung đoàn trưởng trung đoàn tăng thiết giáp vừa mới vào tăng viện cho chiến trường. Tên tuổi Hoàng Kỳ Trung lẫy lừng quân khu...

                                               ***

 Mùa mưa đến những cơn mưa dài liên miên thối đất thối rừng. Kho quân lương của quân khu cạn kiệt. Địch tăng cường đánh phá huỷ diệt tuyến đường huyết mạch từ miền Bắc chi viện vào.

Trung đội do Vương dẫn đầu phải nhao xuống vùng giáp ranh kết hợp với đơn vị của chị Thu Cúc móc hàng từ vùng địch lên cứ cung cấp cho bộ đội.

 Ở trên rừng sâu mãi được xuống vùng ven gương mặt lính chàng nào cũng rạng rỡ nhìn dòng Thu Bồn mênh mang êm đềm. Vương cho anh em nghỉ tắm giặt xả hơi một ngày cho khoẻ quân rồi xuống chợ Gốc Mít gặp đội quân của chị Thu Cúc kết hợp mua hàng vận chuyển lương thực thực phẩm. Nam biết trong tâm trạng Vương vẫn còn e ngại chuyện trước đây Vương bị chị em trong đơn vị của chị Thu Cúc bắt giam một đêm vì tội đi mò gái.

- Nam này cái bà Thu Cúc mặt sắt da chì ấy không ngờ bà ta bây giờ đã là bà tiểu đoàn trưởng rồi cơ đấy. Vương nói thế mới biết đàn bà như bà ta thật hiếm.

- Thì ông bây giờ cũng chẳng kém ai đường đường sỹ quan quân chủ lưc hơn hẳn quân tỉnh đội!

Nam an ủi Vương nhưng trong lòng vẫn cảm phục những cô gái trong đoàn quân của chị Thu Cúc. Đàn bà con gái mà cõng những bao hàng cao chất ngất trên lưng đi hết ngày này sang tháng khác vượt qua bao sông suối núi rừng vượt qua bao bom đạn dầy đặc mà vẫn hừng hực khí thế hào hùng. Nằm trong này lâu cánh lính miền Bẵc ai cũng phải học theo cách mang hàng của đội quân chị Thu Cúc. Thế mới biết sức người quả thần kỳ! Sức nặng tới một tạ đè mãi trên lưng cũng thành quen. Lúc đầu Nam cũng chỉ mang vài chục cân sau tăng dần tăng dần. Gùi nặng quen lúc đi không mang gì lại thấy chống chếnh. Ban ngày gùi nặng đêm nằm ngủ người cứ chìm xuống cảm giác bao hàng vẫn còn đè trên lưng.

Chợ Gốc Mít vùng giáp ranh sầm uất đông vui như tết vì có đội quân của chị Thu Cúc xuống chợ. Nhìn đội quân của chị Thu Cúc hồi này ai cũng nở nang duyên dáng hơn hồi chiến dịch đánh xuống thành phố. Nhìn gương mặt của các chị cười rạng rỡ áo quần đầu tóc chải chuốt rõ bóng bẩy đặc biệt chị nào cũng mặc bộ đồ bà ba đen trông rất nữ tính mà lại khoẻ. Trong đám chị em có người nhận ra Vương và Nam.

- A chàng thám tử của chúng ta đây rồi! Mấy chị xô tới la toáng lên vừa hỏi vừa cười rúc rích mấy năm nay đã tìm được người đẹp nào chưa hè? Hớ hớ... Thôi đừng kiếm chi mô cho mệt coi bộ ưng đứa mô các chị nối dây tơ hồng cho.

Cả đám xô tới cười lả lơi lôi kéo đưa đẩy Vương.

- Anh ơi lấy em đi chúng mình sẽ làm đám cưới liền trong phiên chợ ni.

- Đừng! Anh đừng lấy nó! Nó không đẻ được nữa đâu! Chính nó là đứa đã đuổi anh chạy lao đầu xuống suối nên bị ngã rách mất cả cái của quý ấy rồi.

Các chị cười ngất. Vương vừa ngượng vừa tức mà không có cách nào thoát khỏi đám nữ tặc tinh quái này. Tính Vương chỉ giỏi xông pha nơi bom đạn giỏi lần mò trong bóng tối chứ đứng giữa đám đàn bà con gái  mặt Vương cứ  thộn ra.

