Duoi chin tang troi: Chuong 10

 

CHƯƠNG 10

Ra đi

Gái thập tam nam thập lục Nam và thằng Vương lớn vồng thành chàng trai lực lưỡng. Vương có cặp lông mày rậm mắt to nhờ nhờ nước hến nó nhìn hau háu lũ con gái làng Đoài thèm thuồng. Đám cái Muôi cái Muỗng cái Tuyết cái Bưởi quấn lấy Vương. Chân tay Vương săn chắc đầy lông tơ da đen như gấu. Hoàng Kỳ Nam sớm phát hiện ra thói hư tật xấu ở Vương bắt quả tang cu cậu xé dậu dâm bụt nhìn trộm cái Muôi tắm trên sân giếng. Nó háo hức tìm cách cuốn hút tính tò mò nhút nhát của Nam vào những trò hư đốn. Tối tối Nam và nó ngẩn ngơ đứng trên cầu Đá Bạc nhìn dòng sông lượn quanh ôm lấy cánh đồng làng Đoài cảm nhận mùi thơm ngàn ngạt của rơm rạ lẫn mùi ngai ngái của bùn đất quê nhà cảm nhận rõ sức sống của dục vọng bản năng đang rạo rực trào dâng trong lòng. Vương véo vào đùi Nam chạy xuống bến sông rình bọn con gái tắm đêm. Nó hỏi Nam có thích cái Tuyết không. Nam run rẩy chạy theo nó ra bến sông. Bến vắng. Dòng sông mênh mang. Nam và Vương cởi áo quần ào xuống sông tắm. Vương đắc ý bình phẩm lũ con gái làng Đoài: Cái Sen con nhà Súng da bánh mật nhưng lại có duyên thầm nhìn kỹ mới thấy xinh. Cái Muôi con bà Cháo nom nó rừng rực toả hương quyến rũ mê hồn. Vương nhoài tới ôm lấy Nam: Mày có tin không tao đã sờ được ty con Muôi rồi nhá! Hớ hớ hớ... Vương cười toe toét gạ gẫm. Mày phải tấn công con Tuyết con bé trông cũng khá mắt sáng da lại trắng. Tắm xong tao với mày về nhà cái Tuyết chơi. Mẹ kiếp làm trai phải chịu khó xông xáo...

 Nam và Vương đứng ngấp ngó ngoài ngõ thấy nhà Tuyết còn đang ăn cơm. Vương lặng lẽ kéo Nam ra bờ ao đình. Ánh trăng quê lặng lẽ soi bóng dưới mặt nước lung linh. Nam đứng nhìn cây sung già đổ nghiêng rà sát mặt nước thân cây oằn cong lên cành lá rợp cả một khoảng ao rộng. Vương nhẩy phốc lên ngồi vắt vẻo trên cành sung. Nó bảo Nam cùng nhẩy lên với nó vặt sung chín làm quà cho cái Tuyết. Nam vươn người leo lên cây sung cùng Vương lần tìm những chùm sung chín. Thân cây sung già  trải qua bao năm tháng nhẵn bóng dấu chân lũ trẻ làng Đoài. Nam ngồi giữa chạc ba cây sung nhìn thằng Vương nhét đầy sung chín vào túi. Vương khoe đã cưa đổ được cái Muôi rồi. Còn Nam phải hạ quyết tâm tấn công bằng được cái Tuyết để khi nào có dịp bốn đứa rủ nhau lên tỉnh chơi một bữa cho biết thế nào là thành phố.

 Có tiếng hát véo von từ phía ngõ nhà Tuyết vọng ra. Đúng là giọng cái Tuyết. Nam và Vương ngồi lặng phắc trên cây sung nghe Tuyết vừa hát vừa chạy ra cầu ao đình. Tiếng hát của Tuyết bay vút lên trời cao. Dưới ánh trăng Tuyết như nàng tiên cá ào xuống ao Đình tắm. Vương bấm Nam ra hiệu im lặng. Nam nín thở nhìn Tuyết lúc ẩn lúc hiện chấp chới dưới ánh trăng. Mặt ao đình xao động sóng sánh vàng. Lòng Nam bỗng xốn xang. Tuyết nhào lộn và lột hết áo quần ném lên cầu ao rồi bất ngờ bơi gần tới gốc sung. Đầu óc Nam mụ mị chỉ lo ánh trăng lọt qua kẽ lá lốm đốm Tuyết phát hiện ra Nam và Vương. Nam nhìn rõ thân hình Tuyết sống động trắng ngần sóng sánh ánh bạc của những giọt nước bắn tung lên lấp loá. Trong khoảnh khắc Nam giật bắn người nghe tiếng Tuyết hét lên thất thanh. Có lẽ Tuyết đã kinh hoàng ngỡ Vương và Nam là những bóng ma trơi chuyên rình rập đàn bà con gái tắm đêm. Mặt ao sôi lên rồi lặng phắc. Nam run bắn thấy Tuyết lặn khỏi mặt nước như thể ba ba thuồng luồng ăn thịt họăc lôi tuột nó xuống thuỷ cung mất tăm mất tích. Vương hốt hoảng nhẩy phốc xuống cầu ao bỏ chạy. Nam chợt bừng tỉnh nhảy ùm xuống ao lặn ngụp lôi được Tuyết vào bờ. Bớ làng nước ơi có người chết đuối ở ao đình. Nam vừa chạy vừa gào lên. Mọi người đổ ra đưa Tuyết đi trạm  xá cấp cứu.

