Con quái vật bên bờ Bái Tử Long và tầm nhìn 2020 của Quảng Ninh

 

Con quái vật bên bờ Bái Tử Long

Và tầm nhìn 2020 của tỉnh Quảng Ninh

của Dương Hướng



Công nghệ cao không bụi không khói nhà máy xi măng Cẩm Phả
Ảnh Dương Hướng


Đã bao năm sống ở Quảng Ninh tôi đã nghe và thấy và cả thấm biết bao điều vui buồn về mảnh đất nơi mình đang sống. Niềm tự hào luôn canh cánh trong lòng khi mình đang là công dân của tỉnh Quảng Ninh một tỉnh được thượng đế ban tặng cho miền đất có vô vàn cảnh quan thiên nhiên kỳ vĩ là Vịnh Hạ Long vịnh Bái Tử Long tuyệt đẹp. Nơi đây từ lâu đã làm xúc động lòng người đã chinh phục cả ngàn vạn con tim khách du lịch trên toàn thế giới. Họ háo hức đến Quảng Ninh bởi vẻ đẹp của cảnh sắc thiên nhiên từ Vịnh Hạ Long Bái tử Long và cả một vùng biển Quan Lạn Vân Đồn trong xanh với những bãi cát dài trắng phau. Ai đã về với Quảng Ninh chỉ một lần sẽ nhớ mãi suốt đời và chắc chắn họ sẽ lại truyền tụng cho lớp lớp cháu con họ sau này không thể không đến Quảng Ninh. Đó mới chính là tiềm năng kinh tế lâu dài vô tận của Quảng Ninh. Chả thế tôi nghe nói người nước ngoài tới Quảng Ninh đã ngẫu hứng thốt lên: " Nếu biết làm du lịch chỉ cần khai thác Vịnh Hạ Long có thể nuôi sống cả nước Việt Nam". Hạ Long đẹp là thế tiềm năng kinh tế lớn là thế mà không hiểu tại sao chúng ta những công dân sở tại vẫn làm ngơ trước những bất cập trước những vấn đề trái khoáy đã và đang hủy hoại cảnh quan môi trường và thiên nhiên tuyệt đẹp của thượng đế ban tặng. Muốn có và giữ đươc tiềm năng kinh tế lớn và lâu bền ta không chỉ dựa vao vẻ đẹp tự nhiên sẵn có của vịnh Hạ Long Bái Tử Long mà ta còn phải giữ được cả vẻ đẹp văn hóa của vùng đất phong tục tập quán tình người bản địa có chinh phục được du khách bốn phương? Những ai đã được đi ra các tỉnh bạn- "nhìn người mà ngẫm đến ta" Tiềm năng của họ còn hạn chế so với Quảng Ninh nhưng về cách làm du lịch của họ quả là tuyệt vời. Nhiều khách du lịch đến Bãi cháy có cảm giác như bị lừa bị bắt chẹt. Tất nhiên cũng cũng chỉ là "Con sâu làm rầu nồi canh" Dân bán hàng rong lèo lá những tay cò mồi tranh giành khách ở một số nhà nghỉ khách sạn tư nhân làm cho khách hoảng sợ. Có những vị khách đã phẫn uất thốt lên nguyền rủa Bãi Cháy là "Bãi Chém" và thề không bao giờ thèm trở lại lần hai. Cũng chỉ là tư duy làm du lịch kiểu "mỳ ăn liền". Nhận xét này không chỉ riêng cá nhân tôi. Đúng thế xét trên nhiều mặt Quảng Ninh có rất nhiều tiềm năng- có đồng bằng có rừng núi có biển đảo- có cửa khẩu quốc tế- "một Việt Nam thu nhỏ".Đặc biệt còn có Vịnh Hạ Long một kỳ quan thiên di sản thế giới. Vậy mà chúng ta chính chúng ta đang từng giờ từng ngày từng tháng...tự hủy hoại cảnh quan nơi đây hủy hoại môi sinh môi trường hủy hoại sức khỏe hàng vạn người dân đang sống và làm việc tại chính mảnh đất này. Điển hình nhất ai cũng nhìn thấy ai cũng hiểu và phải sửng sốt nhưng vẫn bất lực nhìn cái nhà máy xi măng giống như con quái vật khổng lồ nằm chềnh ềnh ngay bên bờ vịnh Bái tử Long- trung tâm thị xã Cẩm Phả- thủ phủ của vùng mỏ. Dân vùng mỏ vốn xưa nay đã phải chịu nhiều nỗi gian nan vất vả vì than bụi vì  độc hại nơi hầm lò giờ lại phải hít thêm khói độc của than đá. Đã đến lúc cả thế giới cần cảnh báo loài người đang đứng trên bờ vực thẳm của thảm họa nêu cứ cố tình cướp bóc hủy hoại môi trường thiên nhiên không biết quý trọng móm quà quý của thượng đế ban tặng.