- Em xin các chị Nam đỡ lời- Thủ trưởng của tôi đã có vợ rồi.

- Thủ trưởng có vợ rồi thì thủ phó cũng được! hí...hí hí...

Một cô trẻ nhất trong đám nhìn Nam bằng ánh mắt tinh nghịch. Cô nàng chuyển giọng chân tình với Nam.

- Em biết anh kia là Vương còn anh tên chi hè?

- Tôi là Nam.

- Anh là Nam? Có phải Hoàng Kỳ Nam không? Cô gái bỗng reo lên.

- Đúng! Tôi là Hoàng Kỳ Nam. 

- Ơi các chị ơi! Ta tóm được rồi. Tên sở khanh Hoàng Kỳ Nam đây rồi!

Mấy ngưới vây quanh nhìn chằm chặp như sợ Nam chạy trốn.

- Anh chính là Hoàng Kỳ Nam sao? Một chị lớn tuổi nhất nghiêm giọng hỏi. Nếu đúng anh là Hoàng Kỳ Nam thì thủ trưởng chúng tôi đã đi  tìm anh mãi. Xin được mời anh về gặp thủ trưởng chúng tôi ngay bây giờ. Chuyện hệ trọng.

Hoàng Kỳ Nam buộc phải theo cô gái trẻ về đơn vị chị Thu Cúc. Lại một lần nữa Nam ngồi trước mặt chị Thu Cúc mặt sắt da chì. Vẫn nét mặt khó đăm đăm với giọng nói quan toà chị Thu Cúc chất vấn:

- Đồng chí có đúng là Hoàng Kỳ Nam?

- Chị không còn nhận ra tôi sao? Mấy năm trước chị đã bắt giam oan uổng một đồng đội của tôi kẻ mà bị chị tình nghi làm gián điệp thì bây giờ người ta đã là thủ trưởng của tôi rồi đấy.

- Vậy sao! Người ta tiến bộ thế còn cậu bây giờ cấp bậc gì rồi?

- Tôi vấn chỉ là lính quèn thôi!

-  Đã có vợ ở quê chưa?

-  Dạ tôi có vợ chưa cưới.

- Vậy sao? Chị Thu Cúc nhìn Nam chằm chặp- Trong chiến dịch đánh xuống thành phố lần trước đồng chí có gặp gỡ thân thiết với cô gái nào không?

- Dạ! tôi và đồng chí Vương có cứu giúp một cô gái bị bom vùi và băng rửa vết thương cho anh trai cô ta.

-  Và cả hãm hiếp cô ta nữa đúng không? Thế là rõ rồi! Cậu là một thằng đàn ông khốn nạn. Chị Thu Cúc ném trước mặt Nam một phong thư rồi bỏ đi. Nam ngồi ngây ra đọc.

Ngày......tháng.....năm..

Anh Hoàng Kỳ Nam thân mến!

Em là Thương Huyền đây! Kẻ được anh cứu sống về thể xác lại bị anh giết chết về tinh thần. Em đã vừa trải qua một cơn biến động kinh hoàng. Đã nhiều lúc em căm thù anh và muốn chết nhưng với bổn phận làm mẹ và tương lai của con em nên buộc em phải viết lá thư này. Trước hết em cảm ơn anh đã cứu sống em và anh trai em. Khi viết những dòng này em đã phải bao đêm mất ngủ và không biết lá thư này có đến được tay anh không. Em không rõ số mệnh mình may mắn hay bất hạnh đã gặp anh trong cái đêm kinh hoàng ấy. Em chưa muốn nói tới chuyện tại ai? Tại anh? Tại em? Hay tại chiến tranh? Điều em muốn nói để anh biết trong cái giây phút tội lỗi ấy chúng ta đã có một đứa con gái. Tên nó là Ngọc Lan. Em không yêu cầu ở anh điều gì ngoài chuyện tương lai con Ngọc Lan. Nếu anh nhận được thư xin anh gửi thư cho em qua chị Thu Cúc.

Rất mong tin anh.