 Chuyện xảy ra quá bất ngờ giữa Nam và Tuyết lại được dân làng Đoài thêu dệt suy diễn đủ điều. Tình ngay lý gian Nam không sao thanh minh nổi. Bố mẹ Tuyết sang gặp mẹ Nam nói như thể Nam đã làm hại đời con gái Tuyết.

Sáng hôm sau Nam và Vương tới trạm xá xin lỗi Tuyết. Nam còn đang ngượng ngùng nhìn Tuyết thì Vương đã tưng tửng nói:

- Việc đã xảy ra thế! Hai đứa cứ cưới nhau là êm hết mọi chuyện. Câu nói tếu táo của Vương thành đề tài cho người làng Đoài bàn luận sôi nổi.

Chuyện ập đến quá bất ngờ khi cả Nam và Vương đều nhận được giấy gọi nhập ngũ. Mẹ Nam bảo:

- Con vào bộ đội duyên phận ông trời đã xếp đặt thế để mẹ sắm cơi trầu dạm hỏi cái Tuyết cho con.

 Lễ ăn hỏi của Nam được mẹ và bà ngoại chuẩn bị gấp gáp. Đầu óc Nam u u mê mê nhìn mẹ đội lễ cùng họ hàng đi hỏi vợ cho mình mà ngỡ như đi đền vạ! Nam bùi ngùi nhìn nắng chiều in dáng bà ngoại bước liêu xiêu lưng còng xuống bên bóng mẹ tất tả mặt buồn rượi. Cổng nhà Tuyết lấp ló bóng người qua lại. Vương hích vào sườn Nam nhắc nhở Nam phải tươi cái mặt lên. Đi hỏi vợ mà trông ai cũng buồn như đi đưa đám. Nam nhìn thoáng bóng Tuyết vận áo cánh trắng đi lại trong nhà. Lòng Nam nguội lạnh không chút bồi hồi rung động. Nam nhìn gương mặt người nhà Tuyết đang nhìn Nam như thể Nam là thủ phạm bày đặt âm mưu chiếm đoạt Tuyết. Họ làm như con cháu họ là vàng là ngọc phải nhận gả cho Nam là cái thằng mất dạy. Nam nghe mấy bà cô ông cậu nhà Tuyết bàn tán đẩy đưa bắn tin từ mấy ngày trước: Con Tuyết nhà mình rực rỡ thế lý lịch trắng trong sáng ngời. Nhà bên ấy lý lịch đen như bùn nên nó mới cố tình lừa con Tuyết nhà mình. Tai Nam nghe u u mắt hoa lên không sao bước nổi. Nam thấy nghẹt thở. Vương xốc Nam ngồi đối diện với bố mẹ Tuyết. Tiếng mẹ Yến Quyên dằn lòng nói lời dẫn lễ.

- Thằng cháu nhà tôi ngu ngơ dại dột có lớn mà không có khôn mong ông bà chú bác thứ lỗi cho cháu được làm con cái gia đình nhà ta...

 Trước hôm lên đường nhập ngũ mẹ ngồi bên Nam căn dặn điều mẹ nung nấu trong lòng. Mẹ bảo thời cuộc xoay vần con phải cố gắng phấn đấu được như bố xoá đi cái dấu đen đã đóng lên gia đình mình để bà ngoại và mẹ được ngẩng mặt nhìn dân làng. Mẹ nói nhỏ như sợ có ai nghe trộm: Mẹ dặn con điều này con hãy ghi nhớ trong lòng không được nói với bất kỳ ai. Con vào trong ấy tìm mọi cách dò la tin tức về cậu Hiền. Nghe nói cậu đã làm to trong quân đội Ngụy Sài Gòn.

 Nam và Tuyết sang làng Đông thăm bà ngoại. Ông ngoại Nam thoát chết trong tay Trần Tăng hồi cải cách nhưng lại treo cổ tự vẫn vì không chịu được nỗi nhục cậu Hiền bỏ vào nam theo địch. Bà ngoại Nam sống bơ vơ một mình. Bà ôm Nam khóc tức tưởi: Cháu đi mạnh khoẻ dù có phải chết cũng đừng bao giờ như cậu Hiền để ông bà phải sống nhục nhã với xóm làng.

Tiễn Nam lên đường nhập ngũ Tuyết lại nhắc mãi câu nói của bà ...

Nam nhìn đoàn tân binh cùng nhập ngũ với mình quân phục mới toanh. Vương đứng bên cái Muôi nó nheo mắt cười nhìn Nam. Nam nhìn sâu vào khoảng không bao la không nói được lời nào thề thốt với Tuyết. Bầu trời không một gợn mây không một ngọn gió. Nắng rừng rực. Tiếng còi rít lên báo hiệu tập hợp đoàn quân Nam xốc ba lô đi vào hàng. Vương chen vào chỗ Nam đứng mắt nó chứa chan hạnh phúc. Giọng Vương háo hức nói sau lưng Nam: Cô nàng của tao thật tuyệt vời không chê vào đâu được! Còn sống trở về nhất định tao cưới cô nàng làm vợ."

Nam mang theo chồng chất suy tư cuốn vào đoàn quân lên đường đánh Mỹ cứu nước. Tất cả cho tiền tuyến tất cả vì đồng bào miền Nam ruột thịt. Tạm biệt làng Đoài yêu dấu tạm biệt mẹ Yến Quyên tạm biệt Tuyết- người con gái đi vào đời Nam như một vết nhơ hằn sâu trong tâm trí Nam suốt chặng đường hành quân.