 
Biển trời mênh mông là thế
Ảnh Dương Hướng 
 Nhân chuyến đi thực tế lên mỏ cùng các đồng nghiệp trại viết văn tạp chí Văn nghệ quân đội từ trên đỉnh cao mỏ Khe Sim chúng tôi nhìn xuống thị xã Cẩm Phả giữa mênh mông mây nước biển trời núi non xanh thẳm thật trớ trêu lại bị cái nhà máy xi măng suốt đêm ngày ngùn ngụt xả khói mù trời khiến một đồng nghiệp của tôi đã thốt lên bảo cái nhà máy xi măng Cẩm Phả kia chính là con quái vật. Đúng vậy tôi nhìn cái "vòi bạch tuộc" đường dẫn băng tải của nhà máy xi măng Cẩm Phả vươn dài ra vịnh biển mà thấy kinh hoàng. Bài học chưa xa thành phố Hạ Long đã phải chuyển cảng than Hòn Gai đi nơi khác phải phá bỏ nhà sàng tuyển than Hòn Gai di dời đến Cọc 8 và có lẽ cái nhà sàng tuyền than mua lại của nước Úc đã chuyển tới Cọc 8 ấy sẽ lại phải di dơi lần nữa chỉ vì cái tầm thấp kém của các nhà lãnh đạo các nhà hoạch định kinh tế của tỉnh đã không tính đến thành phố Hạ Long phải mở rộng. Lối tư duy ấu trí một thời của các nhà quy hoạch đô thị chỉ cho phép chiều cao của tầng một của nhà cao tầng không quá 2 8m khiến con cháu chúng ta bây giờ chúng cười thối mũi. Tôi được biết trước khi dự án nhà máy xi măng Cẩm Phả đi vào xây dựng đã có không ít những bài báo và những kiến nghị bức xúc của nhân dân phản đối. Nhưng rồi người ta đã dựa vào khoa học tân tiến công bố đây là nhà máy xi măng hiện đại với những thiết bị công nghệ cao không khói không bụi. Thế là dân tình yên tâm tin tưởng vào khoa học. Ngày khánh thành nhà máy xi măng Cẩm Phả người ta đã quảng bá rùm beng cờ hoa khẩu hiệu rợp trời trên quốc lộ từ thành phố Hạ Long đến thị xã Cẩm Phả. Nhưng thực sự xin mới các bạn hãy xem mấy bức ảnh nhà máy xi măng Cẩm Phả đang xả khỏi ra vùng đất vùng trời vùng biển nơi đây thì hiểu ngay cái gọi là "Công nghệ cao" nó cao đến đâu. Những làn "khói thơm" đen kịt làm mù trời mờ biển Bái Tử Long và làm nức mũi con dân vùng mỏ bất khuất kiên cường cả trong chiến đấu và trong sản xuất. Có những việc chúng ta vô tình không biết do nhận thức còn hạn chế có những việc chúng ta biết mà vẫn cố tình làm lấy được chỉ vì cái lợi ích kinh tế trước mắt. Điều này các nhà lãnh đạo có tâm có tầm chắc phải thấm thía và đau xót trước những gì chúng ta làm chưa được tốt trong các lĩnh vưc như đầu tư xây dưng quy hoạch đô thị giao thông...còn có rất nhiều điều đã gây nên không ít bức xúc trong dân chúng. Tôi thực sự buồn và lo lắng cho mục tiêu tầm nhìn tới năm 2020 Quảng Ninh chúng ta cơ bản phấn đấu trở thành tỉnh công nghiệp và du lịch. Chưa nói tới sau này đã bao năm nay dân thị xã Cẩm Phả