Thương Huyền

Chị Thu Cúc lừ lừ vào đứng trước mặt Nam. Vẫn giọng nói quan toà:

- Cậu không định chạy làng lần nữa đấy chứ? Nói để cậu biết ở đất quân khu này cậu có chui xuống lỗ tôi cũng moi ra bằng được.

Đọc xong lá thư của Thương Huyền Nam hiểu có sự lầm lẫn nghiêm trọng trong chuyện này nhưng không có cách gì thanh minh nỏi trước chị Thu Cúc mặt sắt da chì.

- Xin lỗi chị Thu Cúc chuyện này quá bất ngờ! Tôi sẽ báo cáo cụ thể việc này với chị sau. Chuyện tế nhị. Tôi sẽ đi gặp lại cô gái và gia đình cô ta. Lý do tại sao tôi chưa thể giải thích với chị được.

- Tôi nói để cậu biết! Cậu đừng có qua mặt tôi. Má tôi chính là vú nuôi của cô ấy từ mấy chục năm nay. Cô ấy là con gái duy nhất của một  thương gia nổi tiếng đất miền Trung này đấy. Nghĩa là người ta có thể mua được tất cả mọi thứ nhưng cái mà cậu cướp đi đời con gái người ta thì không tiền của nào mua được cậu hiểu chưa! Giờ thì cậu cút về đi! Để rồi xem cậu xử sự thế nào.

Nam trút mọi uất ức lên đầu Vương. Cái thằng khốn kiếp! Chính nó! Nó chứ không phải ai khác. Trong cái đêm bom đạn mịt mù ấy nó đã làm hại đời cô gái. Nam cắm cổ chạy về kéo Vương ra bãi cỏ phía sau chợ Gốc Mít. Trong cơn tức giận Nam ném lá thư trước mặt Vương. Vương ngỡ ngàng chăm chú đọc lá thư của Thương Huyền. Nam nằm ngửa ra bãi cỏ nhìn bầu trời cao xanh lồng lộng Những tia nắng chiếu vào mắt Nam sáng loá lên những đốm lửa nhỏ li ti. Nam nhìn vào mặt Vương biến dạng trì độn như bức tượng đất.

Đọc xong thư Vương chồm lên người Nam nói tỉnh queo:

- Biết sao được nó là con thằng nào. Thời điểm hai thằng đến với cô ta chỉ cách nhau vài giờ.

- Ông là thằng khốn nạn! Nam nói giữa lúc tâm trí người ta kinh hoàng vì đạn bom mịt mù mà ông nỡ làm chuyện ấy được sao? Đồ súc sinh.

- Hoá ra cậu không làm gì cô ta thật sao? Vương ngỡ ngàng. Tớ đã cố tinh để cho cậu ở lại đấy thôi. Mà trong thư cô ta đã nói đích danh cậu. Tớ thề tớ cũng chỉ mỗi một lần ấy. Chả lẽ mỗi một lần lại có con được sao? Nếu đúng vậy cậu nghĩ cách gì giúp tớ đi! Chuyện này vỡ lở ra thì nguy mất đảng mất chức và mất hết mọi thứ. Sẽ chẳng còn chiến tích anh hùng sẽ chẳng còn tên tuổi thằng Vương dũng cảm...

Vương nằm vật ra bãi cỏ vẻ mệt mỏi. Giọng nó năn nỉ.

- Trước mắt cậu hãy im lặng giúp mình không được nói với bất kỳ ai chuyện này. Đằng nào cô ta cũng lầm lẫn là cậu rồi. Trên danh nghĩa cô ta đã biên thư cho cậu. Để cái bà mặt sắt da chì yên tâm tớ với cậu sẽ bằng mọi cách xuống thành phố gặp cô ta xem thực hư ra sao. Cậu không tưởng tượng được hậu quả đối với tớ sẽ tồi tệ đến mức nào nếu chuyện này vỡ lở. Cậu là thắng lính trơn không đảng không chức tước gì chẳng có gì để mất.

Nghe Vương nói sao mà hèn hạ. Thần tượng anh chàng Vương oai hùng đứng trên mặt công sự điểm cao Hòn Sơn ngày nào bay biến. Trước mắt Nam quay cuồng đất trời chao đảo hiện lên hình ảnh cô gái bị bom vùi lấp trong cái đêm kinh hoàng ấy. Bất chợt Nam vùng dậy túm cổ áo Vương.