Cuộc hành quân bắt đầu bằng chuyến tàu hun hút hun hút lao vào ga Vinh. Từ ga Vinh Nam được "tăng bo" lên những chiếc xe tải cài đầy lá nguỵ trang chạy thẳng vào cửa rừng. Cửa rừng nơi khởi nguồn của con đường Hồ Chí Minh vĩ đại. Cuộc hành quân bắt đầu bằng đôi chân dẻo dai đã được tôi luyện qua những đêm đeo gạch đá trên lưng đi hết làng này sang làng kia trong thời kỳ huấn luyện. Vào nhập cuộc Nam mới nhận ra khí thế của lũ trẻ làng Đoài mới lớn như Nam và Vương ở nhà chỉ là giọt nước nhỏ trong biển cả của cuộc chiến tranh cách mạng giải phóng dân tộc lớn lao này. Con đường mòn dài vô tận Nam đi hết ngày này sang tháng khác xuyên rừng lội suối lên núi xuống đèo. Có lúc đoàn quân đi chênh vênh lưng chừng trời. Từ trên cao Nam nhìn mây núi thăm thẳm như trên thiên đường. Có ngày cả đoàn quân chui sâu hun hút mãi trong rừng già âm u ngút ngàn sương khói. Bom pháo địch dội xuống đầu bất cứ lúc nào mà đoàn quân vẫn hừng hực tiến vào chiến trường tiêu diệt kẻ thù. Tuổi trẻ như Nam và Vương đứng trước sứ mệnh lịch sử to lớn quá. Sức sống trẻ trung của tuổi mười bảy như Nam cũng vô tư trong sáng quá- Tất cả những cái "quá vĩ đại ấy" đều chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh cũng quá ư gian khổ quá ư khốc liệt. Phút huy hoàng và phút kinh hoàng lẫn lộn sau những trận bom khiến gương mặt thằng Vương vốn dạn dĩ nay trông thật khác lạ: Thần sắc mặt mày nó lúc trơ trơ lúc ngẩn ngơ như thằng mất trí. Có lúc nó hùng hổ liều lĩnh coi bom đạn như những chùm pháo hoa. Ở nhà nó vẫy vùng bến sông lăn lộn ngoài đồng bắt sống những con rắn nước say nắng giết chết những con chuột đồng đã tưởng là chiến công lẫy lừng. Giờ sống giữa rừng núi bao la bạt ngàn sông suối xác đồng đội chết ngổn ngang sau những đợt bom nổ nó mới thấy con người bé nhỏ quá- Sự sống cũng mong manh quá. Và nơi hậu phương thì ngàn trùng xa cách chẳng ai còn dám tính chuyện quay về. Có quay về cũng không thoát chết. Lý tưởng sống cao đẹp được nhân lên "Chết xanh cỏ sống đỏ ngực". Buồn cười thế! Cạnh cái chết lại nẩy sinh sự sống với sức mạnh phi thường. Có lúc run sợ yếu hèn lại bỗng nhiên gan dạ đến lạ lùng không bom đạn nào hủy diệt nổi. Sau những phút hãi hùng lại trở nên lạc quan.

 Trận bom đường Chín thằng Vương bị đất vùi mặt mày sạm đen khói bom nó vùng dậy véo vào đùi Nam tếu táo.

- Mày đã làm gì cái Tuyết chưa? Cô nàng Muôi của tao thật tuyệt vời nàng đã cho tao tất cả...

Đoàn quân vào tới khu tập kết cánh lính được nghỉ xả hơi mấy ngày liền. Vương mắc võng cạnh Nam hát ngêu ngao không đầu không cuối bài nọ dọ bài kia. Bất ngờ Vương quay sang Nam hỏi: Mày có nhớ nhà không? Nam bảo có! Nó cười mỉa. Chắc là nhớ tấm thân ngọc ngà của nàng bạch Tuyết chứ gì? Ta nói cho nhà ngươi biết hãy quên đi chẳng việc gì phải nhớ nhung sầu muộn làm gì cho khổ ảnh hưởng tới tinh thần chiến đấu.

Thằng Vương lại nghêu ngao hát rống lên mấy câu rồi im bặt nhìn Nam.

- Nam này nơi đây rừng xanh núi đỏ tao không ngờ lại có các nàng tiên nữ tuyệt vời- Giọng Vương thì thầm khoe- Tao mới phát hiện ra dãy núi bên kia có cả đơn vị vận tải của tỉnh đội toàn con gái nhiều đứa trông cũng hấp dẫn lắm. Đã một lần tao tình cờ nhìn thấy các nàng tắm truồng dưới suối trông đứa nào cũng ngồn ngộn sướng đếch chịu nổi. Tao đã buông câu được một em trông đẹp mê hồn. Chuyện bí mật bữa nào tao mồi cho mày một đứa...

 Vương nói chuyện vu vơ rồi lăn ra ngủ. Đêm trong rừng rền rĩ tiếng côn trùng thi thoảng lại có tiếng nói ú ớ trong mơ của đồng đội. Nam thiếp đi sáng ra cả đơn vị ngỡ ngàng không thấy Vương đâu. Tới mười giờ sáng đơn vị nhận được điện Vương bị bắt ở đơn vị nữ của tỉnh đội. Nam được chính trị viên giao nhiệm vụ đi đón Vương về. Nam phải cuốc bộ vượt rừng qua dãy núi đá xanh mất hai tiếng mới đến được đơn vị nữ. Vừa tới nơi cơn mưa rừng ào đến nước nguồn đổ ào ào mấp mé dãy lán trại của đơn vị nữ. Một cô gái vận bà ba đen khoác súng nai nịt chỉnh tề lên giọng kẻ cả:

- Đồng chí ở "xê" hai đến phải không? Đề nghị cho xem giấy tờ.