đã phải chịu bụi than ngập đường ngập phố từ nạn than thổ phỉ đã đành giờ lại chịu ô nhiễm nặng của khói bụi nhà máy xi măng Cẩm Phả nhà máy kính và không biết bao nhiêu chuyến xe chở than ra các cảng than tự phát ven biển suốt chiều dài tỉnh từ Uông Bí đến Cửa Ông Mông Dương. Ngay bây giờ thành phố Hạ Long và thị xã Cẩm phả đã tứ bề bao phủ bởi làn khói của hai cái nhà máy xi măng nằm trên địa phận huyện Hoành Bồ và một nhà máy nhiệt điện bên cầu Bang. Hồi chưa có cầu Bãi Cháy ta cứ ngỡ vào Hoành Bồ là xa lắm giờ đứng trên cầu Bãi Cháy nhìn theo đường chim bay về phía Bắc những ống khói của hai nhà máy xi măng lừng lững trước mắt. Gần hơn nữa ngay đầu cầu Bãi Cháy chừng cây số là khu công nghiệp Cái Lân. Hàng loạt nhà máy mọc lên như nhà máy Nến nhà máy bao bì nhà máy mỳ nhà máy dầu thực vật..và nhà máy đóng tầu Hạ Long ngày đêm xả ra không biết bao thứ rác thải công nghiệp và cái mùi đặc trưng khó tả làm ô nhiễm nặng môi trường xung quanh. Khách thập phương đến Hạ Long ai cũng ngưỡng mộ nhìn cây cầu Bãi Cháy cây cầu đã đi vào thi ca- "một cung đàn Hạ Long". Vậy mà phia dưới cái "cung đàn" ấy lại là cảng dầu B12 có từ thời chiến tranh chống Mỹ và càng ngày càng phát triển hoành tráng với những cầu tầu cho những con tầu dầu vạn tấn cập cảng bơm dầu và không sao tránh khỏi những vệt dầu loang cả ra mặt vịnh Hạ Long. Người dân Hạ Long ai đã từng ăn cá Đối ngoài chợ sẽ nhận ra mùi dầu đã ngấm vào loài cá Đối chuyên ăn nổi này. Nằm sát dốc cầu Bãi Cháy về phía Tây là những bể dầu khổng lồ. Cầu giời khấn phật đừng để sơ xuất cháy nổ. Nếu có sự cố cả thành phố Hạ Long sẽ chìm trong biển lửa. Rồi cái cảng Mới từ thời bao cấp vẫn hiên ngang nằm giữa lòng thành phố Hạ Long trong khi gần hết chiều dài của Quảng Ninh là bờ biển. Tư duy của chúng ta chỉ quen dạy lớp con cháu chúng ta phải biết yêu quê hương đất nước biết giữ gìn bảo vệ non sông gấm vóc nhưng chính chúng ta lại làm những điều ngược lại. Nếu chúng ta không thẳng thắn nhận ra những sai trái của chính chúng ta do hạn chế của lịch sử và do cả lòng tham nữa tôi tin rằng chẳng phải sau này mà ngay bây giờ lớp trẻ được học hành có kiến thức có trí tuệ có văn hóa có bản lĩnh chúng sẽ nghĩ gì về chúng ta? Câu hỏi lớn đặt ra cho mọi công dân đặc biệt đối với tất cả các nhà lãnh đạo của tỉnh Quảng Ninh tiền nhiệm đã nghỉ hưu hoặc đã thăng tiến về trung ương đã nghĩ gì? Và quan trọng hơn các nhà lãnh đạo còn đang giữ trọng trách lái con thuyền rồng Hạ Long nghĩ gì để đưa  Quảng Ninh vào tầm nhìn 2020 cơ bản trở thành một tỉnh công nghiệp và du lịch???.