- Có phải ông đã cưỡng hiếp người ta?

- Chẳng biết nữa! Vương thú nhận trong đêm tối cô ấy sợ hãi cứ bám riết lấy tớ. Thân hình cô ấy mềm mại gương mặt măng non đẹp như thiên thần là thằng đàn ông ai mà cưỡng nổi.

                   

                                ***

Qua được tất cả các căn cứ địch Nam và Vương phải cải trang mặc đồ lính Nguỵ. Kinh nghiệm cho thấy càng gần vùng giáp ranh càng nguy hiểm. Là lính trinh sát qua nhiều năm lăn lộn vùng này Nam và Vương đều thông thuộc địa hình đường đi lối lại. Nhá nhem tối Nam và Vương đã vượt qua trạm gác đầu tiên của địch bằng cách cởi hết quần áo cho vào túi ni lông thả mình xuống dòng Thu Bồn. Tới ngã ba Bồng Nam và Vương lại bò lên bờ tìm xe hon đa ôm. Đứng trước một quán cóc bên đường Vương phát hiện cạnh gốc cây trứng gà trước cửa quán có chiếc xe Hon Đa. Người chủ xe vừa ngồi uống rượu giải sầu vừa ca nhạc vàng "Nếu mai anh chết em có buồn không..." Giọng ca não nề. Dưới ánh đèn thoáng có bóng người đàn bà đi lại và tiếng trẻ con leo lẻo nói trong nhà. Vương đến gần quán hàng lên tiếng hỏi bằng giọng địa phương.

- Đại ca chở xe cho hai thằng em đi giải sầu tìm chút men tình nghen! Người chủ xe đứng dậy vịn tay vào gốc cây trứng gà anh ta xoay người quăng một chân qua yên xe mở khoá điện rồ ga rỉn...rỉn...Chiếc xe chồm lên anh ta khoái chí cười hô hố.

- Các chú là lính thì thằng anh cũng là lính chứ bộ! Nhưng thằng lính này mất toi một giò rồi. Tuy vậy hai chú yên tâm với cái giò giả này thằng anh thừa sức đưa hai chú đến nơi có rất nhiều các cô nàng xinh đẹp cho hai chú tha hồ tình tang tính tang.

 Nam và Vương nể phục tay lái siêu hạng của người lính Nguỵ. Anh ta còm nhom chỉ còn một chân mà dám chở cả Nam và Vương ngồi sau lao rầm rầm trong đêm tối. Vương tếu táo tán gẫu làm thân. Xa xa phía trước mặt cả khoảng trời đêm sáng rực. Đã gần đến khu căn cứ quân sự Đồng Hoà. Vượt qua được khu căn cứ này vào đến trung tâm thành phố còn khoảng bốn chục cây số nữa. Vương móc túi lấy ra chỉ vàng đưa cho người lính nguỵ.

- Ông anh cầm làm tin giúp thằng em cái này dô trong đó uống say các nàng tuốt mất về con vợ em nó giết.

Vương nói và xiết chặt tay người lính Nguỵ rồi kéo Nam chạy biến vào đêm tối. Nam và Vương phải đi bộ ra tới bờ sông thì trời đã hửng sáng. Vào được trong thành phố Nam và Vương tìm đến quán ăn đối diện ngôi biệt thự nhà thương gia Đức Cường. Vương gọi mỗi người một bát hủ tiếu rồi ngồi lặng nhìn sang bên kia đường. Cô chủ quán mang ra hai bát hủ tiếu bốc hơi nóng thơm phức. Vương và Nam vừa ăn vừa chăm chú quan sát ngôi biệt thự bên kia đường có đúng là nơi Nam và Vương đã đột nhập vào cái đêm định mệnh ấy. Ngôi biệt thự đã được xây dựng lại khác xưa nhưng Nam vẫn nhận ra vòm cây cao rợp cả khoảng sân trước cửa.

Trả tiền cô chủ quán Nam và Vương sang đứng trước cổng bấm chuông. Một bà già ra mở cổng. Nam đoán bà là má chị Thu Cúc.

- Các cậu hỏi ai ?

- Dạ thưa bác cho chúng cháu gặp ông bà Đức Cường.