Nam trình giấy bước theo cô gái vào gian bếp. Vừa thấy Nam Vương mừng quýnh. Hai chân hai tay Vương bị trói chặt bằng những sợi dây rừng còn tươi nguyên. Mặt Vương bơ phờ bởi cả đêm không ngủ. Nam vừa thương vừa buồn cười trước thân hình quá cỡ của Vương được nhồi trong bộ bà ba đen của đàn bà ngắn cũn cỡn chật cứng . Vương ngồi bó gối lộ ra đôi bắp chân đầy lông tơ với bộ mặt buồn bực lì lợm. Lúc này trông Vương mới thật giống con gấu rừng bị bọn thợ săn bắt sống.

- Có đúng người của đơn vị đồng chí ?- Cô gái hỏi.

 - Đúng! Đây là đồng chí Đào Hồng Vương.

 - Đề nghị đồng chí theo tôi.

Nam lặng lẽ theo cô gái lên gian nhà chỉ huy làm thủ tục giao nhận người. Trong nhà chỉ huy người phụ nữ nom tướng đàn ông mặc bộ bà ba đen da xám xịt đang ngồi đọc trước chiếc bàn bằng giát tre kê giữa nhà. 

- Báo cáo chị Thu Cúc đơn vị xê hai đã cử người đến. Cô gái nói rành rẽ từng lời.

- Mời đồng chí ngồi. Chị chỉ huy có tên là Thu Cúc nói.

 Nam ngồi đối diện với chị Thu Cúc cảm thấy như chính mình là tội phạm. Chị Thu Cúc đưa cho Nam tờ biên bản với vẻ giận dữ.

- Việc này tôi đã báo cáo lên tiểu đoàn chị đe doạ tiểu đoàn đã báo cáo lên cấp trên đề nghị đồng chí về tiếp tục theo dõi và có biện pháp quản lý chặt đối tượng này. Theo chúng tôi nhận định đối tượng có nhiều nghi vấn chúng ta không thể chủ quan. Chiến dịch sắp mở rồi... Máu xương đồng đội chứ không phải nước sông nước suối nhà các cậu. Càng thận trọng bao nhiêu thì thắng lợi càng lớn bấy nhiêu.

- Xin đảm bảo với đồng chí Thu Cúc lập trường chính trị tư tưởng của đồng chí Đào Hồng Vương hoàn toàn vững vàng. Đồng chí ấy là người cùng đơn vị lại là đồng hương cùng làng với tôi. Chắc có chuyện gì lầm lẫn trong vấn đề này. Nam thanh minh

- Đồng chí nói vậy là không nắm được tầm quan trọng của vấn đề. Chị Thu Cúc lại nói. Kể cả bố con cũng chưa hẳn đã tin tưởng tuyệt đối. Đơn vị đồng chí mới vào nên chưa hiểu khu vực này là tuyệt mật. Quân khu bộ vừa chỉ thị tăng cường công tác đề cao cảnh giác với âm mưu vô cùng tinh vi xảo quyệt của địch. Đồng chí có biết rằng cơ quan thông tấn xã Việt Nam vừa chuyển vào đây. Khu vực này có không biết bao cơ quan đơn vị quan trọng đóng quân. Đồng chí ngồi đọc kỹ biên bản sự việc xảy ra đồng chí tự đánh giá rồi cho chúng tôi biết ý kiến.

Nam ngồi lặng trước mặt chị Thu Cúc đọc tờ biên bản đã được lập sẵn.

Mặt trận dân tộc giải phóng Miền Nam Việt Nam

Biên bản bắt kẻ dan

Vào hồi một giờ...ngày...tháng...năm...Chúng tôi gồm ba người một   Trần Thị Ngọt hai Nguyễn Thị Thắm Ba Đoàn Ngọc Trâm. Tiến hành nập biên bản đối với kẻ dan. Kẻ dan tự khai tên Đào Hồng Vương ở đơn vị xê hai E năm bẩy ba.

Từ lúc không giờ tên Vương đã có hành vi nén nút rình mò khu vực đóng quân của đơn vị chúng tôi. Tên Vương còn phát tín hiệu bằng mồm giả tiếng tắc kè kêu. Khi bị phát hiện tênVương đã bỏ chạy nao đầu xuống xuối hòng chốn thoát. Nhưng do tinh thần đề cao cảnh dác ý thức kịp thời dũng cảm chuy đuổi dọc theo bờ xuối tóm xống tên Vương từ dưới xuối. Chúng tôi đã nập biên bản xong hồi hai giờ ngày...tháng...năm

Ký tên

1- Trần Thị Ngọt

2- Nguyễn Thị Thắm

3- Đoàn Ngọc Trâm

Vương được cởi trói thay áo quần ký vào biên bản. Nhìn Vương bước chập choạng vì đôi chân còn tê cứng Nam vừa buồn cười vừa thương hại Vương. Bị đám đàn bà bắt giam nhục nhã thế Vương vẫn nói tỉnh queo.