dangdinhnguyen

Gửi Dân Việt

Ô Dân Việt ơi mệnh danh là "Dân việt" Ông chiến bút như cái nghĩ ấy đi chúng tôi ít tài đi sau hô nhé như ủng hộ việc làm của bác Dương đấy. Việc nóng bỏng rồi bắt đầu đi ông!

Dân Việt

Bác Đặng Văn Sinh ơi! các bác ơi! Các bác nghĩ đến ô nhiễm môi trường ô nhiễm văn hóa đã là khủng khiếp rồi nhưng nhà cháu còn nghĩ đêsn vấn nạn Ô NHIỄM DÒNG MÁU VIỆT nữa cơ! Liệu sau năm 2020 khi các Tồng chí Tốt sang VN sẽ để lại bao nhiêu SINH LINH LAI HOA VIỆT trên vùng đất Tây nguyên vốn đa sắc tộc này??????
?????? Dân số Tây nguyên được bao nhiêu? ????? Các Tồng chí con sẽ chiếm bao nhiêu % dân số Việt? Ngày ấy sẽ thế nào đây? Mấy ngàn năm đô hộ của phương Bắc đã có bao nhiêu bài học xương máu cho mảnh đất hình chữ S này lắm rồi các bác ạ!

Chau Xuan Nguyen

Gửi Bác Hoài Giang và Bác Dương Hướng

Vâng chỉ có nói lên sự thật thì giới có thẩm quyền (Sở Tài Nguyên Môi Trường Bắc Ninh) mới ..mắc cở mà hành động. Và nếu các Bác kô gở bài xuống cho đến khi tình trang được chấn chỉnh thì họ phải chấn chỉnh thôi. Cánh nhà báo ngoại quốc họ làm những chuyện như thế này rất hữu hiệu để những công bằng trong xã hội được vãn hồi
Hạ Long là niềm tự hào của 2 Bác thì 2 Bác lên tiếng để bảo vệ môi trường của Hạ Long là quá chinh đáng
Chúc 2 Bác 1 ngày vui
Chau Xuan Nguyen

HG

Gửi bác Dương Hướng!
Chính vì những sự Hão sự Mị ấy cho nên mới có nhiều chuyện buồn không muốn nói. Hoài Giang có bài viết về đình Trà Cổ Móng Cái Quảng Ninh đăng trên Vietimes.com.vn Rất nhiều báo khác đã lấy bài đó từ nguồn Vietimes để đăng lại. Thật hài hước là có tờ "báo Nhà ta" lấy bài đó nhưng lại cắt gọt đi rất dở hơi cái điều đáng nói nhất thì lại né tránh không dám động đến vì sợ... Thế thì sao mà nói lên sự thật được! còn biết bao điều dở khác nữa bác DH ạ!

duonghuongqn

Chào hoài Giang và Đặng Đình Nguyễn! Đã đến lúc chúng ta cần phải tôn trọng sự thật nói thẳng nói thật không nên vuốt ve nhau bằng những lời ngọt ngào mãi. Chính vào những ngày này thế giới đang trông chờ vào chúng ta.Chúng ta cần sự trong sạch thật sự cả về môi trường thiên nhiên môi trường văn hóa và đạo đức chứ không nên lừa mỵ giả dối để có cái danh hão để cho những kẻ lợi dụng làm càn gây thiệt hại cho nhân dân cho đất nước.

dangdinhnguyen

Gửi bác DH

Bài viết này không những chỉ treo trên blog mà rất cần được các báo chí đăng để ra tay thôi việc cần làm ngay chứ chờ đến khi Tây họ chộp được- HL bị gỡ ra khỏi danh sách di sản thì... đau lắm thay!

Hoài Giang

Hoài Giang vừa đi Điện Biên về! Khi ở trên ĐB một người bạn thân đã thông báo có bài ký của Dương Hướng viết trên blog Dương hướngqn. Vì không có nối mạng nên chịu chưa đọc được. Giờ đọc thấy xót quá! Biết nói gì bây giờ nhỉ! Hoài Giang đã có ý định viết bài về những vấn đề liên quan đến môi trường Hạ Long từ lâu rồi: Về ô nhiễm nước thải ở Khu CN CLân chảy ra Cửa Lục về tôn lấp mặt bằng lấn chiếm biển Hạ Long về ô nhiễm của khai thác than về những khu rừng ngập mặt chết khô sau những dự án nuôi trồng thủy sản... nhưng rồi cứ nghĩ đến cái sỹ diện hão của người Quảng Ninh cứ sợ Vịnh Hạ Long sẽ không còn là Di sản thiên nhiên thế giới nữa nên lại thôi! Bây giờ thấy DH viết bài này HG mới thấy mình là thằng hèn không dám nói lên sự thật. Kể cũng buồn trên mảnh đất QN này có biết bao thằng cầm bút mà hèn như HG! Cảm ơn DH đã nói lên sự thật.