- Ông bà chủ tôi đi vắng! Có cậu chủ ở nhà.

 Bà dẫn hai chàng trai vào phòng khách. Nam nhìn mọi đồ dùng trong phòng sáng lên vẻ sang trọng. Bộ sa lông màu tím chiếc tủ trà khảm ngọc trai sáng bóng.

 - Xin lỗi bác có phải bác là má của chị Thu Cúc. Nam hỏi.

 Mặt bà già chợt biến sắc nhìn hai chàng trai lo lắng.

- Các cậu là ai ?

- Chúng cháu ở chỗ chị Thu Cúc về.

 Nam đưa lá thư của chị Thu Cúc cho bà. Giọng bà run rẩy:

- Sao các cậu lại về vào giờ này nguy hiểm quá.

 Mẹ chị Thu Cúc chạy xuống nhà dưới gọi cậu chủ. Nam đã nhận ra người lính nguỵ năm nào giờ đã cụt một chân lộc cộc chống nạng vào phòng khách. Anh đứng nhìn khách hồi lâu rồi bước tới nắm chặt tay Nam xúc động:

- Tôi là Đức Thịnh anh trai của Thương Huyền. Gia đình chúng tôi trông chờ các anh mấy năm nay. Cám ơn anh đây đã cứu mạng hai anh em tôi. Em gái tôi đã bao lần đòi đi lên trên đó tìm anh- Vừa nói anh vừa đứng dậy mở tủ lấy ra chai rươụ rót mời khách.

Má chị Thu Cúc nói:

- Cô chủ của chúng tôi ngỡ không sống nổi ngày tháng mòn mỏi trông chờ anh trở lại. Đã mấy năm rồi đời con gái có thì. Giờ cô ấy đã đi lấy chồng rồi. Chẳng giấu gì các anh cô ấy đã phải lấy Mỹ. Mong các anh hiểu cho.

- Ba má tôi bữa nay đi vắng không tiếp các anh được. Nếu các anh ở lại đến tối ba má tôi về. Anh trai Thương Huyền rót thêm rượu vào ly. Gương mặt anh đầy lo âu. Vương uống rượu mặt đỏ lựng.

- Chúc sức khoẻ anh Đức Thịnh chúc mừng cuộc gặp măt của chúng ta hôm nay. Vương nói giờ thì chúng tôi không thể ở lại được! Mong gia đình thông cảm.

- Các anh chờ  cho chút xíu gia đình có chút quà biếu các anh- vừa nói anh Thịnh vừa ghi vào tờ giấy dòng chữ: Gửi chị Bẩy Hường!

Chị hãy xuất những mặt hàng kê khai dưới đây đóng gói trao cho người cầm giấy này:

 1- Gạo tẻ - 100 kg

2- Đậu phộng - 100 kg

3- Thịt hộp -100    hộp

4- Mỳ chính -100 gói

 Ngày....tháng... năm

           Ký tên

        Đức Thịnh

Anh Thịnh trân trọng đưa tờ giấy cho Nam.

- Các anh cầm giấy này tới cửa hàng chị Bẩy Hường ở trên chợ Gốc Mít vùng gíáp ranh trên đó nhận số hàng này. Đây là tấm lòng của gia đình tôi đối với cách mạng- Anh Thịnh xúc động tiễn khách ra cổng.

- Vậy là cô nàng đã đi lấy Mỹ rồi! Trách cứ gì được mình nữa. Ra ngoài phố Vương nói nhỏ vào tai Nam Mẹ kiếp! Cũng là loại giang hồ hồng nhan bạc phận cả trong sạch gì mà mình phải ân hận. Vương nói tưng tửng mắt nhìn xoáy vào các cô gái đi trên đường xuýt xoa khen cô này chê cô kia. Mày chưa biết đó thôi con gái non tới thì chưa qua tay đàn ông hai trái đào tiên của nó nây nẩy sờ vào gây hứng thú lạ kỳ suốt đời không bao giờ quên. Chả biết cái Muôi ở nhà hồi này đã lấy chồng chưa?

Có chút rượu hai chàng trai đi hiên ngang trước mặt kẻ thù như những người anh hùng. Thành phố người xe cuồn cuộn.