- Rõ xúi quẩy tao đã hẹn cô nàng đến đêm khi nghe tao phát tín hiệu tắc kè kêu thì nàng sẽ ra với tao. Mẹ kiếp ai ngờ sự tình lại đen đủi vậy. Có thể nàng đi công tác đột xuất hay vì xấu hổ trốn đi đâu đó không dám ra mặt bảo lãnh cho tao. Cứ ngỡ các nàng hiền lành như cái Muôi cái Muỗng làng mình ai ngờ chúng dữ như quỷ cái khi phát hiện ra tao cả lũ hô hoán ngỡ tao là biệt kích. Tao sợ quá bỏ chạy thục mạng nhảy cả xuống suối mà chúng vẫn không tha. Mẹ kiếp cái bà chỉ huy mặt sắt da chì nhăn như khỉ mà lại có tên là Thu Cúc mới ngược đời.

- Bỏ tính máu gái đi có ngày chết không ai thương.

- Tao chỉ lo bà mặt sắt da chì báo cáo lên tiểu đoàn thì nguy.

Câu chuyện chim gái của Vương được cánh lính thêu dệt thành chuyện cười vui suốt những năm tháng khó khăn gian khổ của lính. Thằng Tam còn làm cả bài thơ có nhan đề là "Tiếng Tắc Kè Trong Đêm" tả chi tiết về cái đêm Vương bỏ đơn vị mò đi tìm gái. Vương bị nhận án kỷ luật cảnh cáo trước đơn vị.

Rồi mọi chuyện cũng qua đi. Toàn quân háo hức được ăn tết trước để chuẩn bị cho chiến dịch giải phóng thành phố. Đơn vị của bà "mặt sắt da chì" lại nhận nhiệm vụ vận chuyển vũ khí đạn dược cho đơn vị bộ đội chủ lực của Nam và Vương. Ngày đầu Vương còn ngại gặp chị Thu Cúc và cả cô nàng "tắc kè". Vài hôm quen dần Vương tỏ ra khinh khỉnh với đội quân đàn bà do chị Thu Cúc chỉ huy.

Và lúc này Vương vừa nhìn thấy chị Thu cúc từ xa mặt nó đã nhăn nhó ghé vào tai Nam: Số tao rõ đen đủi vừa vào chiến trường đã dính vào chuyện đàn bà. Nhưng mày yên tâm tao sẽ chứng tỏ cho cái bà "mặt sắt da chì" này biết thế nào là lính chính quy miền Bắc. Bà ta đừng tưởng chỉ mình bà ta là có tinh thần cách mạng.

Trước đội quân của chị Thu Cúc và cô nàng "tắc kè" lúc nào Vương cũng thể hiện mình là nhân vật quan trọng. Trước giờ xuất quân Vương trịnh trọng tuyên bố trước đơn vị:

- Tôi chiến sĩ Đào Hồng Vương trong chiến dịch này tôi nguyện có lời thề danh dự  trước anh em xin sửa chữa lỗi lầm bằng tinh thần quyết tâm chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Lần xuất quân này chúng ta phải chiến thắng! Chỉ có chiến thắng!

 Lời tuyên bố oai hùng của Đào Vương được chứng minh bằng hành động thực tế đầy sinh động.

Mục tiêu tấn công trận đánh mở màn của đơn vị là nhổ được điểm chốt đầu cầu nơi cửa ngõ vào thành phố nằm trên trục đường số14. Cả đơn vị kinh hoàng nhìn một mình Vương ôm bộc phá xông lên dưới làn đạn dày đặc của địch. Trong chớp nhoáng Vương đánh nổ tung điểm chốt đầu cầu bằng hành động anh hùng của mình. Cả đơn vị hò reo theo Đào Hồng Vương xông lên chiếm lĩnh trận địa mở màn cho chiến dịch giải phóng thành phố. Đúng vào đêm giao thừa bầu trời thành phố như nổ tung. Tiếng pháo tiếng máy bay tiếng bom gẩm rú. Trận giao tranh quyết liệt diễn ra suốt hai giờ đồng hồ. Quân giải phóng đã chiếm lĩnh được các chốt quan trọng ở các ngả đường vào thành phố. Mũi tiến công của đơn vị Vương và Nam chiếm giữ chốt Hòn Sơn. Gần sáng địch tập trung hoả lực máy bay ném bom và pháo hạng nặng tiến công dữ dội hòng lấy lại các cứ  điểm bị bộ đội chiếm lĩnh. Tình hình chiến sự căng thẳng chỉ huy mặt trận lệnh khẩn cấp cho các chốt cho bộ đội rút quân tản ra để bảo toàn lực lượng chờ đêm đến lại tiếp tục tiến công. Lệnh rút quân vừa được đại trưởng công bố Vương nói tưng tửng trước mặt đại trưởng.

- Mẹ kiếp đánh đấm kiểu này làm sao mà chiến thắng được.

- Đồng chí Vương nói gì? Đại trưởng trừng mắt hỏi.

- Tôi thấy cấp trên lệnh cho rút quân vào giờ này rõ tối kiến.

- Theo ý đồng chí?

Vương bỗ bã nói: Cho rút quân vào giữa ban ngày như thế này bộ đội không những mất sức lại bị địch trên điểm cao A10 kia phát hiện chúng sẽ gọi pháo và máy bay ném bom tôi khẳng định chắc chắn bộ đội sẽ bị thương vong nhiều hơn. Nếu ta kiên cường bám trụ tại đây khi địch pháo kích ném bom ta xuống hầm trú ẩn. Vừa bảo tồn lực lượng vừa giữ được chốt. Có chết chết ngay trên điểm cao này còn vẻ vang hơn là bị địch bắn chết lúc mình bỏ chạy.