LQH

Đừng nản lòng các anh ạ! hãy noi gương Nhà Văn Nguyên Ngọc bài " Dự án Bia Tiến sỹ ư! xin can". Chính bài ấy đã là chủ đề nóng cho báo chị Là hồi chuông dóng đúng lục Nhà văn và chính kiến Nhà văn ko phải muỗi đốt gỗ đậu là cái roi quất vào mông con ngựa bất kham
Bài của Anh Dương Hướng là nốt nhạc dạo đậu Tôi sẽ ra Hạ Long và có bài tiếp sưc. Ở Hà Nam tôi đã làm rội Xin noi gương Dương Hướng

ngoc TKV

gửi bác DH

Vấn đề hay từ 4 năm nay rồi bác nhỉ người ta - cách nay 4 năm- ai ở HL cũng biết Di sản TNTG Vịnh HL suýt bị rút ra khỏi Danh sách DI sản vì cái nhà máy này nhưng "nhà cháu- QN" đã đi đến tận cái ông Thế giới bảo rằng đó là KHÓI SẠCH- hoàn toàn không gây ô nhiễm ở vùng nó được trú ngụ. TN đã có dịp đi từ ngoài biển nhìn vào ống khói nhà máy XMCP tuôn dài về phía biển như CỐNG HIẾN thêm cho Bái Tử Long-Hạ Long thêm một CON RỒNG nữa... Eo ơi làm thế nào hả bác lợi nhuận vô cùng để cảnh đẹp với núi đá vô tri hay sản xuất XM?
Hôm nọ trong hội thảo về khai thác Bauxit Tây Nguyên tại KS Meliea- Hà Nội do Bộ Công thương tổ chức ông CT HDND tỉnh Đắc Nông phát biểu: xin các bác cho đồng bào được phát triển cùng nếu cứ bảo vệ bản sắc văn hoá mãi bà con cứ phải mặc khố để du khách...đến xem thì buồn cái lòng lắm.Thế thì hoá ra lại lặp laị con đường "ngu dân hoá" của bọn đế quốc thực dân à? Hội thảo vỗ tay to lắm bác ạ vì mấy bác nhà văn hoá nhà lịch sử cứ kiên quyết bảo pahỉ bảo vệ cái tiếng cồng tiếng chiêng và nhiều cái lắm ông Đắc Nông nói thế chẳng có ai phản biện gì?!!!
Thế mới thấu cái sự đời nhiều khi cũng KHÓ NÓI lắm bác nhỉ?

dangvansinh

Gửi nhà văn Dương Hướng

Tôi đã đọc bài viết của anh. Rất sâu sắc dồng thời cũng rất có bản lĩnh. Nhưng thưa anh người ta chẳng thèm nghe lũ "văn chương rách việc" chúng ta nói gì đâu vì họ còn bận "Tư duy nhiệm kỳ" và "Tư duy dự án". Hơn nữa bất cứ vấn đề gì có liên quan đến "Quốc kế dân sinh" Đảng đã quyết là "tuyệt đối đúng" vì đảng luôn đồng nghĩa với chân lý. Vụ Bauxit Tây Nguyên là một ví dụ điển hình". Cho đến nay đã có trên một nghìn người (thông báo đến đợt 3 là 604 người)ký vào văn bản KIẾN NGHỊ trong đó có rất nhiều nhà khoa học văn nghệ sĩ tên tuổi nhưng hình như chẳng mấy ông lớn quan tâm. Các "tồng chí" "mười sáu chữ vàng" với lực lượng khá hùng hậu đang bắt đầu đào bới "nóc nhà Đông Dương"với quy mô không nhỏ... Tuy nhiên Vấn nạn ô nhiễm môi trường sinh thái đáng sợ thật nhưng ô nhiếm môi trường văn hóa còn khủng khiếp hơn nhiều.