Lời lẽ hùng hồn của Vương được Đại trưởng chấp nhận. Đại đội trưởng xin cấp trên cho bộ đội trên cứ điểm Hòn Sơn được bám trụ. Tất cả anh em đều đồng lòng nghe theo Đào Vương bám giữ chốt đến cùng. Đúng như nhận định của Vương địch đã phát hiện ra đội hình rút quân của bộ đội chúng tập trung hoả lực ném bom bắn pháo dữ dội. Trên đường rút quân địa hình trống trải không có hầm hố che chắn bộ đội chết và thương vong quá nhiều. Trong lúc bộ đội ở các hướng rút quân đơn vị Vương trên điểm cao Hòn Sơn được xuống hầm nghỉ ngơi tránh bom pháo địch. Đến năm giờ chiều chốt Hòn Sơn vẫn bảo tồn được lực lượng không một ai bị thương. Đại trưởng và đồng đội nhìn Vương bằng ánh mắt kính nể. Được khích lệ cổ vũ Vương nhẩy lên mặt công sự ra oai giống như lần nó chỉ huy lũ trẻ làng Đoài đâm ném hình nộm Ngô tổng thống năm nào. Giọng Vương rõ oai hùng:

- Báo cáo đại trưởng! Địch đã ngưng hoạt động nếu ta tổ chức phản công ngay bây giờ sẽ gây yếu tố bất ngờ đối với địch chúng ta sẽ nắm được thế chủ động tấn công.

 Lại một lần nữa lời đề nghị của Vương được đại đội trưởng chấp thuận. Nam và đồng đội lại háo hức chuẩn bị cho đợt phản công mạo hiểm đầy bất ngờ đánh thọc sâu vào căn cứ địch trước lúc trời tối. Khi các mũi tấn công của các hướng lấy lại được điểm chốt thì mũi tấn công phía Đông của đơn vị Nam và Vương đã áp sát tới cửa ngõ thành phố. Địch hoảng loạn khi nghe tin quân giải phóng đã vào được cửa ngõ phía Đông. Trên các điểm cao ngoại ô địch tháo chạy. Hành động liều lĩnh của Vương ngỡ bình thường không ngờ lại là yếu tố vô cùng quan trọng tạo thuận lợi cho quân giải phóng ào ạt tiến vào giải phóng thành phố.

 Tổng tham mưu trưởng mặt trận điện trực tiếp xuống biểu dương kịp thời tinh thần chiến đấu dũng cảm của bộ đội mũi tấn công hướng Đông. Chính trị viên đại đội tập trung quân tuyên dương và đề bạt chức vụ tiểu đội trưởng cho đồng chí Đào Hồng Vương ngay trên chiến hào còn đặc mùi thuốc súng. Mũi tấn công của Vương và Nam lại tiếp tục truy kích địch trong thành phố. Quân địch tháo chạy tán loạn. Tin chiến thắng vang dậy khắp chiến trường. Quân ta thắng rồi. Quân ta thắng rồi! Thành phố mịt mù khói lửa nồng nặc mùi thuốc súng. Vương say sưa với chiến thắng như kẻ mộng du xách súng lùng sục khắp thành phố. Đào Vương háo hức một mình lần vào ngôi biệt thự vừa bị trúng bom sập một góc phía Tây lửa vẫn cháy ngùn ngụt. Nghe có tiếng kêu rên trong hành lang Vương lia đèn pin bàng hoàng nhận ra gương mặt thất thần của một cô gái bị sức ép bom nằm rên rỉ bên bậc thềm. Vương vác cô gái chạy vào căn phòng phía Đông của ngôi biệt thự sang trọng. Vương đặt cô gái nằm lên chiếc giường còn thơm nức mùi nước hoa. Toàn thân cô gái còn nguyên vẹn. Qua ánh đèn pin Vương nhận ra vẻ đẹp đến mê hồn của cô gái. Có tiếng máy bay gầm rú cô gái tỉnh dậy hoảng sợ ôm chầm lấy Vương.

- Hãy ở lại  đây với em! Anh đừng đi.

 Vương đặt khẩu súng cuối giường ngồi xuống bên người con gái để yên lòng cô ta đang trong cơn hoảng sợ. Tiếng máy bay vẫn gầm rú. Từng đợt bom rung chuyển đất trời thàng phố. Vương đờ đẫn nhìn người con gái trên giường.

- Em đừng sợ! Anh sẽ ở đây với em.

Mỗi lần bom nổ cô gái lại khiếp sợ nắm chặt lấy bàn tay Vương. Qua đợt bom đêm lại lặng đi thân hình mềm mại của cô gái nằm gọn trong vòng tay Vương lúc nào Vương cũng chẳng biết. Vương liều lĩnh hôn lên làn môi còn đang run rẩy của cô gái. Hơi thở gấp gáp của cô ta làm nôn nao rạo rực tâm trí Vương. Đôi bàn tay hư đốn của Vương lần tìm trái cấm lần tìm niềm đam mê mà Vương khao khát lâu nay ở lũ con gái làng Đoài. Cặp vú cô gái như nở ra căng mịn. Toàn thân nàng run rẩy quẫy đạp trong vòng tay Vương.

- Đừng anh! Không được thế!- Giọng cô gái hoảng hốt van xin. Theo bản năng của con thú trong cơn khát Vương lột phăng lớp vải mềm nuột trên tấm thân tròn lẳn của cô gái. Nàng quằn quại giẫy giụa trước niềm đam mê điên cuồng ở Vương. Cô gái vừa trải qua nỗi kinh hoàng của bom đạn đã không sao cưỡng nổi sức mạnh ma quỷ đầy dục tính của Vương. Vương đã đưa nàng lên tận thiên đàng và đẩy nàng xuống địa ngục. Trong đêm tối Vương nghe nàng khóc nấc lên từng cơn. Nàng hoảng hốt nói trong tuyệt vọng- Anh sẽ trở lại đây với em  chứ ? hãy cứu em! Hãy cứu cả anh trai em!

- Anh nào? Vương ngỡ ngàng hỏi nhưng cô gái chẳng nghe được gì. Vương bừng tỉnh trong cơn cuồng nộ nhận ra hành động nhẫn tâm của mình đã hại đời cô gái. Tiếng pháo lại rít lên từng đợt từng đợt. Có lẽ bọn địch đang phản công. Vương vội ôm súng chạy về đơn vị. Cả đơn vị vẫn còn đang hân hoan trong niềm vui chiến thắng.

 Nam nhìn gương mặt Vương bồn chồn ngây ngây khác thường. Bất chợt Vương ghé sát vào tai Nam thì thào " Mày đi với tao". Vương khoác khẩu AK trên lưng kéo Nam chạy dọc theo con phố lớn ra phía bờ sông. Vương đưa Nam tới cái nơi mà Vương đã bỏ rơi cô gái nằm trơ trọi một mình giữa đêm tối bom đạn ngút trời.

- Đi đâu?

- Đi sẽ biết thật tuyệt vời. Đây rồi chính ngôi biệt thự này đây.

Vương đẩy cổng bước vào. Qua ánh đèn pin loang loáng của Vương Nam nhận ra ngôi biệt thự bị sập một góc phía Tây trơ ra mảng tường đen nham nhở. Trên đống đổ nát của gian nhà sập nhưng lửa vẫn cháy âm ỉ xộc lên mùi khét lẹt. Thi thoảng có cơn gió từ ngoài sông thổi vào những tàn than lại cháy bùng lên thành ngọn lửa đỏ rực. Vương kéo tay Nam đẩy cửa bước vào trong ngôi nhà. Ánh sáng của chiếc đèn pin lúc này quá yếu gây cảm giác rờn rợn trong khoảng không tối mờ của căn nhà. Vương tiến lại phía gian thờ lục lọi tìm được bao diêm thắp sáng ngọn nến cầm trên tay. Khuôn mặt Vương đầy bí ẩn giọng thì thào:

- Tao sẽ cho mày xem cái này. Mẹ kiếp! Tao cầu sao lúc ấy máy bay nó cứ gầm rú mãi. Mày biết không một nàng tiên tao đã đưa nàng vào đây. Trong đêm tối nghe giọng nàng nói sao mà dễ thương. Tao không ngờ nàng lại đẹp như một thiên thần. Vương đẩy cửa vào căn phòng phía Đông. Dưới ánh sáng ngọn nến chập chờn Nam nhận ra một cô gái nằm bất động trên giường toàn thân phủ tấm ga trắng toát lộ ra gượng mặt trắng hồng lung linh trong ánh nến. Vương không chút ngần ngại luồn tay vào tấm ga nắm tay cô gái. Còn sống! Vương nói nàng mệt quá đây mà.Vương cuống quýt kéo Nam ra nói nhỏ: 

- Mày ở lại trông nàng tao về kiếm chút gì cho nàng ăn kẻo nàng đói lả rồi đấy. Nam sững sờ nhìn Vương khoác súng lao ra cửa.

 Cô gái vẫn chưa tỉnh thỉnh thoảng đôi môi mấp máy ú ớ như gọi ai đó trong mơ. Nam lấy nước đổ vào miệng nàng. Nàng uống hết cốc nước thì tỉnh lại. Đôi mắt nàng khẽ hé mở nhìn Nam trong ánh sáng chập chờn yếu ớt của ngọn nến sắp tàn. Giọng nàng thì thào:

- Em vô cùng cám ơn anh đã cứu sống em! (nàng đã lầm Nam là Vương)

 - Người cứu cô là Vương đồng đội của tôi anh ấy sẽ quay lại cô đừng ngại. Nam bối rối thanh minh.

 Nàng nở nụ cười ngây ngô ra hiệu để Nam hiểu sức ép của bom đã làm tai nàng lúc này không còn nghe được nữa. Quả là tai nàng đã điếc đặc. Nàng cứ nhìn mãi Nam theo dõi từng cử chỉ thái độ ân cần của Nam săn sóc nàng. Bất chợt nàng nhoài người níu tay Nam:

- Anh ơi hãy cứu... anh hãy cứu lấy anh trai em. Anh trai em là người tốt. Anh ấy đang bị thương nặng nếu không được cứu chữa sẽ chết mất.

Cô gái nói và cố gượng ngồi dậy run rẩy bám vào lưng Nam đứng lên. Nam cầm nến bước theo cô gái xuống căm hầm được xây kiên cố phía sau nhà có cửa thông ra bờ sông. Trong căn hầm tối nhập nhoà ánh nến Nam nhận ra người đàn ông bị thương khá nặng ở bắp chân phải nằm bất động trên chiếc sạp gỗ. Anh ta hoảng sợ khi nhìn thấy Nam.

- Anh yên tâm- Nàng nói! Anh ấy sẽ chữa vết thương cho anh.

Bằng kinh nghiệm bốn năm trong chiến trường Nam lấy hộp bông băng của mình ân cần rửa vết thương băng bó cho anh ta. Trong căn hầm tĩnh lặng sau những phút kinh hoàng của bom pháo Nam nghe rõ hơi thở của cô gái phía sau. Cô gái thổn   thức:

- Em cầu xin anh hãy giữ bí mật đừng để ai biết chuyện này anh trai em là lính ông Thiệu đấy.

Nam hứa với cô gái bằng cái gật đầu. Nam vừa bước ra khỏi căn hầm âm u trong lòng đất đã nghe tiếng pháo phía đầu cầu rộ lên tiếng máy bay rú rít chớp bom sáng loé cả góc trời. Bọn địch lại phản công. Nam lại lao vào căn hầm thấy cô gái vẫn thản nhiên nhìn Nam với ánh mắt lạ lùng. Nam chợt hiểu ra tai cô ta vẫn điếc đặc không nghe tiếng bom dội bên ngoài. Lại một loạt bom nổ sát căn hầm. Đất trời rung chuyển. Cô gái bất ngờ ôm ghì lấy Nam. Toàn thân Nam đờ đẫn run lên bởi cảm giác êm dịu và hơi ấm của người con gái phả vào mặt. Căn hầm lại rung lên lần nữa bởi một tiếng nổ dữ dội Nam ngất lịm đi vì sức ép của bom. Khi tỉnh dậy Nam không rõ mình đã bị ngất đi trong vòng tay người con gái xa lạ bao lâu. Căn hầm đã sập một góc cả Nam và cô gái bị đất vùi lấp. Nam lấy hết sức vùng dậy cào bới lôi được cô gái và anh trai cô ta ra khỏi căn hầm bị sức ép của bom đánh sập. Nam đưa cả hai anh em cô gái về căn phòng lúc trước. Cô gái vẫn nằm mơ màng thi thoảng lại nói ú ớ "Anh ơi đừng bỏ em lúc này em sợ lắm! Anh hãy cứu lấy anh trai em. Em van anh!" Giọng cô gái tha thiết cầu khẩn khiến Nam không nỡ bỏ đi lúc này. Anh trai cô vừa bị sức ép bom lai bị mất nhiều máu nên nằm bất tỉnh hẳn. Nam lại loay hoay rửa lại vết thương cho anh ta. Mãi không thấy Vương tới. Nam băn khoăn nhìn hai anh em cô gái.

- Người nhà cô không có ai ở đây sao? Nam hỏi nhưng cô gái vẫn lắc đầu không nghe rõ Nam nói gì. Tai cô gái vẫn còn bị điếc không nghe được. Nam tìm lục giấy bút để nói chuyện với cô ta bằng cách viết ra giấy đưa cho cô gái đọc. Cô gái nhìn Nam bằng ánh mắt tin tưởng.

- Ba má em vô Sài Gòn bom đạn mù trời về răng được. Anh trai em sợ em buồn nên về ăn tết với em thì bị các anh tấn công.

Cô gái tỏ ra chân tình thanh minh. Nam nói với cô gái vài ba câu viết ra giấy chào tạm biệt . Anh phải về trận địa làm nhiệm vụ chiến đấu. Cô gái hoảng loạn đưa tay nắm chặt tay Nam. Giọng cô gái run rẩy cầu xin.

- Ôi anh đừng đi. Đừng bỏ em lúc này. Anh hãy cứu anh trai em. Chính vì em nên anh ấy mới bị thương. Gia đình em sẽ đền ơn anh suốt đời. Anh trai em có mệnh hệ chi em không thể sống nổi.

Trước tình cảnh cùng quẫn của cô gái Nam đành lấy giấy bút viết vội mẫy chữ để nàng yên tâm "Tôi phải trở lại đơn vị làm nhiệm vụ chiến đấu. Lấy danh dự quân giải phóng tôi hứa sẽ quay lại chăm sóc hai anh em cô". Nam đặt tờ giấy vào tay cô gái định lao ra cửa thì bị cô gái cuống cuồng níu lại. Cô gái xin Nam cho cô ta biết tên. Nam đâu hiểu tâm trạng cô gái lúc này rất cần được biết tên người đã tình cờ cùng cô trải qua cơn cuồng phong của đêm chiến tranh kinh hoàng này. Cô gái lo sợ Nam sẽ bỏ mặc anh em cô. Nam hét vào tai cô gái: Rõ là đồ điếc! Tôi tên là Hoàng Kỳ Nam- Hoàng Kỳ Nam! Cô gái vẫn lắc đầu quầy quậy. Nam vội cầm bút viết vào mảnh giấy họ tên mình đưa cho cô gái rồi lao ra đường như kẻ mộng du.

Về tới đơn vị Nam thấyVương đang hò hét bắn trả từng đợt tấn công của địch. Nam lại lao vào trận chiến cùng đồng đội.

- Bằng mọi giá không được lùi bước. Vương gào lên và bất chợt tóm cổ tay Nam hỏi cô nàng ra sao rồi? Nàng thật tuyệt vời đúng không?

- Tuyệt vời! Nam nói.

- Lát nữa ngớt bom pháo mày thay tao trực chiến tao sẽ đến với nàng kẻo tội nghiệp.

Lời Vương vừa dứt đã nghe tiếng đại đội trưởng hô vang: Toàn quân hãy nghe đây lệnh khẩn cấp của mặt trận tất cả phải khẩn trương rút quân  khỏi thành phố trước khi trời sáng. Năm tên tù binh tôi giao cho tiểu đội đồng chí Vương áp giải không được để chúng trốn thoát...